Chương 2 - Sự Thật Ẩn Giấu Trong Hôn Nhân
Giám định quan hệ cha con giữa Phó Minh Lễ và An An.
Tôi lại nhìn Phó Kiều Kiều.
“Hôm qua cô mắng An An hăng như thế, hay là cô cũng làm thêm một nhóm đi?”
Phó Kiều Kiều trợn mắt.
“Liên quan gì đến tôi?”
Tôi thản nhiên nói:
“Lỡ như các người lại nói mẫu của bố bị nhầm thì sao? Chẳng phải cô là người muốn chứng minh huyết thống nhà họ Phó trong sạch nhất sao?”
Quả nhiên Phó Kiều Kiều bị kích động.
“Kiểm tra thì kiểm tra! Đương nhiên tôi là con gái của bố tôi!”
La Huệ Trân đột ngột đứng bật dậy.
“Kiều Kiều!”
Tất cả mọi người đều nhìn bà ta.
Bà ta miễn cưỡng nở nụ cười.
“Con gái nhúng tay vào loại chuyện này, nói ra không hay.”
Phó Kiến Sơn lạnh lùng nói:
“Kiểm tra.”
Phó Kiều Kiều đắc ý ký tên.
Sau khi lấy mẫu xong, Phó Minh Lễ đẩy một bản cam kết đến trước mặt tôi.
“Ký đi.”
“Nếu kết quả giám định cho thấy An An không phải con ruột của Phó Minh Lễ, tôi tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản chung của vợ chồng.
Bồi thường cho nhà họ Phó ba triệu tiền nuôi dưỡng năm năm và tổn thất tinh thần, đồng thời từ bỏ mọi yêu cầu phân chia quyền lợi liên quan đến nhà họ Phó.”
Tôi đọc xong rồi đặt tờ giấy xuống.
Phó Minh Lễ nhướng mày.
“Không dám sao?”
Diệp Đường đẩy một bản cam kết đối ứng khác sang.
“Nếu An An là con ruột của Phó Minh Lễ, Phó Minh Lễ và nhà họ Phó phải công khai thừa nhận đã tung tin bịa đặt.
Bồi thường tổn thất danh dự, chi phí điều trị tâm lý cho đứa trẻ, đồng thời khi ly hôn không được tranh giành quyền trực tiếp nuôi dưỡng An An.”
Sắc mặt Phó Minh Lễ thay đổi.
“Các người đã chuẩn bị từ trước?”
Tôi nhìn anh ta.
“Các người đã chuẩn bị cả thỏa thuận ly hôn, tôi chuẩn bị một bản cam kết đối ứng thì có gì lạ?”
Phó Kiến Sơn sa sầm mặt.
“Ký.”
Phó Minh Lễ nghiến răng ký tên.
La Huệ Trân ngồi bên cạnh, tay run đến mức gần như không cầm nổi cốc nước.
04
Trong ba ngày chờ kết quả, nhà họ Phó không hề dừng tay.
Phó Kiều Kiều cắt ghép video tiệc mừng thọ rồi đăng lên một tài khoản truyền thông địa phương.
Trong video chỉ còn cảnh La Huệ Trân ôm ngực khóc lóc, nói rằng trong ngày mừng thọ sáu mươi tuổi, bà ta suýt phát bệnh vì bị con dâu chọc tức.
Phó Minh Lễ đỏ mắt nói:
“Tôi chỉ muốn biết năm năm qua rốt cuộc mình là gì.”
Còn có câu nói của tôi:
“An An quả thật không phải cháu nội ruột của bố.”
Phần tôi báo cảnh sát, yêu cầu giám định chính quy và nghi ngờ báo cáo giả đều bị cắt sạch.
Khu vực bình luận nhanh chóng mất kiểm soát.
“Phụ nữ lừa cưới đáng sợ thật.”
“Nhà trai nuôi con của người khác suốt năm năm sao? Đổi lại là tôi chắc phát điên.”
“Loại phụ nữ này mà còn dám báo cảnh sát?”
“Đứa trẻ cũng xui xẻo, ai biết bố ruột là ai.”
Không bao lâu sau, có người đào được nơi tôi làm việc.
Tôi là người phụ trách dự án của một công ty sản phẩm giáo dục mầm non, bình thường thường xuyên phải đến các trường và hội chợ triển lãm.
Câu nói “ba ngày hai bữa lại không có mặt ở nhà” của Phó Kiều Kiều bị bọn họ coi thành bằng chứng tôi ngoại tình lâu dài.
Phòng nhân sự công ty gửi email cho tôi.
“Do ảnh hưởng của dư luận liên quan đến đời tư, đề nghị tạm dừng các dự án đối ngoại, ở nhà chờ xử lý.”
Nhìn dòng chữ đó, những ngón tay tôi dần siết chặt.
Khi mẹ gọi điện thoại đến, giọng bà run rẩy.
“Tinh Dao, trên mạng nói An An không phải con của Minh Lễ, có thật không?”
“Không phải.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Bố tôi cầm lấy điện thoại.
“Nếu không phải thì đừng sợ.”
“Nhà mình không tiền không thế, nhưng không thể để người ta tùy tiện chà đạp sự trong sạch. Con muốn kiện thì bố mẹ ủng hộ.”
Hốc mắt tôi nóng lên.
“Bố, con sẽ xử lý.”
Buổi chiều, Phó Minh Lễ đăng bài lên trang cá nhân.
Nội dung:
“Có những sự phản bội còn khó chấp nhận hơn cái chết.”
Bên dưới đính kèm một góc của bản giám định giả.
Buổi tối, Phó Kiều Kiều lại tung ra cái gọi là “bằng chứng”.
Một bức ảnh tôi và một người đàn ông bước vào khách sạn.
Vài ảnh chụp đoạn trò chuyện mờ ám.
Tên ghi chú của đối phương là “Tổng giám đốc Trần”.
“Nhớ em.”
“Chuyện của đứa trẻ đừng để chồng em biết.”
“Sau khi ly hôn, anh sẽ chịu trách nhiệm với hai mẹ con em.”
Tôi nhìn màn hình, suýt bật cười vì tức giận.
Trần Thuật là người phụ trách đơn vị hợp tác với công ty chúng tôi, đã hơn năm mươi tuổi, vóc người tròn trịa, vợ ông ấy quanh năm đi cùng chồng tham gia các hoạt động.
Bức ảnh khách sạn kia được chụp tại diễn đàn sản phẩm giáo dục mầm non hai năm trước.
Cả đoàn chúng tôi cùng vào phòng hội nghị của khách sạn để đăng ký.
Phó Kiều Kiều đã cắt bỏ biểu ngữ, đồng nghiệp và vợ của Trần Thuật, chỉ giữ lại nửa bức ảnh tôi đi cạnh ông ấy.
Những dòng chữ chậm rãi hiện lên.
【Tìm ban tổ chức hội nghị.】
【Camera gốc nằm trong tay ban tổ chức.】
【Ảnh chụp trò chuyện được tạo bằng phần mềm mô phỏng trên điện thoại dự phòng của Phó Minh Lễ.】
【Về phía bác sĩ, hãy kiểm tra giao dịch chuyển tiền của La Huệ Trân.】
Tôi lập tức liên hệ với ban tổ chức.
Chưa đầy nửa tiếng sau, video đăng ký gốc được gửi đến.
Trong video, đại sảnh khách sạn treo tấm phông nền khổng lồ của diễn đàn.
Trước sau tôi đều là đồng nghiệp.