Chương 8 - Sự Lạnh Lẽo Của Nỗi Nhớ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Con bé nghiêng đầu nhìn tôi, dường như chưa hiểu.

“Vậy bây giờ bà còn khổ không?”

“Bây giờ à?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời quang đãng, ánh nắng chiếu lên mấy chậu hoa ngoài ban công. Chậu trầu bà xanh mướt, chậu lưỡi hổ đứng thẳng.

“Bây giờ không khổ nữa.”

Con bé cười.

“Bà ngoại kể thêm chuyện nữa đi.”

“Được. Bà kể thêm một chuyện.”

Tôi bế nó lên đùi.

“Ngày xưa có một bà lão. Bà ấy nuôi một chậu hoa, nuôi suốt mười năm…”

Lúc các con rời đi, tôi lì xì cho cháu trai và cháu ngoại mỗi đứa sáu trăm tệ.

9

Cuộc sống cứ thế trôi qua.

Mùa xuân đến, liễu bên bờ sông nảy mầm. Tôi đi chạy bộ, chạy qua cây cầu thứ ba rồi quay lại.

Mùa hè đến, quảng trường nhảy múa đông hơn. Tôi đứng trong hàng, nhảy theo nhịp nhạc.

Mùa thu đến, lá ngô đồng vàng rực, rụng đầy đất. Tôi đi chợ mua đồ, mua hai cái bánh bao, ngồi bên bờ sông ăn.

Mùa đông đến, tuyết rơi. Tôi ở trong nhà ngắm hoa, chậu trầu bà vẫn xanh mướt.

Con trai thỉnh thoảng lại về. Con gái cũng hay ghé qua Có khi dẫn theo con, có khi đi một mình.

Nó học nấu ăn rồi, làm cũng tạm được.

“Mẹ, mẹ nếm thử món thịt kho của con xem.”

Tôi nếm một miếng.

“Cũng được.”

“Thật không?”

“Ừ. Hơn mẹ ngày xưa.”

Nó cười.

Sau khi ly hôn, con gái ngược lại còn béo lên một chút. Sắc mặt cũng tốt hơn nhiều.

“Mẹ, bây giờ con hiểu rồi.”

“Hiểu cái gì?”

“Con người phải sống cho bản thân thoải mái trước, rồi mới lo được cho người khác.”

Nó dừng một chút.

“Trước kia con không hiểu, lúc nào cũng nghĩ phải làm mọi người hài lòng. Kết quả chẳng ai hài lòng, bản thân con cũng không.”

Tôi nhìn vào mắt nó.

“Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ con chỉ lo cho bản thân, lo cho con gái con. Người khác muốn thế nào thì thế.”

Tôi gật đầu.

“Vậy cũng tốt.”

Nó nhìn tôi rồi cười.

“Mẹ, bây giờ con mới hiểu vì sao ngày xưa mẹ lại như vậy.”

“Như vậy là như thế nào?”

“Như vậy… cứng rắn.”

Tôi không nói gì.

“Trước kia con thấy mẹ quá cứng, quá tàn nhẫn. Sau này con mới biết, không cứng thì không sống nổi.”

Tôi nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ.

“Không phải không sống nổi.” tôi nói. “Mà là sống không thoải mái.”

Nó sững lại.

“Vẫn sống được. Kiểu gì cũng sống được. Nhưng muốn sống cho thoải mái thì phải cứng rắn một chút.”

Nó gật đầu.

“Mẹ, con nhớ rồi.”

10

Một ngày nọ, con trai gọi điện.

“Mẹ… ba con… mất rồi.”

Tôi không nói gì.

“Chuyện xảy ra tối qua Viện dưỡng lão gọi điện nói ông ấy ngủ rồi không tỉnh lại nữa.”

Tôi vẫn không nói gì.

“Mẹ… mẹ… có gì muốn nói không?”

Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.

Trời rất xanh có mấy đám mây trắng đang chậm rãi trôi.

“Không.” tôi nói.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

“Vậy… vậy con lo liệu hậu sự.”

“Ừ.”

Tôi cúp máy.

Ngồi trên sofa một lúc.

Rồi đứng dậy ra ban công ngắm hoa.

Chậu trầu bà vẫn xanh mướt. Chậu lưỡi hổ vẫn đứng thẳng.

Tôi tưới cho chúng một chút nước.

Điện thoại lại reo.

Là con gái.

“Mẹ, ba mất rồi.”

“Ừ.”

“Mẹ… mẹ ổn không?”

“Ổn.”

Nó im lặng một chút.

“Mẹ, mẹ không cần phải cố tỏ ra mạnh mẽ.”

“Không cố.” tôi nói. “Thật sự ổn.”

Nó không nói gì nữa.

Một lúc sau nó nói:

“Mẹ, tối nay con về với mẹ nhé.”

“Được.”

Cúp điện thoại.

Buổi tối con gái về, mang theo một chai rượu.

“Mẹ, uống với mẹ chút nhé.”

“Được.”

Hai mẹ con ngồi ngoài ban công, uống rượu, ngắm trăng.

“Mẹ, mẹ thật sự không buồn chút nào sao?”

Tôi nghĩ một chút.

“Không buồn.”

“Cũng không vui?”

Tôi lại nghĩ một chút.

“Cũng không vui.”

Nó nhìn tôi.

“Vậy là… không có cảm giác gì?”

“Ừ.”

Nó im lặng một lúc.

“Mẹ, đôi khi con nghĩ… đời mẹ có thiệt thòi không?”

Tôi nhìn vầng trăng.

“Thiệt thòi cái gì?”

“Sống với ba con bao nhiêu năm như vậy. Bị đánh bao nhiêu lần. Chịu bao nhiêu tủi nhục.”

Tôi không nói gì.

“Sau này khó khăn lắm mới ly hôn, sống một mình. Bọn con lại không hiểu chuyện, còn đứng về phía ba…”

“Đều qua rồi.”

“Nhưng mẹ không thấy tủi thân sao?”

Tôi nhìn vào mắt nó.

“Có tủi thân.” tôi nói. “Sau đó thì không nữa.”

“Tại sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)