Chương 5 - Sự Im Lặng Của Lâm An

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bố mẹ tôi đã nhận thức sâu sắc sai lầm của mình và đã xin lỗi tôi, đồng thời cam kết rằng tài sản của anh trai tôi tuyệt đối sẽ không nhiều hơn tôi lấy một xu.

Bà ngoại đang chuẩn bị đi du lịch nước ngoài cùng hội chị em bạn dì, chương trình học trước đây của tôi cũng khác với ở đây.

Trước khi đi, tôi trịnh trọng chào tạm biệt Tô Thấm và Chu Ngôn, còn chuẩn bị cả quà cho họ nữa.

Tô Thấm khóc lóc thảm thiết: “Đúng là cái tên Lộ Triết đáng tội chết, cứ đồng ý với cậu có phải xong rồi không, giờ thì hay rồi, người ta sắp đi mất rồi.”

Chu Ngôn ôm món quà: “Triết ca đúng là có chút không biết điều thật.”

Nghĩ lại dáng vẻ của Lộ Triết trong lần gặp cuối, tôi vẫn quyết định đích thân đi chào tạm biệt cậu ấy một câu. Vì không liên lạc được, tôi bảo tài xế lái xe đến nhà Lộ Triết.

Bà ngoại cũng có bất động sản ở khu biệt thự này nên tôi vào trong rất thuận lợi. Thế nhưng xe vừa chạy tới gần nhà Lộ Triết thì thấy cậu ấy đang đứng thui thủi một mình trước cửa.

“Đã không bảo được mày nữa thì mày đi đi, sau này đừng có nói mày là con trai của Lộ Đức Minh này nữa!”

Sau lưng Lộ Đức Minh thò ra cái đầu của một đứa nhỏ, nó đang làm mặt quỷ trêu tức Lộ Triết.

Cánh cửa đóng sập lại.

Lộ Triết thản nhiên xách vali bước đi, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của tôi vừa mới xuống xe.

“…”

“…”

16

Tôi lại đưa Lộ Triết về nhà, sẵn tiện xử lý lại vết thương trên mặt cho cậu ấy. Tôi lại phát hiện trên người cậu ấy cũng có không ít dấu vết.

Tôi suýt chút nữa thì tức chết: “Cậu thật sự cứ thế đứng im chịu đòn à?!”

Lộ Triết vẫn bình thản như một người đã chết tâm, cậu ấy nói: “Thực ra cũng không hẳn, đây là tại không tránh kịp thôi.”

Nhìn mảng bầm tím lớn trên cơ bụng của cậu ấy, tôi có chút nghẹn lời, lại có chút giận vì cậu ấy không chịu đấu tranh.

Lộ Triết nhìn tôi một lúc, thở dài nói: “Mẹ tôi đang nằm viện, tôi phải cầu xin ông ta trả tiền viện phí.”

Tôi ngẩn người.

“Không sao đâu, mẹ tôi sắp xuất viện rồi.”

Lộ Triết cười không chút cảm xúc rồi nói: “Thực ra tôi không muốn nói với cậu chuyện này lắm, nhưng hình như cậu luôn có chút hiểu lầm về tôi, điều đó làm tôi thấy hơi buồn.”

Lời này thốt ra, tôi còn gì mà không hiểu nữa chứ. Nhưng rõ ràng trước đây tôi đã tra cứu, mẹ cậu ấy chưa từng quan tâm đến cậu ấy.

Khi ly hôn, lúc Lộ Triết vẫn còn đang trong thời kỳ bú mớm, mẹ cậu ấy đã nhẫn tâm bỏ rơi cậu ấy ngay trước cửa nhà bố. Sau khi lớn lên cũng hầu như chẳng có liên lạc gì.

Phút chốc tôi chẳng thể thốt nên lời. Một lúc lâu sau, tôi lầm bầm: “Tớ có thể trả viện phí cho mẹ cậu.”

Có vẻ tôi vẫn chưa thể hiểu hết về cậu ấy, nhưng tôi cũng không có tư cách nói cậu ấy làm như vậy là không đúng.

Lộ Triết im lặng rất lâu. Ngay khi tôi tưởng cậu ấy lại từ chối thì cậu ấy nói: “Tôi sẽ trả lại.”

Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn cậu ấy, Lộ Triết lại không nhìn tôi. Cậu ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thực ra tôi cũng không có quá nhiều tình cảm với bà ấy, chỉ là không thể trơ mắt nhìn bà ấy qua đời như vậy, tôi cũng không hiểu nổi nữa.”

17

Lộ Triết thuê một căn phòng gần trường để tập trung ôn thi đại học, tôi quay trở lại trường cũ của mình. Không ai trong chúng tôi làm thủng lớp màng ngăn cách đó cả.

Lộ Triết thường xuyên nhắn tin cho tôi.

Có khi chia sẻ bữa trưa của cậu ấy, có khi kể cho tôi nghe chuyện Tô Thấm và Chu Ngôn lại cãi nhau.

Có lúc lại gửi cho tôi vài tấm ảnh, chẳng hạn như một đám mây trên bầu trời, hay một hình vẽ tay đơn giản trên sách.

Kỳ nghỉ đông, Lộ Triết đến tìm tôi.

Đúng lúc gặp cảnh một nam sinh đang tỏ tình với tôi.

Lộ Triết rảo bước tiến lại, nhưng ngay khoảnh khắc sắp nắm lấy tay tôi, cậu ấy bỗng khựng lại.

Nam sinh kia rất bất mãn, đẩy cậu ấy một cái nhưng không hề hấn gì. Bực bội hỏi: “Anh là ai thế?”

Tôi suýt chút nữa thì bật cười. Lộ Triết đứng thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng nhìn người khác quả thực có sức uy hiếp.

Nam sinh kia nhìn cậu ấy với vẻ nghi ngờ vài cái, rồi hậm hực nói: “Tôi chỉ tỏ tình thôi mà cũng không được sao?”

Tôi nhịn cười vỗ vỗ Lộ Triết, rồi nói với nam sinh kia: “Ngại quá nhé.”

Chúng tôi cùng nhau đi ăn một bữa, rồi đi xem phim. Cứ như một đôi bạn bình thường.

Buổi tối, tôi đưa Lộ Triết về khách sạn. Lộ Triết cuối cùng cũng không nhịn được nữa, hỏi tôi: “Chúng ta là quan hệ gì?”

Tôi đáp: “Chuyện này là do tớ quyết định được sao?”

Lộ Triết “ừ” một tiếng. Tôi quay đầu nhìn, thấy vành tai cậu ấy đã đỏ ửng cả lên.

Tôi nói: “Ồ, là bạn bè thôi.”

Dáng người Lộ Triết bỗng khựng lại. Khi sắp đến khách sạn, Lộ Triết vẫn không kìm được: “Chỉ có thể là bạn bè thôi sao?”

Tôi không nói gì.

Lộ Triết lại hỏi: “Làm bạn trai không được sao?”

Tôi vẫn im lặng.

Lộ Triết lấy từ trong túi ra một bó hoa nhỏ làm bằng vàng, đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy nó.

Lộ Triết nói: “Bà ngoại bạn bảo cậu bị dị ứng phấn hoa, nên tôi chỉ có thể mua cái này thôi.”

“Không đắt lắm đâu, tạm thời tôi chưa đủ khả năng mua cái đắt hơn, nhưng tôi nhịn không nổi nữa rồi. Tớ thích cậu, trước đây là do tớ không biết điều, cậu hãy thương hại tớ một chút, ở bên tớ có được không?”

Sau khi đưa món đồ cho tôi, tay Lộ Triết cứ vô thức nắm chặt thành quyền. Trông rất có khí thế.

Ánh mắt rất sáng, nhưng biểu cảm lại vô cùng cứng nhắc. Cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Được.”

18

Ngày thi đại học kết thúc, Lộ Triết gọi điện hỏi tôi định thi vào trường nào.

Tôi nói: “Em đi du học.”

Đầu dây bên kia bỗng im bặt.

Tôi cười: “Đùa anh đấy, em thi vào Đại học A.”

Lộ Triết: “Thế thì tiêu rồi, anh không thi đỗ được.”

Tôi không cười nữa.

Lộ Triết: “Đùa em đấy.”

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi và Lộ Triết dọn về sống chung.

Lộ Triết đã bắt đầu khởi nghiệp ngay sau khi thi đại học, căn nhà đầu tiên anh ấy mua sau khi tốt nghiệp đã viết tên tôi.

Tôi nói: “Lần này là thực sự trả hết nợ rồi nhé.”

Lộ Triết tựa đầu vào vai tôi, nghe tôi nói vậy liền nghiêng đầu cắn tôi một cái.

“Không cho nói thế.”

Tôi thấy nhột, vừa cười vừa đẩy đầu anh ấy ra: “Cái gì cơ?”

Lộ Triết không nói gì nữa, những nụ hôn dày đặc rơi xuống lòng bàn tay, cánh tay và cổ tôi. Tôi bị anh ấy đè xuống ghế sofa, một vật lành lạnh lồng vào ngón tay tôi.

Lộ Triết nói: “Không có gì đâu, chỉ là anh muốn tặng em thôi.”

Tôi không vạch trần anh ấy.

Hôm qua có một nhân viên tỏ tình với tôi qua điện thoại, Lộ Triết đã nhìn thấy nhưng lại tỏ ra rất bình thản.

Lúc chuẩn bị đi ngủ, anh ấy vờ như vô tình hỏi tôi: “Người ở công ty em không biết em đã có bạn trai rồi sao?”

Lúc đó tôi đang mải xử lý công việc nên trả lời bừa một câu: “Chắc là biết chứ.”

Lộ Triết không nói gì thêm, nhưng bệnh đa nghi của Lộ Triết xưa nay vẫn rất nặng. Công ty cũng không cho phép yêu đương nơi công sở.

Hôm nay tôi đã cho nhân viên kia thôi việc, còn chưa kịp dỗ dành Lộ Triết – người cứ ngỡ mình đang ngụy trang rất giỏi – thì đã nhận được chiếc nhẫn này.

Tôi vồ lấy Lộ Triết, nhéo mặt anh ấy: “Sao anh lại đáng yêu thế không biết!”

Lộ Triết cứ để mặc cho tôi “hành hạ”, bộ dạng trông đầy tâm sự.

Quả nhiên, trước khi đi ngủ buổi tối, Lộ Triết cứ bận rộn với chiếc điện thoại, chẳng bao lâu sau tôi nhận được vài tấm ảnh mà anh ấy đã dày công chọn lựa.

Anh ấy nói: “Em có thể đăng ảnh anh lên vòng bạn bè được không?”

“Ha ha ha ha ha ha ha!”

Tôi cười không dứt, Lộ Triết thẹn quá hóa giận lao tới “cắn” tôi. “Cắn” một hồi, bầu không khí bỗng trở nên khác lạ. Cuối cùng, tôi run tay nhấn nút gửi lên vòng bạn bè.

Sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, tôi nhận được vô số lời chúc mừng. Bao gồm cả Tô Thấm và Chu Ngôn.

Tô Thấm:【Chắc chắn là cậu ta ép cậu đăng rồi, hơ hơ.】

Chu Ngôn:【Triết ca ngầu quá, nhất định phải giữ vững phong độ nhan sắc để mãi mãi hạnh phúc bên Lâm tổng nhé.】

Quên chưa nói, Chu Ngôn vừa tốt nghiệp đã vào làm ở công ty tôi. Vì thế, Lộ Triết thường xuyên tán gẫu với cậu ta.

Có một lần tôi vô tình liếc nhìn, trong đó tỉ lệ xuất hiện tên của tôi lên tới 99%.

Thôi xong.

Đúng là tuyển nhầm một cái camera giám sát rồi.

Lộ Triết siết chặt vòng tay đang đặt ngang eo tôi, vùi đầu vào cổ tôi dụi dụi.

“Ngủ thêm chút nữa đi.”

Tôi đặt điện thoại xuống, ôm lấy anh ấy.

“Được.”

[HẾT]

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)