Chương 4 - Sự Im Lặng Của Lâm An
12
Ngay trong tối hôm đó, tôi đã tìm người điều tra về Lộ Triết.
Cậu ấy là con trai cả của một doanh nhân có tiếng.
Đáng nhắc tới là bố cậu ấy, sau khi tay trắng lập nghiệp kiếm được hũ vàng đầu tiên, ông ta lập tức ly hôn với vợ cũ để bám lấy một tiểu thư giàu có, sống những ngày tháng hưởng lạc khá dài.
Tuy nhiên gần đây, việc kinh doanh của nhà họ Lộ gặp vấn đề, bố cậu ấy lập tức nhớ lại “nghề cũ”.
Lộ Triết là con của ông ta với vợ cũ, ngoại hình khôi ngô, lúc nhỏ từng được các nhà tìm kiếm tài năng nhắm tới.
Thế là ông ta đưa con trai đi tham dự không ít các bữa tiệc rượu, nhưng Lộ Triết vẫn còn là trẻ vị thành niên.
Bố cậu ấy lại nảy ra ý định nhắm vào tiểu thư nhà họ Nghiêm là Nghiêm Hoan Hoan. Lộ Triết luôn giữ thái độ hờ hững. Bố cậu ấy không hài lòng, ra sức gán ghép.
Thế nên Lộ Triết đã bỏ nhà đi.
Quả nhiên, lúc ăn sáng ngày hôm sau, điện thoại của Lộ Triết đổ chuông liên hồi. Sau bữa sáng, tài xế đưa Lộ Triết về nhà.
Khi quay lại, tài xế kể không hiểu sao, bố của Lộ Triết khi thấy Lộ Triết bước xuống từ xe nhà mình thì mắt ông ta sáng rực lên.
Thứ Hai đi học, xương gò má của Lộ Triết hơi bầm tím, trán thì dán băng gạc.
Chu Ngôn cứ oang oang bảo Lộ Triết trông thế này còn đẹp trai hơn, rồi hỏi Lộ Triết đi đánh nhau ở đâu mà không rủ cậu ta đi cùng.
Tôi vừa xót cho Lộ Triết, vừa thấy ồn ào.
Tôi kéo Lộ Triết đến một lớp học trống.
Tôi cau mày: “Cậu đẹp trai thế này mà lại cứ đứng im cho người ta đánh à?”
Giọng điệu của Lộ Triết vậy mà có chút bất lực: “Tôi sinh ra đã thế này thì trách tôi sao?”
Thực ra tôi đã sớm nhận ra rồi.
Lộ Triết chỉ là trông có vẻ hung dữ, lúc không cảm xúc thì rất dọa người. Thực tế lại là người dễ bị bắt nạt nhất.
Tôi hoàn toàn không nghi ngờ gì việc nếu bây giờ tôi đấm cậu ấy một cái, cậu ấy sẽ nói cảm ơn tôi.
Tôi bỗng thấy hơi tức giận, nhưng lại chẳng nỡ cáu gắt với cậu ấy. Hai chúng tôi cứ thế im lặng.
Một lúc lâu sau, Lộ Triết nói: “Tôi quen rồi, thực ra bây giờ vẫn ổn, ông ấy đánh không đau lắm.”
Tôi nói: “Cậu có bệnh à.”
Lộ Triết nhìn tôi, không nói lời nào. Đuôi mắt nhếch lên, con ngươi đen thẳm. Tôi cố nhìn ra trong đó một tia tủi thân.
“Hay là cậu qua nhà tớ sống đi!”
Lộ Triết chắc tưởng tôi đang đùa nên mỉm cười một cái.
Tôi nghiêm túc nói: “Tớ nói thật đấy, nhà tớ rất giàu, nuôi thêm một mình cậu cũng không vấn đề gì. Còn nữa, thực ra tớ giả vờ bị mất ngôn ngữ đấy, tớ chỉ là không muốn nói chuyện thôi.”
Lộ Triết không có vẻ gì là ngạc nhiên: Tại sao lại không muốn nói chuyện?”
“Tớ nghe người làm trong nhà nói sau này tiền của gia đình đều là của anh trai tớ, tớ đi hỏi bố, bố nói chỉ là phần lớn thôi, tớ lại đi hỏi mẹ, mẹ cũng nói thế. Tớ bỏ nhà đi, kết quả lại thấy đứa bạn thân nhất lúc đó nói xấu sau lưng tớ rằng tớ chỉ thích được người khác tâng bốc, tớ đâu biết đó là tâng bốc đâu, tớ cứ tưởng là thật lòng chứ. Tớ tức quá định quay lại đối chất với nó, kết quả vừa quay đi thì đâm sầm vào tường ngất lịm đi.”
“Sau khi tỉnh dậy tớ thấy nhìn ai cũng phiền, chẳng muốn nói chuyện với họ nữa, thế là thôi luôn, có ai lảng vảng trước mặt thì tớ giả vờ dùng thủ ngữ, thực ra tớ chẳng biết gì cả.”
Lộ Triết lại cười: “Tôi biết.”
“Sao cậu biết?”
“Hôm đó tôi về đã tra cứu cả đêm mà vẫn chẳng hiểu được ý của cậu là gì.”
Mặt tôi hơi đỏ, giả vờ như không nghe thấy, lại hỏi: “Thế cậu có đi theo tớ không?”
Lộ Triết cuối cùng nói: “Tôi không muốn cậu thương hại tôi.”
13
Bị từ chối khéo rồi.
Tôi cảm thấy hơi thất bại, không nhịn được kể sơ qua với Tô Thấm.
Tô Thấm: “Cậu theo đuổi người ta kiểu vậy đấy hả?”
“Ừ.”
“Tớ cứ tưởng cậu định bao nuôi cậu ấy luôn cơ.”
Tôi suy nghĩ một lát, đáp: “Cũng được mà.”
Tô Thấm: “…… Chẳng hiểu nổi mấy người giàu các cậu, nhưng theo đuổi người ta không phải làm như thế đâu.”
Tô Thấm giảng giải cho tôi suốt cả giờ ra chơi. Tôi nghe mà cứ mơ mơ màng màng, chỉ nhớ được mỗi một câu: “…… Cậu phải hiểu cậu ấy trước đã, rồi mới đối chứng hạ dược.”
Tôi cảm thấy mình đã khá hiểu cậu ấy rồi, chẳng biết còn phải tìm hiểu thêm cái gì nữa.
Cuối tuần tôi hẹn Lộ Triết đi xem phim. Lộ Triết nói cậu ấy bận. Kết quả là vừa quay đi tôi đã thấy cậu ấy và Nghiêm Hoan Hoan đang ăn cơm cùng nhau trong nhà hàng.
Nghiêm Hoan Hoan vành mắt đỏ hoe, vẻ mặt đầy xúc động. Lộ Triết thì cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Tôi trợn tròn mắt, không thể tin nổi. Không để tôi thương hại, nhưng lại để người khác thương hại chứ gì.
Tốt, tốt, tốt.
Được, được, được.
Tôi giận dữ bỏ đi.
14
Cả đêm mất ngủ.
Ngày hôm sau đi học, tôi nằm gục xuống bàn ngủ thiếp đi. Không biết qua bao lâu, có người vỗ nhẹ vào vai tôi.
Tôi biết là Lộ Triết nên không thèm để ý, nhưng giọng Lộ Triết rất lạnh: “Có người tìm cậu kìa.”
Tôi ngẩng đầu, Lộ Triết chỉ tay ra phía cửa. Nhưng tôi chỉ nhìn cậu ấy, khó hiểu hỏi: “Cậu nổi cáu cái gì chứ?”
Vẻ mặt Lộ Triết thoáng chốc đờ ra thấy rõ.
Một nam sinh khá cao đang cúi đầu đứng ở cửa lớp. Khi tôi bước tới, mặt cậu ta bỗng đỏ gay lên, sau đó đưa cho tôi một phong thư.
“Tâm ý của cậu dành cho tớ, tớ đều biết cả rồi, tớ có thể đồng ý với cậu…”
Đầu óc tôi vẫn còn hơi mông lung: “Cái gì cơ?”
Nam sinh cúi đầu cười có chút thẹn thùng: “Chẳng phải cậu đã viết thư tình cho tớ sao, tớ suy nghĩ kỹ rồi, thấy mình nên hồi đáp cậu một cách trực diện.”
Lúc này, Lộ Triết cầm cốc nước của tôi đi tới cửa, nói với tôi: “Tránh ra chút, tôi đi lấy nước.”
Tôi chẳng thèm mảy may quan tâm đến cậu ấy. Nhận lấy bức thư từ tay nam sinh kia, tôi không mở ra mà chỉ nhìn phong thư vài cái, rồi nói: “Tôi chưa từng viết thư mà.”
“…Cái gì?”
Tôi lặp lại: “Tôi không viết thư cho cậu, tôi còn chẳng biết cậu là ai.”
Nam sinh rõ ràng không tin: “Không phải cậu thì còn là ai nữa, trong thư cậu chẳng nói tâm ý của cậu dành cho tớ bấy lâu nay không thể nói ra bằng lời, giờ đây cuối cùng cũng đủ dũng khí để thổ lộ đó sao… Trường mình rõ ràng chỉ có mình cậu là trước đây không nói được, cậu không cần phải ngại đâu, thực ra tớ cũng đã sớm chú ý đến cậu…”
Lộ Triết sau khi ngang nhiên nghe lén xong thì cười lạnh một tiếng cắt ngang lời cậu ta: “Rảnh rỗi thì đi đọc thêm mấy bài văn mẫu đi.”
Lời này đầy mùi khiêu khích.
Nam sinh kia vừa định nổi cáu, nhưng liếc nhìn Lộ Triết một cái thì lại xìu xuống, nói với tôi: “Tóm lại là, tớ…”
Tôi nói: “Cậu ấy nói đúng đấy, đọc thêm sách đi, còn vu khống tôi nữa là tôi báo cảnh sát bắt cậu đấy.”
Nam sinh mặt tái mét, định nói gì đó nhưng nhìn sắc mặt tôi lại thôi, cuối cùng lườm Lộ Triết một cái rồi bỏ đi. Tôi giật lại cốc nước từ tay Lộ Triết: “Không phiền đến ngài.”
Lộ Triết: “Xin lỗi.”
“Cậu xin lỗi chuyện gì?”
“Không biết nữa.”
Không biết mà cũng xin lỗi.
Quả nhiên là rất dễ bắt nạt.
15
Sau khi tan học, Lộ Triết chặn tôi lại hỏi: “Hôm nay cậu bị làm sao thế?”
Tôi hờ hững: “Không có gì mà.”
Lộ Triết không nói gì nữa, vóc dáng cao lớn cứ lù lù đứng trước mặt tôi, lặng lẽ quan sát. Tôi cũng chẳng chịu thua, nhìn thẳng lại cậu ấy.
Một hồi sau, Lộ Triết chịu thua trước: “Cậu hiểu lầm rồi, tôi đã nói rõ với Nghiêm Hoan Hoan từ lâu rồi, hôm đó chỉ là để đối phó với bố tôi thôi.”
Tôi không muốn nói chuyện cho lắm, bởi vì tôi không thể hiểu nổi.
“Cậu không có cách nào phản kháng lại bố mình sao?”
Lộ Triết im lặng hồi lâu mới nói: “Tạm thời là vậy.”
Sau đó cậu ấy nhường đường.
Tôi thực sự thích Lộ Triết, nhưng không phải kiểu không có cậu ấy thì không sống nổi. Hôm đó tôi rất muốn nói với cậu ấy: “Tớ thích cậu, tại sao không thể thương hại cậu chứ.”
Nhưng nhìn vào ánh mắt của cậu ấy, tôi lại không thể thốt ra lời.
Tôi hiểu rõ một điều rằng, điều tôi thấy chẳng có gì to tát thì Lộ Triết chưa chắc đã thấy vậy. Giống như việc bây giờ tôi không thể hiểu cậu ấy, thì sau này cũng chưa chắc đã hiểu được.
Tôi quyết định sẽ quay về.