Chương 2 - Sự Hi Sinh Và Định Mệnh
Bốn năm đại học, tôi liều mạng học.
Liều mạng giành học bổng.
Tôi không dám lơ là một chút nào.
Bởi vì tôi biết, mỗi đồng tiền tôi tiêu đều là mồ hôi và hi sinh của chị dâu đổi lấy.
Sau khi tốt nghiệp, tôi vào làm ở công ty tài chính hàng đầu trong nước.
Bắt đầu từ thực tập sinh.
Tôi làm thêm ngày đêm, nghiên cứu hồ sơ, phân tích dữ liệu.
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ.
Nhanh hơn một chút.
Thành công nhanh hơn một chút.
Tôi muốn để chị dâu sống cuộc sống tốt nhất.
Những năm này, lương của tôi ngày càng cao.
Từ một vạn mỗi tháng, đến mười vạn, rồi đến mức lương năm bảy triệu ba trăm nghìn như hiện nay.
Việc đầu tiên tôi làm là mua cho gia đình một căn nhà lớn.
Ở trung tâm thành phố, vị trí tốt nhất.
Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu, tôi chỉ viết một mình tên chị dâu Hà Tĩnh.
Việc thứ hai tôi làm là đưa thẻ lương của mình cho chị dâu.
Tôi nói với chị: “Chị dâu, chị cầm thẻ này đi, mật khẩu là ngày sinh của chị, muốn mua gì thì mua, sau này em nuôi chị và cả gia đình.”
Khi đó chị đã khóc.
Ôm tôi nói: “A Vũ lớn thật rồi, chị dâu không thương em uổng công.”
Nhưng tôi không ngờ.
Sự thành công của tôi, sự báo đáp của tôi, lại trở thành lý do để anh trai Chu Cường chán ghét chị.
Tiền tôi kiếm được khiến anh ta phình to.
Khiến anh ta nghĩ mình là nhân vật ghê gớm.
Khiến anh ta cảm thấy người phụ nữ từng cùng anh ăn khổ nuốt nghèo trở nên chướng mắt.
Thật là một sự mỉa mai cay đắng.
Máy bay hạ cánh.
Tôi bắt taxi về khu chung cư do chính tay tôi mua.
Mở cửa.
Trong nhà rất yên tĩnh.
Chị dâu Hà Tĩnh đang ngồi trên ghế sofa gấp quần áo.
Trông chị gầy gò hơn lần gọi video trước.
Những nếp nhăn nơi khóe mắt càng sâu hơn.
Nhìn thấy tôi, chị sững lại một chút, rồi trên mặt lập tức nở nụ cười vui mừng.
“A Vũ? Sao em về rồi? Cũng không nói trước.”
Chị đứng dậy, định vào bếp rót nước cho tôi.
Tôi kéo chị lại.
“Chị dâu, chị ngồi đi.”
Tôi nhìn chị, trong cổ họng như bị nghẹn lại, có ngàn lời muốn nói.
Cuối cùng chỉ biến thành một câu.
“Chị dâu, anh em… có phải bắt nạt chị không?”
Nụ cười của Hà Tĩnh cứng lại.
Hốc mắt chị lập tức đỏ lên.
Nhưng chị vẫn cố gắng lắc đầu.
“Không có, anh em… vẫn tốt lắm.”
Chị chưa từng nói nửa lời xấu về Chu Cường.
Lúc nào cũng bảo vệ anh ta.
Tim tôi nhói lên.
Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc thùng cũ dưới bàn trà.
Tôi bước qua mở nó ra.
Bên trong lặng lẽ nằm một cuốn sổ cũ.
Đó là cuốn sổ tôi mua cho chị dâu khi tôi lên đại học.
Khi đó tôi nói với chị, bảo chị ghi lại chi tiêu, tránh cho việc trong nhà rối loạn.
Tôi cầm cuốn sổ lên, mở ra.
Nét chữ quen thuộc, thanh tú hiện ra trước mắt.
Trang đầu.
“A Vũ học phí, mười hai nghìn tệ (vòng tay vàng, dây chuyền vàng…)”
Trang thứ hai.
“A Vũ sinh hoạt phí, một nghìn tệ (bán ba con gà mái cuối cùng trong nhà)”
Trang thứ ba.
“Quần áo mùa đông cho A Vũ, năm trăm tệ (mượn của hàng xóm)”
Từng khoản một.
Dày đặc kín trang.
Ghi lại không phải tiền.
Mà là máu và mồ hôi của một người phụ nữ vì gia đình, vì em chồng.
Tôi khép cuốn sổ lại, siết chặt trong tay.
Đúng lúc đó.
Cửa mở ra.
Anh trai Chu Cường ôm một người phụ nữ lạ ăn mặc lòe loẹt bước vào.
Nhìn thấy tôi, anh ta sững lại, sau đó sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Người phụ nữ kia chắc chính là “bà chủ thể diện” mới mà anh ta nói.
03
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Người phụ nữ bên cạnh Chu Cường khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi.
Trang điểm tinh xảo, trên người nồng nặc mùi nước hoa.
Cô ta nhìn cảnh trong phòng, đặc biệt là khi thấy Hà Tĩnh đang ngồi trên sofa mắt đỏ hoe, trong ánh mắt không hề có chút áy náy, ngược lại còn mang theo vẻ khiêu khích và khoe khoang.
Cô ta chính là Bạch Tuyết.
Một khách hàng trong công việc làm ăn của Chu Cường.
Cũng là người phụ nữ mà anh ta nói có thể “dẫn ra ngoài cho ra dáng”.
Chu Cường buông tay đang ôm Bạch Tuyết ra, sắc mặt xanh mét nhìn tôi.
“Chu Vũ, mày về đây làm gì?”
Giọng anh ta đầy chất vấn và tức giận.
Như thể sự xuất hiện của tôi đã phá hỏng chuyện tốt của anh ta.
Tôi không để ý đến anh ta.
Ánh mắt tôi rơi xuống người chị dâu Hà Tĩnh.
Chị cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo, thân người khẽ run.
Chị đang sợ.
Cũng đang xấu hổ.
Tôi bước tới, nhẹ nhàng kéo chị ra phía sau mình.
Động tác này lập tức chọc giận Chu Cường.
“Chu Vũ! Mày có ý gì?”
Anh ta chỉ tay vào tôi, giọng vì tức giận mà cao vọt.
“Đây là chuyện gia đình của tao! Không liên quan đến mày!”
“Không liên quan?”
Tôi cười lạnh một tiếng, cuối cùng mới nhìn thẳng vào anh ta.
“Anh, anh quên căn nhà này từ đâu mà có rồi sao?”
“Anh quên căn nhà này là ai mua rồi sao?”
“Anh quên công ty anh đang mở bây giờ, tiền vốn ban đầu là ai đưa rồi sao?”
Mỗi câu tôi hỏi, sắc mặt Chu Cường lại trắng thêm một phần.
Năm trăm nghìn anh ta dùng để mở công ty là tôi đưa.
Khi đó tôi chỉ nói một câu, số tiền này coi như tôi trả thay cho chị dâu.
Anh ta há miệng, rất lâu vẫn không nói được câu nào.
Bạch Tuyết đứng bên cạnh thấy vậy liền nũng nịu lên tiếng.
“Anh Chu, đây chính là cậu em trai rất có tiền đồ của anh à?”
Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt mang theo sự tính toán và đánh giá.
“Em trai, em đừng hiểu lầm, em và anh Chu thật lòng yêu nhau.”
“Chị dâu em… à không, chị Hà Tĩnh, chị ấy với anh Chu đã không còn tình cảm nữa rồi, dưa cưỡng ép thì không ngọt, em cần gì phải làm kẻ xấu chứ?”