Chương 3 - Sống Lại Trong Lãnh Cung
Ngày hôm sau, nàng ta ép Ngự Thiện phòng làm lại noãn oa.
Nhưng thứ làm ra chẳng ra ngô ra khoai, Hạ Lan Sương sai thuộc hạ đưa ta ra khỏi lãnh cung.
Đại cung nữ dưới tay nàng ta cũng vênh váo hống hách y như chủ.
“Nương nương gọi ngươi đến.”
Ta cúi đầu tiếp tục làm việc trong tay.
“Bệ hạ từng nói, không có chiếu thì không được ra ngoài.”
“To gan!”
Nàng ta tựa hồ không ngờ ta còn dám trực tiếp từ chối, lập tức sai mấy người kéo ta đi.
Ta gọi mấy người kia dừng động tác, chỉnh lại váy áo rồi ngoan ngoãn đi theo.
Dù sao ý của ta đã nói rõ, người nhất định bắt ta ra ngoài là Hạ Lan Sương, chuyện này không thể trách lên đầu ta.
Trong cung điện, Hạ Lan Sương dịu giọng nói trước mặt Ân Trường Tẫn: “Bệ hạ, thần thiếp cũng học theo hương vị Chiêu Ý hoàng hậu thích ăn.”
Nhưng nồi canh ấy, mỡ bò cho quá nặng, tương đậu xào cháy, thù du sặc đến cả điện ho khan.
n Trường Tẫn nhìn nồi ấy, thần sắc nhàn nhạt.
“Ai nói với nàng, nàng ấy thích ăn thứ này?”
Hạ Lan Sương cứng người.
“Trong cung đều nói…”
n Trường Tẫn lạnh giọng nói: “Trong cung còn nói nàng ấy trông giống nàng sao?”
Sắc mặt Hạ Lan Sương trắng bệch.
Khi ta được triệu vào điện, vừa hay nghe thấy câu này.
Nàng ta nhìn về phía ta, ánh mắt như tôi độc.
Chương sáu
6
Hạ Lan Sương quỳ trong Hàm Chương điện, nước mắt rơi như lê hoa đái vũ.
Nhìn thấy ta, nàng ta lập tức giơ tay chỉ tới.
“Bệ hạ, Ôn thị ở phế uyển làm tà hương, mê hoặc thánh tâm.”
Ta nhìn nồi canh đỏ đen phát đắng kia một cái.
“Đây không phải tà hương.”
“Là mùi khét.”
Trong điện có người không nhịn được ho một tiếng.
Hạ Lan Sương giận dữ: “Ngươi càn rỡ!”
Ta chỉ vào nồi.
“Mỡ bò phải dùng lửa nhỏ nấu tan, tương đậu không thể xào vội, thù du chỉ cần chút cuối cùng để nâng vị cay.”
“Nồi này của Thần phi nương nương, giống như đốt mất nửa gian Ngự Thiện phòng.”
Hạ Lan Sương tức đến phát run.
n Trường Tẫn nhìn ta, trong mắt vậy mà có một tia cười rất nhạt.
Trước kia khi hắn còn là phế hoàng tử, cũng từng nói mình biết nấu cháo.
Kết quả cháy đến đáy nồi cạy cũng không ra.
Khi ấy ta mắng hắn, trời sinh không phải mệnh vào bếp.
Nhưng chút ký ức ấy rất nhanh bị ta đè xuống.
Ta không muốn cùng hắn chia sẻ quá khứ.
Hạ Lan Sương nhìn ra Ân Trường Tẫn thiên vị ta, cuối cùng hoảng rồi.
Nàng ta lấy chiếc khuy ngọc có vết cháy trong tay áo ra.
“Bệ hạ, thần thiếp mới là người kính trọng Chiêu Ý hoàng hậu nhất.”
“Chiếc khuy ngọc này, thần thiếp vẫn luôn cất bên người.”
Nàng ta nhìn chằm chằm ta, cười đắc ý.
“Ôn Tuế Ninh, ngươi giống thì đã sao?”
“Thứ thật sự thuộc về nàng ấy, nằm trong tay bổn cung.”
Ta nhìn về phía chiếc khuy ngọc.
Vết cháy từ mép lan vào bên trong, chỗ khuyết giống một vầng trăng cũ.
Giây phút cuối cùng của kiếp trước, ta túm lấy vạt áo Ân Trường Tẫn, đẩy hắn ra khỏi cửa lửa.
Khuy ngọc đứt gãy, cắt rách lòng bàn tay ta.
Đó là lần đau cuối cùng trước khi ta chết.
Ngón tay ta khẽ co lại.
n Trường Tẫn nhìn thấy.
Hắn hỏi Hạ Lan Sương: “Khuy ngọc này, nàng lấy từ đâu?”
Ánh mắt Hạ Lan Sương lóe lên.
“Đương nhiên là bệ hạ ban cho thần thiếp.”
“Trẫm ban?”
Giọng Ân Trường Tẫn lạnh xuống.
“Sao trẫm không nhớ?”
Hạ Lan Sương hoàn toàn hoảng hốt.
“Có lẽ là bệ hạ quên rồi…”
n Trường Tẫn giơ tay.
“Tra.”
Lai lịch của khuy ngọc không sạch sẽ.
Ba năm trước, phế uyển dọn dẹp đồ cũ, một lão thái giám lén giấu vài món đồ còn sót lại sau trận cháy.
Hạ Lan Sương bỏ trọng kim mua lại, mượn chuyện này giả vờ có duyên với Chiêu Ý hoàng hậu trước mặt Ân Trường Tẫn.
Nàng ta không ngờ, Ân Trường Tẫn chưa từng ban thưởng cho nàng ta.
Càng không ngờ, ta lại nhận ra.
Đêm đó, Ân Trường Tẫn lại đến phế uyển.
Ta đang dẫn A Lộc sửa giàn rau.
Hắn đứng trước cửa viện, thấp giọng hỏi: “Sau tường gian tây có ngăn tối không?”
Nan trúc trong tay ta gãy làm đôi.
Phương ma ma mờ mịt nói: “Bệ hạ, phế uyển làm gì có ngăn tối nào?”
Ta không nói gì.
n Trường Tẫn đã đi về phía gian tây.
Nơi đó, chỉ có hai người biết.
Ta của kiếp trước.
Và hắn của kiếp trước.
Ta bỗng hơi hối hận.
Không phải hối hận vì bị nhận ra.
Mà là hối hận nửa cuốn sổ cũ kia, đã giữ lại quá nhiều lời ta chưa từng nói ra.
7
Kiếp trước, Ân Trường Tẫn sợ sách giấu bị người ta lục ra.
Ta liền giúp hắn xây một ngăn tối nhỏ sau bếp cũ.
Nơi đó từng đặt sách của hắn, cũng từng đặt sổ tay của ta.
Trước khi chết, ta chưa kịp lấy đi.
n Trường Tẫn đích thân cạy gạch tường ra.
Bụi rơi đầy đất.
Trong ngăn tối có nửa cuốn sổ cũ bị cháy đen.
Trang giấy giòn đến chạm vào là vụn.
Hắn lại như nâng mạng mình, cẩn thận từng chút lật ra.
Bên trên là chữ của ta kiếp trước.
Ghi cách dùng ít dầu xào thơm tương đậu cách nhét cỏ khô vào khe cửa sổ, cách để rượu ngọt lại cuối cùng.
Còn ghi mấy câu lộn xộn.
Tính tình Ân Trường Tẫn quá cứng, dễ gãy.
Hôm nay trộm được hai nắm gạo, đủ cho hắn chống đỡ ba ngày.
Nếu hắn có thể ra ngoài, ngàn vạn lần đừng trở về nữa.
Trang cuối cùng bị lửa liếm mất nửa bên.
Chỉ còn lại một câu.
Nếu hắn thật sự có thể sống, đừng để hắn quay lại nơi này nữa.