Chương 12 - Sống Lại Để Tìm Ra Sự Thật
“Có kết quả hay không thì em cũng nên mời thầy.”
Cô dựng thực đơn lên đưa cho anh. “Chuyện căn nhà em còn chưa cảm ơn thầy, còn có sự chăm sóc và giúp đỡ của thầy trong thời gian này nữa.”
“Chỉ là tiện tay giúp đỡ.”
Anh nhận thực đơn, ánh mắt lướt qua một dòng rồi đặt xuống, tùy tiện gọi một phần mì hải sản.
Món ăn vừa được dọn đủ, bạn của Tống Cẩn Niên đã tới. Ánh mắt người đó dừng trên khuôn mặt Thẩm Thanh Từ, lông mày lập tức nhướng lên.
“Ồ, ai đây?”
Tống Cẩn Niên không ngẩng đầu, dùng nĩa cuốn một miếng mì: “Sinh viên.”
“Sinh viên?” Người bạn kéo chiếc ghế trống bên cạnh ngồi xuống, cười đầy ẩn ý. “Tôi chưa từng thấy cậu ăn riêng với sinh viên nào.”
Tống Cẩn Niên lạnh lùng liếc anh ta. Đối phương lập tức giảng hòa: “Chỉ đùa thôi, hai người cứ từ từ ăn, bên kia tôi còn có bạn.”
Nói xong liền quay người rời đi.
Ba ngày sau, lời đồn trong trường nổi lên khắp nơi.
Thẩm Thanh Từ đi qua hành lang, những lời bàn tán được hạ giọng phía sau vẫn rõ ràng lọt vào tai:
“Dựa vào đâu lại đề cử cô ta…”
“Nghe nói ngày nào cô ta cũng ở cùng giáo sư Tống, suất đó từ đâu mà có còn không rõ sao?”
Thẩm Thanh Từ không để ý, đi thẳng về lớp học.
Buổi tối, Tống Cẩn Niên đứng chờ cô ở cửa bên tòa nhà giảng dạy.
Ánh chiều tà kéo bóng anh thật dài. Anh tựa vào tường, thấy cô đi tới thì đứng thẳng người, nói: “Những lời trong trường tôi đã nghe thấy. Tôi sẽ xử lý.”
“Không sao, chỉ là vài lời đồn nhảm.”
Thẩm Thanh Từ không quá để tâm, nhưng sáng sớm hôm sau, cô đã bị một nữ sinh chặn trước cửa giảng đường bậc thang.
Là Lorenzo. Cô ta quỳ trước mặt Thẩm Thanh Từ.
“Xin lỗi, là tôi sai người lan truyền. Gia đình vốn muốn tôi lấy suất lần này, tôi cứ nghĩ nhất định sẽ là mình, kết quả lại không được chọn, quá mất mặt nên tôi tức giận mới… Tôi cầu xin cô giúp tôi nói với giáo sư Tống, đừng đuổi học tôi, bố tôi sẽ đánh chết tôi.”
Thẩm Thanh Từ lùi một bước.
Cô cúi đầu nhìn nữ sinh quỳ dưới đất, giọng rất nhạt: “Tin đồn do cô tung ra thì tự mình đi làm rõ. Cô quỳ trước mặt tôi cũng vô ích.”
Nữ sinh ngơ ngác ngẩng đầu.
“Làm rõ xong, phải xử lý thế nào thì xử lý thế đó.” Thẩm Thanh Từ đẩy cửa phòng học. “Đừng quỳ ở đây nữa.”
Hai ngày sau, trên diễn đàn trường xuất hiện một bài đính chính được ghim đầu trang.
Phía cuối ký tên Lorenzo.
Sau đó, kết quả triển lãm giao lưu song thành được công bố trên trang web chính thức.
Thẩm Thanh Từ giành giải nhất.
Ngày trao giải, cô mặc một chiếc váy màu xanh lam đậm, tóc búi lên, để lộ đường nét cổ thanh mảnh.
Khi người dẫn chương trình đọc tên cô, cô bước lên sân khấu, ánh đèn chiếu vào mặt hơi chói mắt.
Dưới bục nhận giải, Cố Lẫm mặc vest đen, trong tay cầm cúp, đang đi về phía cô.
Chương 14
Cố Lẫm đưa chiếc cúp đến trước mặt Thẩm Thanh Từ, khuôn mặt vẫn lạnh nhạt như trước.
Thẩm Thanh Từ cứng người hai giây, sau đó xoay sang một góc khác, hướng về phía khán đài hơi cúi người.
Ánh đèn sân khấu nóng rực chiếu lên vai và cổ cô. Cô không nhìn sang bên cạnh, khóe môi vẫn giữ một độ cong lịch sự.
Dưới sân khấu, Tống Cẩn Niên bắt chéo đôi chân dài, tựa vào lưng ghế. Ánh mắt sau gọng kính đen đang dừng trên người cô, không nhìn ra cảm xúc gì, chỉ có cằm hơi thu lại.
Khi cô bước xuống từ bên hông sân khấu, Tống Cẩn Niên đã đứng dậy.
Anh nhìn cô, thấy cô chỉ mặc bộ lễ phục mỏng, liền vẫy tay gọi nhân viên bên cạnh, hạ giọng nói một câu bằng tiếng Ý. Nhân viên nhanh chóng mang tới một chiếc khăn choàng cashmere màu xám đậm.
“Cảm ơn thầy.”
Thẩm Thanh Từ kéo khăn choàng kín hơn, nói lời cảm ơn.
Hai người sóng vai đi về phía lối ra, còn chưa bước qua cửa, phía sau đã vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Thanh Từ.”
Cố Lẫm từ bên trong đuổi theo, ánh mắt lướt từ khuôn mặt Thẩm Thanh Từ đến chiếc khăn choàng cashmere trên vai cô, rồi dừng trên người Tống Cẩn Niên đứng bên cạnh.
“Lâu như vậy không gặp.” Anh bước tới, giày da giẫm trên nền đá cẩm thạch phát ra tiếng gõ trầm đục. “Em ngay cả nhìn anh một cái cũng không chịu sao?”
Thẩm Thanh Từ kéo khăn choàng chặt hơn, không quay đầu.
Cố Lẫm vòng tới trước mặt cô, ánh mắt ghim trên khuôn mặt cô rồi chuyển sang Tống Cẩn Niên: “Vị này là?”
“Không liên quan đến anh.”
Thẩm Thanh Từ lạnh lùng đáp.
Cố Lẫm giơ tay nắm cổ tay cô, các khớp ngón tay hơi run: “Em vẫn đang trách anh, đúng không?” Anh nhìn cô, vành mắt đỏ hoe. “Chuyện trước đây là lỗi của anh, anh chưa làm rõ sự thật, anh đã hiểu lầm em.”
“Buông tay.”
Giọng Thẩm Thanh Từ cao hơn vừa rồi nửa tông.
Trong hành lang có khách mời khác đi ngang qua nghiêng đầu nhìn về phía này.
Cố Lẫm không buông, ngón cái ấn lên xương cổ tay cô: “Em nghe anh nói hết. Anh đã tống Tô Nhu vào tù, tất cả chứng cứ cũng giao cho cảnh sát rồi. Thanh Từ, em tha thứ cho anh đi, anh…”
Thẩm Thanh Từ mạnh tay hất tay anh ra, lùi một bước.
“Chúng ta đã không còn khả năng. Bây giờ em sống rất tốt, chỉ mong anh đừng đến quấy rầy.”
Cố Lẫm bước lên một bước, còn muốn nói gì đó. Tống Cẩn Niên tiến lên nửa bước từ bên cạnh anh, chắn Thẩm Thanh Từ sau lưng mình.