Chương 5 - Sợi Dây Bình An
“Vậy thì tốt quá, A Nghiên sẽ không phải lúc nào cũng cảm thấy mắc nợ chị nữa.”
Tôi dừng bút.
“Anh ta mắc nợ tôi cái gì?”
Kiều Hạ sững lại.
“Chị thích anh ấy ba năm mà.”
Tôi cười, tiếp tục vẽ.
“Thích là chuyện của riêng tôi.”
“Vậy chị không trách anh ấy sao?”
“Không trách.”
Kiều Hạ thở phào nhẹ nhõm.
Tôi phết nốt nét bút cuối cùng.
“Nhưng tôi cũng sẽ không chúc phúc cho hai người.”
Mặt Kiều Hạ cứng đờ.
Giọng Thẩm Nghiên trầm đục.
“Lâm Tri Đường.”
Tôi đưa bức tranh cho Kiều Hạ.
“Cô muốn kỷ niệm, tôi cho rồi đây.”
Kiều Hạ nhìn dòng chữ nhỏ xíu ở góc tranh, đọc thành tiếng:
“Mong Thẩm Nghiên và Kiều Hạ, mỗi người tự tỉnh ngộ.”
Cô ta ngẩng phắt lên.
“Chị Tri Đường, chị có ý gì?”
Tôi cất cọ vẽ.
“Ý trên mặt chữ.”
Thẩm Nghiên cầm lấy bức tranh, dán mắt vào dòng chữ đó.
“Mỗi người tự tỉnh ngộ?”
Tôi nhìn anh.
“Anh quả thật nên tỉnh táo lại đi.”
Kiều Hạ bỗng òa khóc.
“Chị Tri Đường, chị vẫn còn hận em.”
Cô ta lùi về phía sau, va phải giá đèn.
Một ngọn đèn biển rơi xuống.
Thẩm Nghiên đưa tay ra đỡ lấy cô ta.
Dầu đèn tạt thẳng vào ống tay áo tôi.
Chị Lý thốt lên kinh hãi:
“Tri Đường!”
Thẩm Nghiên cúi đầu nhìn Kiều Hạ.
“Em có sao không?”
Kiều Hạ lắc đầu.
“Em không sao.”
Tôi xắn tay áo lên, cổ tay đã bị bỏng đỏ một mảng.
Lúc này Thẩm Nghiên mới nhìn sang.
“Cô bị thương rồi?”
Tôi bảo:
“Không nặng.”
Chị Lý tức phát điên.
“Thế nào là không nặng!”
Kiều Hạ lí nhí nói:
“Em không cố ý.”
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
“Cô đương nhiên là không cố ý rồi.”
Cô ta vừa thở phào.
Tôi nói tiếp:
“Chỉ là lần nào có chuyện xảy ra, cô cũng vừa khéo đứng núp sau lưng người khác thôi.”
Đám đông xung quanh im bặt.
Lớp mặt nạ của Kiều Hạ cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.
Thẩm Nghiên đưa thuốc cho tôi.
“Xử lý vết thương trước đã.”
Tôi không nhận.
“Không cần.”
“Lâm Tri Đường, đừng cậy mạnh.”
“Thẩm Nghiên, bây giờ anh quan tâm tôi, là vì sợ tôi đau, hay sợ người khác nói anh chỉ biết lo cho mỗi Kiều Hạ?”
Anh im lặng.
Tôi cười nhạt.
“Câu trả lời đã quá rõ ràng rồi.”
Tôi xoay người quay lại điểm khám bệnh.
Viện trưởng đang đứng đó, trên tay cầm một túi hồ sơ.
“Tri Đường, bên Kinh Bắc gọi điện tới rồi.”
Tôi nhận lấy túi hồ sơ.
“Thủ tục xong rồi ạ?”
“Xong rồi. Ba ngày nữa xuất phát.”
Thẩm Nghiên nghe thấy vậy, liền bước tới.
“Ba ngày sao?”
Tôi đáp:
“Ừ.”
Kiều Hạ túm lấy tay áo anh.
“A Nghiên, chị Tri Đường được về nhà, đó là chuyện tốt mà.”
Nhưng Thẩm Nghiên chỉ nhìn tôi.
“Sao cô lại giấu tôi?”
Tôi cất kỹ túi hồ sơ.
“Anh đã hỏi câu này rồi.”
“Tôi không đồng ý.”
Tôi suýt nữa thì phì cười.
“Anh lấy tư cách gì mà không đồng ý?”
Yết hầu Thẩm Nghiên cuộn lên.
“Trạm y tế cần cô.”
Viện trưởng lên tiếng:
“Thẩm Nghiên, bệnh viện Nhân An Kinh Bắc cũng cần cô ấy.”
Kiều Hạ ngớ người.
“Bệnh viện Nhân An sao?”
Xung quanh có tiếng hít thở sâu.
“Đó chẳng phải là bệnh viện rất lợi hại ở Kinh Bắc sao?”
Viện trưởng liếc nhìn tôi, như đang trưng cầu ý kiến.
Tôi lắc đầu.
Viện trưởng bèn ngậm miệng.
Thẩm Nghiên lại dán mắt vào túi hồ sơ.
“Rốt cuộc cô về đó làm gì?”
Tôi đáp:
“Làm việc.”
“Công việc gì?”
Kiều Hạ bỗng nở nụ cười.
“Chị Tri Đường xuất sắc như vậy, chắc chắn là về làm bác sĩ rồi. A Nghiên, anh đừng hỏi nữa.”
Giọng cô ta không lớn, nhưng lại khiến người ta nghe ra được vài phần nhẹ nhõm.
“Có điều bệnh viện lớn ở Kinh Bắc khó vào lắm, chị Tri Đường vào được, đúng là giỏi thật.”
Chị Lý lạnh lùng nhìn cô ta.
“Kiều Hạ, lời này của cô nghe kỳ cục thật đấy.”
Kiều Hạ tỏ vẻ tủi thân.
“Em đang khen chị Tri Đường mà.”
Tôi chẳng buồn để ý đến cô ta.
Trước khi hội đèn kết thúc, trạm y tế nhận được thông báo khẩn.
Ngày mai sẽ có đoàn giao lưu y tế từ Kinh Bắc đến Nam Dữ.