Chương 3 - Số Phận Đã Định Sẵn
Chu Dực không đáp.
Anh chỉ lặng lẽ quan sát.
Chu Húc đỡ mấy lần, Trương Lan vẫn lì lợm không chịu đứng dậy, như một đứa trẻ ăn vạ.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ ăn mặc thời thượng cũng bước lên.
Là Phương Tiểu Vũ.
Cô ta không hoảng hốt như Chu Húc, chỉ đứng ở đầu cầu thang nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt, đôi mày xinh đẹp nhíu chặt.
Ánh mắt cô ta không dừng ở Trương Lan đang khóc lóc, mà quét quanh hành lang.
Bức tường loang lổ, đèn cảm ứng mờ tối, những cánh cửa hàng xóm khép hờ đầy tò mò.
Trên gương mặt cô ta lóe lên một tia chán ghét khó giấu.
“Chu Húc, anh còn đứng đó làm gì?”
Phương Tiểu Vũ lên tiếng, giọng không lớn nhưng rõ ràng, mang theo mệnh lệnh không cho phép cãi lại.
“Mau đỡ mẹ dậy đưa về nhà!”
“Anh còn chưa thấy đủ mất mặt sao?”
Chu Húc lúng túng:
“Tiểu Vũ, mẹ không chịu đi…”
“Không chịu đi?”
Phương Tiểu Vũ cười lạnh, bước tới trước mặt Trương Lan, từ trên cao nhìn xuống.
“Mẹ, hôm nay chẳng phải mẹ nói sau này để Chu Húc và con lo dưỡng già cho mẹ sao?”
“Anh Chu Dực đã đồng ý rồi.”
“Vậy bây giờ mẹ nên về nhà với bọn con, chứ không phải nằm lì trước cửa nhà anh ấy.”
“Mẹ làm vậy là muốn nuốt lời à?”
Trương Lan nghẹn họng, tiếng khóc nhỏ hẳn.
Bà ta không ngờ, “con dâu tốt” vừa được ca ngợi trên bàn tiệc lại nói ra những lời còn tàn nhẫn hơn cả Chu Dực.
“Con… con đâu có…”
“Không có thì đứng dậy.”
Giọng Phương Tiểu Vũ bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Mặt mũi của con bị mẹ làm mất hết rồi.”
“Ngày mai con còn đi làm sao được?”
“Để đồng nghiệp biết con có bà mẹ chồng ngồi lăn ra ăn vạ trước cửa nhà người khác à?”
Mặt Trương Lan lúc đỏ lúc trắng.
Thứ bà ta từng tự hào, giờ lại biến thành lưỡi dao đâm ngược lại chính mình.
Cuối cùng bà ta cũng nhận ra, Phương Tiểu Vũ hoàn toàn không giống Hứa Tĩnh nhẫn nhịn.
Người con dâu này, bà ta căn bản không kiểm soát nổi.
Chu Húc vẫn cố hòa giải:
“Tiểu Vũ, em nói ít thôi…”
“Ít?”
Phương Tiểu Vũ quay phắt sang anh ta.
“Chu Húc, tôi nói cho anh biết, chuyện hôm nay là mẹ anh tự gây ra!”
“Anh Chu Dực làm vậy không sai!”
“Đổi lại là tôi, tôi cũng làm thế!”
“Bây giờ đống rắc rối này chúng ta phải dọn, anh còn bảo tôi bớt nói à?”
“Anh thấy anh xử lý được thì anh làm đi!”
Nói xong, Phương Tiểu Vũ khoanh tay đứng sang một bên, bộ dạng xem kịch.
Chu Húc hoàn toàn hết cách.
Một bên là mẹ ruột làm loạn, một bên là vợ mạnh mẽ.
Anh ta kẹt ở giữa, mồ hôi túa ra như tắm.
Cuối cùng, anh ta đành chịu thua hiện thực.
Gần như vừa kéo vừa lôi, ép Trương Lan đứng dậy.
“Mẹ, về nhà đi, về nhà rồi nói tiếp!”
Trương Lan vẫn vùng vẫy không cam tâm, miệng lẩm bẩm chửi rủa, nhưng đã mất hết khí thế.
Bà ta bị Chu Húc dìu đi loạng choạng xuống dưới.
Khi đi ngang qua Phương Tiểu Vũ, cô ta lạnh lùng buông một câu:
“Muốn con dưỡng già cho mẹ thì sau này ngoan ngoãn chút.”
“Còn dám làm nữa, con không hiền như Chu Húc đâu.”
Thân người Trương Lan khựng lại, không dám cãi một lời.
Một màn náo loạn cuối cùng cũng kết thúc.
Hành lang trở lại yên tĩnh.
Tôi tựa lưng vào tường, thở phào một hơi dài, cảm giác như toàn thân bị rút sạch sức lực.
Chu Dực nắm tay tôi, kéo tôi lên tầng sáu.
Anh lấy chìa khóa mở cửa.
Bước vào căn nhà quen thuộc, tôi mới thực sự thấy mình sống lại.
Chu Dực đóng cửa, ôm chặt tôi vào lòng.
“Hết rồi.”
Anh nói.
Tôi gật đầu, vùi mặt vào ngực anh.
“Chu Dực,” tôi nói khẽ, “Phương Tiểu Vũ kia… hình như cũng không phải dạng dễ đối phó.”
Chu Dực bật cười khẽ.
“Ác nhân tự có ác nhân trị.”
“Mẹ chọn cô ta, đúng là phúc phần của mẹ.”
“Từ giờ, chúng ta cứ chờ xem kịch hay thôi.”
05
Về đến nhà, hai chúng tôi không ai nói gì, chỉ lặng lẽ bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Chu Dực kéo từ phòng làm việc ra hai chiếc vali cỡ lớn, đặt giữa phòng khách.
Tôi mở tủ quần áo, lấy từng bộ đồ của tôi và anh ấy, gấp gọn, đặt vào trong vali.
Toàn bộ quá trình im lặng nhưng hiệu quả.
Chúng tôi không cần trao đổi, nhưng từng động tác đều đầy quyết tâm.
Đây không phải là một cuộc bỏ nhà ra đi, mà là một cuộc di cư có tính toán từ lâu.
Rời khỏi một môi trường cũ đầy áp lực và tranh cãi, chuyển đến một thế giới mới chỉ thuộc về hai người chúng tôi.
“Đinh đông.”
Điện thoại của Chu Dực vang lên tiếng thông báo WeChat.
Anh liếc nhìn một cái, không cau mày lấy một lần, lập tức ném điện thoại lên ghế sofa.
“Đinh đông.” “Đinh đông.” “Đinh đông.”
Tiếng thông báo dồn dập vang lên không ngừng.
Điện thoại tôi cũng bắt đầu rung điên cuồng.
Không cần đoán cũng biết — là nhóm gia đình “Một nhà hòa thuận” nhà họ Chu.
Cơn bão từ ngoài đời đã chuyển lên mạng.
Tôi nhấc điện thoại, mở nhóm chat đang nhấp nháy liên tục.
Trương Lan vừa được Chu Húc và Phương Tiểu Vũ đưa về nhà, rõ ràng đã bình tĩnh lại.
Bà ta không nhắn chữ, mà gửi một đoạn ghi âm dài 60 giây.
Tôi ấn phát, giọng bà lập tức vang lên qua loa điện thoại, chua chát và đầy độc địa.
“Tôi đúng là nuôi con uổng phí! Vì một con sao chổi mà ngay cả mẹ ruột cũng không cần! Làm tôi mất mặt trước bao nhiêu người, giờ còn định gọi cảnh sát bắt tôi! Số tôi sao mà khổ thế này! Trên đời sao lại có loại con dâu con rể như vậy!”
Ngay sau đó, người cô vốn nãy giờ vẫn im lặng trong buổi tiệc cũng nhảy ra.
Cô: “Chu Dực! Cháu quá đáng quá rồi! Dù sao bà ấy cũng là mẹ cháu! Sao lại đối xử thế! Mau xin lỗi mẹ đi!”
Chú hai: “Đúng đấy, vợ chồng sống với nhau, không nên chấp nhặt người lớn tuổi. Cả Hứa Tĩnh nữa, làm dâu thì nên nhẫn nhịn mẹ chồng một chút.”
Một chị họ xa: “Anh Chu Dực, anh làm vậy thật sự khiến người già đau lòng.”
Trong nhóm, kẻ một câu, người một câu, toàn là trách móc.
Không một ai trong buổi tiệc đứng ra bênh tôi lấy một lời.
Giờ lại hóa thành “người bảo vệ lẽ phải”, đứng trên đỉnh đạo đức chỉ trích tôi và Chu Dực.
Đúng là họ hàng.
Tôi nhìn những dòng chữ ấy, chỉ thấy buồn nôn.
Tôi quay sang nhìn Chu Dực, anh đang chăm chú đóng gói tài liệu trong phòng làm việc vào một chiếc hộp, hoàn toàn phớt lờ những âm thanh ầm ĩ từ điện thoại.
Tôi hít sâu một hơi, học theo anh, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, ném sang một bên.
Không thấy, thì không phiền.
Nhưng đám người kia vẫn không chịu dừng lại.
Chu Húc tag thẳng cả hai chúng tôi trong nhóm.
Chu Húc: “@Chu Dực @Hứa Tĩnh Anh, chị, hai người nói gì đi chứ, mẹ sắp tức đến ngất rồi!”
Vài phút sau, Phương Tiểu Vũ cũng gửi một tin nhắn.
Nhưng tin của cô ta, hoàn toàn khác biệt.
Phương Tiểu Vũ: “@Tất cả mọi người Các bác, các cô chú, các anh chị em. Tiệc mừng thọ của mẹ hôm nay xảy ra chuyện như vậy, ai trong lòng cũng khó chịu. Nhưng chuyện đã xảy ra, chúng ta nên nghĩ cách giải quyết, chứ không phải chỉ biết đổ lỗi đúng sai. Em và Chu Húc đã đưa mẹ về rồi. Giờ mẹ và anh Chu Dực đều nói sau này dưỡng già do bọn em lo, thì đây là việc trong nhà em. Mong mọi người đừng xen vào nữa. Chuyện nhà em để nhà em tự đóng cửa giải quyết, được không ạ?”
Tin nhắn đó gửi ra, cả nhóm lập tức im bặt.
Không còn ai nói gì.
Chiêu “đóng cửa đánh chó” của Phương Tiểu Vũ, hay nói đúng hơn là “vạch ranh giới rõ ràng”, quá cao tay.
Cô ta vừa dựng nên hình tượng dâu hiền dâu thảo, biết phân xử, vừa đè bẹp toàn bộ đám họ hàng thích hóng hớt và giảng đạo đức.
Điểm mấu chốt là — cô ta nhấn mạnh một lần nữa “chuyện dưỡng già do chúng tôi lo”.
Đó là nói cho Chu Dực và tôi nghe, cũng là nhắn với Trương Lan.
— Tôi nhận trách nhiệm rồi, các người ngậm miệng lại đi.
Tôi không thể không thừa nhận — người phụ nữ này, còn lợi hại hơn tôi tưởng nhiều.
Lúc này Chu Dực bước tới, cầm lấy điện thoại của anh.
Tôi cứ nghĩ anh sẽ trả lời Phương Tiểu Vũ.
Nhưng không.
Anh mở nhóm chat, không thèm đọc tin nhắn nào, chỉ gõ một dòng:
“Thông báo tới mọi người: từ nay về sau, tôi và Hứa Tĩnh chính thức rút khỏi toàn bộ việc nhà họ Chu. Sinh lão bệnh tử, cưới hỏi ma chay, chúng tôi sẽ không tham gia, cũng xin đừng báo với chúng tôi.”
Gửi xong, anh không chút do dự, ấn vào góc phải màn hình — rời nhóm.
Màn hình hiện dòng chữ nhỏ:
“Chu Dực đã rời khỏi nhóm chat.”
Cả nhóm, lặng như tờ.
Tôi nhìn dòng chữ đó, tim đập thình thịch.
Đẹp trai quá trời quá đất.
Tôi cầm điện thoại mình lên, bắt chước thao tác của anh, cũng rời nhóm.
“Hứa Tĩnh đã rời khỏi nhóm chat.”
Chúng tôi, như hai chiến binh rút lui khỏi chiến trường, quyết tuyệt rời khỏi vũng lầy đầy nghẹt thở ấy.
“Xong rồi.”
Chu Dực ném điện thoại lại ghế sofa, như vừa vứt đi một món rác.
“Thế giới yên tĩnh lại rồi.”
Anh nhìn vào chiếc vali đã đóng một nửa, quay sang bảo tôi: “Đơn xin nghỉ việc anh viết xong rồi, mai nộp.”
Anh mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một phong bì hồ sơ màu nâu.
Bên trong là lá đơn xin nghỉ được in sẵn.
Ngày ký là một tuần trước.
Tôi sững sờ.
“Anh… đã tính từ trước rồi sao?”
“Ừ.” Anh gật đầu, “Anh đã chán công ty đó lâu rồi, cũng chán bị bà ta điều khiển cuộc sống. Anh chỉ đợi một cơ hội thích hợp.”
“Hôm nay, chính là thời điểm tốt nhất.”