Chương 4 - Số Phận Của Những Kẻ Được Chọn
Nalun thật sự muốn bỏ trốn hay chỉ đơn giản muốn đi dạo nội thành, tôi đều không quan tâm.
Nếu hắn muốn đi chơi, tôi sẵn lòng cho hắn sự tự do ấy.
Nếu hắn muốn chạy trốn, tôi cũng có thể nhân cơ hội này gõ đầu cảnh cáo nước Thú Nhân một phen.
Chỉ là tôi không ngờ trước bữa tối Nalun không những trở về, còn mua bánh mật ong cho tôi.
Trong hơn hai mươi năm qua hắn là người thứ hai đặc biệt mua quà từ bên ngoài về tặng cho chính tôi.
Nalun như đang chờ được khen, hai tay nâng bánh mật ong trước mặt tôi, đôi mắt trong veo tràn đầy mong đợi.
Tôi xúc một thìa cho vào miệng.
Mật ong màu hổ phách tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.
“Ngon lắm.”
Nalun vui vẻ xoay một vòng tại chỗ.
Bọc đồ trên lưng bung ra, để lộ một đoạn dây ngắn.
Nalun lập tức gói lại, nhưng tôi vẫn nhận ra đó là dây khóa thân.
Giá không hề rẻ.
Một khi bị dây khóa thân trói lại thì cực kỳ khó thoát.
Chẳng lẽ hắn mua để đối phó với tôi?
Tôi thản nhiên nghĩ.
Nếu thật sự là vậy thì hình như hắn đã hơi đánh giá thấp thực lực của vị Thánh nữ này rồi.
Tối đến khi chuẩn bị ngủ, tôi vẫn nghĩ xem hắn sẽ lựa lúc nào để ra tay.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ trải xuống nền nhà, tôi chợt nhớ hôm nay là đêm trăng tròn.
Ngày người sói biến thân.
Nhưng hình như yên tĩnh quá mức.
Tôi đứng dậy đi tới phòng Nalun.
Vừa mở cửa, tôi lại nhìn thấy Nalun toàn thân không một mảnh vải nằm trên giường.
Sợi dây khóa thân mà tôi tưởng hắn mua để đối phó với mình vòng qua vai, chạy dọc trước ngực và bụng, cuối cùng quấn chặt hai chân hắn.
Hai đầu dây được cố định chắc chắn vào đầu giường và cuối giường.
Nalun lúc thì biến thành hình người hoàn toàn trần trụi, lúc lại hóa bán nhân bán thú, lúc lại biến thành sói hoàn toàn.
Nhưng dù biến đổi thế nào, cơ thể hắn vẫn bị dây khóa thân cố định chặt trên giường.
Hắn muốn lao về phía cửa sổ để tắm dưới tinh hoa ánh trăng, nhưng hoàn toàn không thể cử động.
Gương mặt đau đớn méo mó.
Rõ ràng đang tru lên nhưng lại chẳng phát ra được tiếng nào.
Môi và lưỡi hắn bị những chiếc nanh sắc cắn rách.
Trong không khí tràn ngập mùi máu nồng đậm cùng một thứ mùi thuốc rất đặc biệt.
Tôi mở cửa sổ, để ánh trăng đỏ như chu sa tràn vào, phủ lên người hắn.
Sự giãy giụa của hắn dần dịu xuống.
Cứ như vậy cho tới bình minh.
Khi mặt trăng lặn xuống, ánh mặt trời chiếu lên cửa sổ, Nalun cuối cùng cũng ngừng giãy giụa và trở lại hình người.
Tôi tháo sợi dây khóa thân đã nhuốm đầy máu.
Nalun giống như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện, quỳ trước mặt tôi.
“Giải thích đi.”
Nalun kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
Hóa ra hôm qua hắn ra ngoài là để mua nguyên liệu pha thuốc ức chế, nhằm ngăn bản năng biến thân trong đêm trăng tròn.
Hắn là người sói.
Vào đêm trăng tròn, biến thân rồi hướng về mặt trăng tru lên cầu nguyện là bản năng mà hắn không thể kiểm soát.
Hắn cho rằng tôi thích yên tĩnh, sẽ ghét tiếng sói tru.
“Tôi sẽ nghĩ cách khác để kiểm soát chuyện biến thân vào đêm trăng tròn, tuyệt đối không làm phiền điện hạ. Xin điện hạ đừng đuổi tôi đi.”
Đôi mắt cún con kia đầy hoảng loạn và bất an, khiến trong lòng tôi nảy sinh cảm giác thương xót đã lâu không xuất hiện.
Tôi cong khóe môi, xoa tai hắn.
“Ta không ghét. Sau này không cần uống thuốc ức chế nữa. Đêm trăng tròn tháng sau, tru vài tiếng cho ta nghe.”
Đã lâu rồi tôi không được tận mắt nhìn người sói biến thân rồi cầu nguyện với mặt trăng.
Thật ra cũng hơi nhớ.
Chỉ tiếc cơ thể hắn khó khăn lắm mới dưỡng khỏi, bây giờ lại bị dây khóa thân siết thành từng vết sâu nông chằng chịt.
Sau khi biết tôi không ghét mình, Nalun dường như càng quấn tôi hơn.
Trước kia hắn chỉ theo sát tôi vào ban ngày.
Bây giờ đến tối cũng đòi hầu hạ bên người, làm ấm chân cho tôi.
Mỗi khi tôi nằm lên giường, hắn sẽ biến thành sói, cuộn người ở góc giường, để hai bàn chân tôi áp lên bụng hắn, sau đó dùng đuôi phủ lên mắt cá chân tôi.
Đôi khi tôi cố ý cọ chân qua lại trên bụng hắn, có thể cảm nhận rõ cơ thể hắn thay đổi.
Toàn thân hắn cứng đờ như khúc gỗ, mặt sói đỏ như than cháy, cổ họng phát ra những tiếng rên vừa đau khổ vừa kích động.
Cuối cùng không chịu nổi nữa, hắn sẽ dùng lưỡi liếm mắt cá chân tôi để cầu xin tha thứ.
Cứ mười ngày hắn lại xin ra ngoài một lần.
Hội chợ nội thành mười ngày tổ chức một lần, lần nào hắn cũng không bỏ sót.
Lại đến ngày họp chợ.
Nalun vừa chân trước rời đi thì chân sau Maggie đã dẫn Valen tới.
Cả hai đều đặc biệt mang theo quà.
Quà em gái mang tới vẫn giống mọi lần, là vài món ăn vặt bán ngoài phố hoặc những món đồ chơi chế tác khá thô, giá trị không quá năm đồng vàng.
Không ngờ Valen lại mang cho tôi một chiếc váy dệt từ sa giao nhân.
Chất liệu chiếc váy giống loại quần áo người hầu thường may cho tôi, ít nhất cũng đáng giá cả trăm đồng vàng.
Xem ra em gái khá hào phóng với hắn.
Hai người đặt quà xuống xong liền ngay trước mặt tôi anh anh em em, tình chàng ý thiếp.
Nhìn đến khóe mắt tôi giật liên tục.
Thật muốn đuổi cả hai ra ngoài, bảo về nhà mà ve vãn nhau.
Hai người cứ quấn lấy nhau không rời.
Ngay lúc tôi chuẩn bị lên tiếng đuổi khách, Nalun trở về.
Trong tay hắn ôm một chiếc đồng hồ có kiểu dáng kỳ lạ, được làm từ gỗ bách.
Hắn đặt đồng hồ trước mặt tôi rồi nhấn một nút.
Một con sói xám nhỏ lông xù chạy ra khỏi cánh cửa trên đồng hồ, tru lên một tiếng trong trẻo đáng yêu:
“Ồ, chào buổi sáng, Thánh nữ điện hạ!”