Chương 3 - Số Phận Của Những Kẻ Được Chọn
Tuy chỉ nhìn thấy trong chớp mắt, tôi vẫn nhận ra lưng hắn bị roi đánh đến máu thịt be bét.
Còn nữa…
Dáng người không tệ.
Cơ bắp rất rắn chắc!
“Có cần ta bôi thuốc giúp không?”
Lưng hắn không tự với tới được.
Nalun mấp máy môi, hai tay kéo áo lại, gương mặt đầy do dự.
Tôi tưởng hắn không muốn.
Dù sao người sói khá coi trọng riêng tư, chỉ sẵn lòng phơi bày thân thể trước người mà mình đã nhận định là bạn đời.
Cho dù thân phận là nô lệ, hắn cũng không muốn tùy tiện để người khác nhìn thấy cơ thể.
Tôi trước giờ không thích ép buộc người khác.
Nhưng ngay lúc tôi chuẩn bị xoay người rời khỏi phòng, chỉ trong chớp mắt, hắn đã cởi sạch áo rồi nằm sấp trên giường.
“Làm phiền điện hạ.”
Tôi ngẩn người, lại càng không hiểu.
Tên người sói này rõ ràng rất biết điều.
Rốt cuộc em gái tôi không hài lòng hắn ở điểm nào?
Tôi ngồi xuống cạnh giường, rắc thuốc bột lên lưng hắn, đầu ngón tay lướt qua những vết roi rồi nhẹ nhàng thoa thuốc cho đều.
May mà tất cả chỉ là vết thương ngoài da, không ảnh hưởng tới gân cốt.
Nalun vùi mặt vào gối, phát ra những tiếng ư ử nghe như đang làm nũng.
“Điện hạ cũng từng bôi thuốc cho Valen như vậy sao?”
Tôi nhớ lại lúc Valen vừa được đưa tới Thánh điện.
Khi ấy toàn thân hắn cũng đầy thương tích, người đói đến gầy trơ xương, chỉ có gương mặt là còn nguyên vẹn.
Nghe nói hắn bị thương vì giữa đường tìm cách bỏ trốn nên bị đánh.
Vết thương khi đó còn nghiêm trọng hơn Nalun bây giờ.
Tôi đã mất gần nửa năm, ngày nào cũng bôi thuốc rồi dùng thuật trị liệu chăm sóc, cuối cùng mới chữa khỏi toàn bộ những vết thương trên người hắn.
Sau khi bôi thuốc xong, Nalun quỳ ngồi trên giường mặc lại quần áo.
Hai tai hắn rũ xuống, chóp tai ửng hồng, màu hồng còn lan xuống cả cổ.
“Có phải rất xấu không?”
Tôi mất khá lâu mới hiểu hắn đang hỏi những vết roi trên lưng.
“Thuốc này có tác dụng xóa sẹo rất tốt, đừng sợ.”
Tôi xoa chóp tai hắn để an ủi.
Không ngờ tên người sói này còn để ý ngoại hình đến thế, lại sợ để lại sẹo.
Một lần nữa hắn khiến định kiến của tôi về người sói bị phá vỡ.
Những ngày tiếp theo, mỗi sáng thức dậy, tôi hoàn thành bài cầu nguyện rồi truyền thần lực vào Thánh Thụ.
Thánh Thụ là nền tảng của toàn bộ Đế quốc Vilga.
Chỉ có thần lực của Thánh nữ mới có thể nuôi dưỡng nó trường tồn không suy.
Sau đó tôi sẽ bôi thuốc cho Nalun, rồi vuốt lông.
Chuyện ăn mặc ở đi lại của tôi đều đã có người chuyên phụ trách.
Nhận thú nhân làm nô thị cũng chẳng có công việc cụ thể nào để giao cho họ.
Lúc Valen còn ở đây, ban đầu hắn cứ co rúm trong phòng, không dám ra ngoài.
Sau đó thấy tôi dễ tính, không có yêu cầu gì đặc biệt, hắn bắt đầu từng bước theo sát bên tôi.
Rồi về sau nữa thì chẳng khác gì ngựa hoang được tháo cương, chạy tung tăng khắp mọi ngóc ngách trong Thánh điện.
Nếu thần hồn tôi không kết nối với toàn bộ Thánh điện, e rằng muốn tìm cũng chẳng tìm ra hắn.
Còn Nalun, ngay từ ngày thứ hai tới Thánh điện đã bắt đầu theo tôi.
Tôi đi đâu, hắn đi đó.
Tôi làm bài cầu nguyện buổi sáng, hắn nằm dưới chân tôi.
Tôi vào điện tế tự truyền thần lực cho Thánh Thụ, hắn ngồi xổm ngoài cửa chờ.
Tôi trồng hoa cỏ trong vườn, hắn đứng cạnh cầm bình tưới nước giúp.
Khi tôi buồn chán ngồi ngẩn người, hắn sẽ biến chiếc đuôi sói ra, nhét vào lòng tôi để tôi vuốt lông.
Tôi thật sự không hiểu người sói “khó thuần” mà em gái từng nói rốt cuộc nằm ở chỗ nào.
Theo tôi thấy, ngoài việc hơi hay xấu hổ, động một chút là cả người đỏ hồng lên thì hắn khá ngoan ngoãn.
Cứ thế trôi qua nửa tháng.
Một hôm tôi đang vuốt chiếc đuôi lớn của hắn, Nalun mím môi đấu tranh hồi lâu rồi mới dè dặt mở miệng:
“Điện hạ, tôi có thể vào nội thành một chuyến không? Tôi muốn mua vài thứ.”
“Được.”
Tay tôi vẫn tiếp tục vuốt đuôi, mắt cũng chẳng mở ra, càng không hỏi hắn muốn mua gì.
Nalun không ngờ tôi đồng ý dễ dàng như vậy, kinh ngạc há to miệng.
Không những đồng ý, tôi còn đưa hắn một nghìn đồng vàng.
Số tiền đủ để mua cả một cửa hàng.
Buổi chiều, Nalun mang theo hành lý, bước chân nhẹ nhàng rời đi.
Nhìn quanh người hắn như tỏa ra cả hương vị tự do, tôi thầm nghĩ:
Xem ra hắn định bỏ trốn.
Dù sao người sói vốn là chủng tộc khó thuần phục nhất.
Khoảng thời gian vừa qua hắn ngoan ngoãn như vậy chắc chỉ để dưỡng thương, sau đó chờ cơ hội thích hợp bỏ trốn.
Hơn nữa tôi có thể cảm nhận được huyết mạch người sói của Nalun vô cùng thuần khiết.
Cho dù không phải hoàng tộc thì cũng phải là quý tộc.
Người mang huyết mạch như hắn mà trở thành nô lệ, hoặc là bị người khác hãm hại, hoặc hắn đến đây để ám sát tôi.
Ba mươi năm trước từng xảy ra một chuyện tương tự.
Nước Thú Nhân tiến cống một thú nhân hổ có huyết thống cực kỳ thuần khiết, bên ngoài nói là đưa tới làm nô thị, nhưng thật ra hắn được phái đến ám sát Thánh nữ tiền nhiệm, muốn khiến Đế quốc Vilga đại loạn để nước Thú Nhân nhân cơ hội thoát khỏi thân phận nước phụ thuộc.
Đương nhiên kế hoạch thất bại.
Nước Thú Nhân cũng phải trả giá cực kỳ thảm khốc.