Chương 5 - Ngôn Tình, Hiện Đại, Tâm Lý, Ngược, Ngọt, Đô Thị - Sinh Nhật Bị Lãng Quên Và Lời Chia Tay Muộn Màng
Tô Tô ở phía sau tôi thở dài một tiếng: "Tớ biết ngay mà."
Tôi định quay đầu lại nhìn nó: "Biết cái gì?"
Kết quả là nó giữ chặt đầu tôi, cưỡng ép bẻ ngược lại:
"Nam Gia nói, anh và một bệnh nhân của anh có quan hệ mập mờ, hơn nữa còn tỏ tình với cô ta rồi. Hơn nữa anh không định kết hôn với Nam Gia, chỉ định chơi bời thôi. Còn về suy nghĩ thực sự của anh thế nào thì tôi không đoán nổi, hai người tự nói chuyện với nhau đi."
Nó đẩy tôi vào lòng Mộ Thời, cúi đầu nhìn đồng hồ một cái:
"Một tiếng đồng hồ. Tôi sẽ đợi ở dưới lầu, sau một tiếng nếu vấn đề vẫn chưa được giải quyết xong, Nam Gia vẫn định chia tay với anh thì tôi sẽ đón nó đi."
Nói xong, nó mặc kệ tôi cố giữ lại, xoay người bước vào thang máy.
Tôi định đuổi theo nhưng lại bị Mộ Thời nắm chặt cổ tay, kéo ngược trở lại.
Cánh cửa phòng đóng sầm một tiếng, anh ấn tôi lên bức tường ở lối vào, gằn từng chữ: "Trần Nam Gia."
"Em thôi quậy phá có được không?"
Tôi bị từ "quậy phá" này làm cho nổi giận, ra sức vùng vẫy thoát khỏi anh:
"Em quậy phá? Mộ Thời, anh đúng là đồ tồi, chính anh mới là người không đặt em vào trong lòng, cũng không định kết hôn với em, anh căn bản chỉ muốn chơi bời với em thôi!"
Mộ Thời không đáp lời ngay. Anh buông tay tôi ra, nhắm mắt lại rồi mở ra, đáy mắt là một mảnh băng giá, đầy rẫy sự giận dữ đang kìm nén.
"Em nói, anh không định kết hôn với em?"
Trong giọng nói của anh ẩn chứa một sự nguy hiểm thâm trầm, sau đó anh quay người vào phòng ngủ, ném chứng minh thư và sổ hộ khẩu xuống trước mặt tôi: "Nếu em bằng lòng thì bây giờ anh có thể kết hôn với em ngay lập tức."
"Nhưng em có dám không?"
"Tại sao em lại không dám?"
Tôi là người không chịu nổi khích tướng nhất, huống hồ đã thức trắng một đêm không ngủ, lại còn uống rượu, cả người đang trong trạng thái kích động, lập tức lôi kéo tay Mộ Thời đi ra ngoài.
Lúc xuống đến dưới lầu, Tô Tô vẫn đang đợi ở đó.
Nó nhìn thấy tôi thì hơi ngẩn ra: "Hai người định đi đâu thế?"
"Đi đăng ký kết hôn."
Vẻ mặt Tô Tô như nhìn kẻ tâm thần rồi lại chuyển ánh nhìn sang Mộ Thời: "Nó điên rồi, anh cũng hùa theo nó quậy à?"
"Tại sao lại không chứ?" Mộ Thời lạnh lùng nói, "Tôi thực sự muốn biết xem cô ấy có dám hay không."
Tôi tức đến mức đầu sắp bốc khói, bước chân càng nhanh hơn: "Đi thì đi, ai hối hận người đó làm cháu."
Mãi cho đến khi hai cuốn sổ kết hôn đỏ chót nằm gọn trong tay, tôi mới dần bình tĩnh lại.
Ngồi lại vào trong xe, tôi quay đầu nhìn Mộ Thời, anh cũng đang nhìn tôi: "Bình tĩnh chưa? Hối hận rồi à?"
Tôi cứng miệng: "Chỉ biết nói em, còn anh thì sao?"
Anh thản nhiên đáp: "Anh vẫn luôn rất bình tĩnh."
"Vậy bây giờ chúng ta hãy nói về chuyện của Lộ Ngọc đi."
Tôi nắm chặt cuốn sổ kết hôn, mắt không rời nhìn anh chằm chằm:
"Tối qua rõ ràng anh không trực ca đêm nhưng em gọi điện cho anh, người nghe máy lại là Lộ Ngọc. Cô ta nói em là bạn gái cũ của anh, còn nói anh đã tỏ tình với cô ta, người anh thích bây giờ là cô ta."
Thực ra những lời này tôi không hoàn toàn tin tưởng tuyệt đối, chỉ là lúc đó Mộ Thời đã ba ngày không liên lạc với tôi, hơn nữa tôi còn đọc được đoạn đối thoại giữa anh và mẹ anh.
Ba chuyện gộp lại, cảm xúc bị xúc tác, tôi hoàn toàn bùng nổ.
Nhưng giờ bình tĩnh lại mà suy nghĩ, tôi lại thấy lời của cô ta thực sự không có sức thuyết phục, hơn nữa cuộc điện thoại gọi tới cũng quá trùng hợp.
Vẻ mặt Mộ Thời bỗng trở nên lạnh lùng, anh lấy điện thoại ra xem qua:
"Nhật ký cuộc gọi bị cô ta xóa rồi. Hôm qua đúng là không phải ca trực của anh, chỉ là cô ta đã cắt cổ tay, cả người đầy máu chạy đến bệnh viện, nói không gặp được anh thì sẽ không băng bó. Đồng nghiệp sợ cô ta xảy ra chuyện thật rồi chết ở bệnh viện nên đã liên lạc bảo anh qua đó."
"Sau khi anh đến bệnh viện thì cô ta mới chịu truyền máu và băng bó, lại nói mình không mang điện thoại, muốn mượn điện thoại của anh để gọi cho bố mẹ. Thế là anh đưa điện thoại cho cô ta dùng—" Anh khựng lại một chút, "Trong vòng năm phút."
Chỉ trong vòng năm phút, cô ta lại có thể gọi cho tôi một cuộc điện thoại để ly gián, sau đó xóa nhật ký cuộc gọi rồi giả vờ như không có chuyện gì mà gọi cho bố mẹ cô ta.
Hơn nữa vừa rồi Mộ Thời còn nói, vậy mà cô ta lại cắt cổ tay chạy đến bệnh viện, lấy mạng mình ra đe dọa bác sĩ chỉ để được gặp anh.
Dưới sự truy hỏi của tôi, cuối cùng anh cũng nói ra sự thật.
"Lúc Lộ Ngọc nằm viện, anh là bác sĩ điều trị chính của cô ta. Sau đó cô ta xuất viện nhưng vẫn cố chấp ngày nào cũng gửi tin nhắn cho anh nên anh đã xóa liên lạc. Rồi tối hôm đó, cô ta cố ý cắt hỏng quần áo, làm bản thân bị thương rồi chạy đến tìm anh, anh đã báo cho bố mẹ cô ta đến đón về. Đêm đó, anh gọi điện cho bố mẹ cô ta bảo họ trông chừng cô ta cho kỹ, cô ta đã giật lấy điện thoại và nói nếu anh không gặp cô ta, cô ta sẽ chết."
Mộ Thời vừa nói vừa rủ mắt xuống: "Sau đó anh không gặp, cô ta thực sự rạch cổ tay mình để đến tìm anh."
Tôi há hốc mồm: "Có phải tâm lý cô ta, tâm lý..." không bình thường không.
"Đúng vậy." Mộ Thời bất lực nói, "Cô ta mắc một căn bệnh gọi là chứng hoang tưởng được yêu (Erotomania). Cho nên cô ta khăng khăng cho rằng anh thích cô ta, khăng khăng cảm thấy anh và cô ta mới là một đôi trời sinh. Anh đã nói với cô ta là anh đã có người mình thích rồi, nhưng cô ta căn bản không thèm để tâm."
Tôi đờ người ra tại chỗ, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: "Nhưng trước đây anh chẳng bao giờ nói với em những chuyện này cả..."
"Bởi vì đều là những chuyện phiền lòng, anh không muốn em phải lo lắng theo, cũng nghĩ rằng mình có thể tự xử lý tốt."
Giọng anh khựng lại ở đây, cuối cùng cũng vương một chút do dự hiếm thấy: "Nhưng hình như vẫn khiến em hiểu lầm rồi. Xin lỗi em, Nam Gia."
Mộ Thời day day thái dương, quầng thâm nhạt hiện rõ dưới mắt, chắc hẳn là tối qua trằn trọc cả đêm không ngủ được.
Tôi cũng nhỏ giọng xin lỗi anh: "Xin lỗi anh, Mộ Thời."
"Nhưng bây giờ chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp rồi, sau này có những chuyện thế này, anh đừng giấu em nữa được không? Em chỉ muốn anh có thể để em bước vào thế giới của anh chứ không phải vạch riêng ra một khoảng không gian cho em rồi giả vờ đó là chốn đào nguyên không chút ưu phiền."
Tôi cố gắng nói những lời này sao cho thật trang trọng nghiêm túc, thế nhưng giọng điệu mềm mỏng nghe qua lại thực sự giống như đang làm nũng.
Mộ Thời khẽ mỉm cười, ghé sát lại hôn tôi một cái, hơi thở phả lên làn môi tôi nóng hổi.
Anh khẽ đáp: "Được."
Tôi đắn đo suốt cả một tuần trời mà vẫn chưa nghĩ ra cách nào để nói với mẹ chuyện mình đã kết hôn.
Nếu nói với mẹ rằng đây là do tôi và Mộ Thời cãi nhau rồi bốc đồng đi đăng ký thì dù có chiều chuộng tôi đến mấy mẹ cũng sẽ phải nổi giận.
Khi Mộ Thời bưng một đĩa dưa lưới đã cắt sẵn đi tới, tôi vẫn đang cầm điện thoại trầm tư suy nghĩ.
Anh xoa xoa tóc tôi: "Hay là để anh đi nói cho, dù sao cũng là anh chủ động đề nghị mà."
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: "Không được, để em sắp xếp lại lời thoại đã."
Tô Tô thì dĩ nhiên là người biết chuyện này đầu tiên.
Sau khi chúng tôi làm hòa, Mộ Thời hỏi tôi có muốn mời nó đi ăn cơm không, kết quả là Tô Tô từ chối không chút nể nang: "Vợ chồng mới cưới, hai người cứ từ từ mà quấn quýt lấy nhau đi, tớ phải làm việc rồi."
Thật là lạnh lùng, tôi đành phải ôm Mộ Thời chặt hơn một chút.
Sau khi kết hôn anh càng trông chừng tôi kỹ hơn, ghi nhớ rõ từng kỳ kinh nguyệt của tôi, mấy ngày trước và sau đó đều không cho phép tôi ăn đồ lạnh.
Có một lần tôi lén lút đặt một ly trà sữa đá, kết quả là anh shipper giao đến hơi muộn một chút, vừa vặn đúng lúc Mộ Thời đi làm về.
Anh ấy cứ thế dùng nồi nhỏ nấu ly trà sữa đó cho đến khi ấm nóng mới rót ra cho tôi.
Tôi tố cáo: "Anh ngược đãi em."
Anh không chút cảm xúc: "Nếu anh thực sự ngược đãi em thì nên bắt em ăn một cốc đá viên mỗi ngày mới đúng."
"Sau này anh trả lời WeChat của em có thể nhắn nhiều chữ hơn một chút được không?" Tôi đưa ra lời phản kháng với Mộ Thời, "Em gửi cho anh nhiều như thế, đến cả chuyện hôm nay uống sữa ợ hơi mấy cái cũng kể cho anh nghe, kết quả anh chỉ trả lời đúng một chữ 'ừ', làm em cứ như đang bám đuôi anh vậy."
Anh cúi đầu liếc nhìn cuốn sách trong tay: "Được."
Sau đó tôi mới phát hiện ra, cuốn sách đó là [Cẩm nang dùng 'meme' khi trò chuyện trên mạng] anh đặc biệt mua về.
Thế là ngày hôm sau, tôi thuận tay chụp lại bữa trưa rồi gửi cho Mộ Thời.
Anh: [Trông đúng là tuyệt vời ông mặt trời luôn.]
Tôi: [?]
Tôi nói: [Cảm giác chỉ ăn cơm chiên hơi nghẹn, em định nấu thêm món canh trứng cà chua nữa.]
Mộ Thời: [Tốt đấy, ăn canh đúng là một chuyện mỹ mãn mà.]
Tôi: [???]
"Nói chuyện vui đấy, lần sau đừng nói thế nữa." Đợi đến tối anh về nhà, tôi mềm mại tựa vào lòng anh, ổn định lại hơi thở, "Anh cứ trả lời như trước kia đi, một chữ cũng được, anh thế này em sợ lắm."
Nhưng sau đó anh vẫn cố gắng trả lời tôi thêm vài chữ, ví dụ như đổi từ "ừ" thành "ừ ừ".
Dường như mối quan hệ của chúng tôi đột nhiên tiến triển vượt bậc sau tình trạng bế tắc trước đó, tôi cũng đang từng chút một bước vào thế giới của anh chứ không đơn thuần chỉ là một phần bám đuôi phía sau anh nữa.
Thế rồi tôi lại không kìm được mà bắt đầu suy nghĩ lung tung.
"Trước đây anh ấy cứ mãi không chịu mở lòng với tớ, có phải vì chưa đăng ký kết hôn nên vẫn còn đề phòng tớ không? Có phải anh ấy không tin tớ không?"
Tô Tô mạnh tay dằn ly trà sữa xuống bàn: "Trần Nam Gia, tớ cảnh cáo cậu nhé, cuộc sống đang yên đang lành, cậu đừng có mà tác quái nữa."
"Tớ chỉ nghĩ một chút thôi mà, có đi đối chất với anh ấy đâu." Tôi uất ức cắn ống hút, "Hơn nữa, cậu là bạn tớ hay là bạn anh ấy hả?"
"Chính vì tớ là bạn cậu nên mới phải ngăn cản hành động ngốc nghếch của cậu. Dù sao thì bao nhiêu năm qua đây là lần đầu tiên cậu thích một người đến thế, nếu tự tay cậu làm hỏng chuyện thì lúc đó có khóc cũng chẳng ai thương đâu."
Tôi biết Tô Tô nói có lý.
Sau khi chia tay nó, tôi đi đến cửa hàng đồ ngọt bên cạnh mua một hộp bánh bông lan cuộn Thụy Sĩ lớn rồi bắt xe đến bệnh viện tìm Mộ Thời.
Kết quả là mới nói chưa được vài câu, một sản phụ sắp đến ngày dự sinh đột nhiên trở dạ, Mộ Thời liền vội vã đi vào phòng phẫu thuật.
Bận rộn cho đến tận khuya, anh mới cởi bỏ bộ đồ vô trùng, mang theo mùi máu tanh nồng bước ra, trong mắt vẫn còn vương lại chút mệt mỏi sau khi tinh thần phải tập trung cao độ.
Anh dừng bước cách tôi một khoảng, ánh đèn hành lang chiếu xuống bao phủ lấy anh trong một vùng ánh sáng trắng lạnh lẽo.
Mùi máu tanh lọt vào mũi tôi từng chút một, anh rủ mắt, nhếch môi cười một tiếng: "Nam Gia, anh rất muốn ôm em, tiếc là mùi trên người anh không được thơm tho cho lắm."
Tôi chẳng thèm quan tâm nhiều như thế, lao thẳng đến ôm chầm lấy anh, áp má vào lồng ngực anh cọ cọ, nhỏ giọng gọi: "Chồng ơi."
Mộ Thời lập tức siết chặt eo tôi.
Tôi khoác tay anh đi ra khỏi tòa nhà bệnh viện, đang định bước xuống bậc thềm thì đột nhiên có một người xông ra từ sau cây cột lớn bên cạnh.
Tôi còn chưa kịp nhìn rõ thì cô ta đã chạy đến sát gần tôi, hắt mạnh thứ chất lỏng trong tay về phía tôi.
"Nam Gia!" Mộ Thời nắm lấy cánh tay tôi, dùng sức kéo mạnh tôi ra phía sau.
Cả người tôi ngã vào lòng anh, phần lớn chất lỏng đổ xuống đất nhưng vẫn có vài giọt bắn lên cánh tay và mu bàn tay đang để lộ ra ngoài của tôi.
Cảm giác đau đớn nóng rát buốt thấu truyền đến, mũi tôi cay xè, nước mắt không kìm được mà rơi lã chã.
"Đau quá..." Tôi vừa khóc vừa nói, "Mộ Thời, em đau quá..."
Là axit.
Người hắt axit vào tôi đã bị bảo vệ chạy đến khống chế, cô ta ngẩng mặt lên dưới ánh đèn, vẻ mặt cực đoan và điên loạn:
"Nếu không phải vì cô xen ngang thì làm sao Mộ Thời có thể phản bội tôi được? Rõ ràng anh ấy yêu tôi như thế mà! Anh ấy đã nói cả đời này chỉ yêu mình tôi, dù có kết hôn cũng chỉ kết hôn với tôi thôi! Đồ lừa đảo, kẻ thứ ba, con khốn!"
Tôi đau đến mức sau lưng toát một lớp mồ hôi lạnh nhưng vẫn cố chịu đựng mà phản bác cô ta:
"Nực cười! Tôi đã ở bên anh ấy từ một năm trước rồi, lúc đó cô còn đang học cấp ba đấy. Đầu óc có bệnh thì đi mà chữa bệnh đi, suốt ngày cứ mơ tưởng đến người đã có vợ, tưởng bọn tôi là bố mẹ cô hay sao?"
Tôi còn chưa kịp mắng ra hết những lời phía sau vì Mộ Thời đã trực tiếp bế bổng tôi lên, sải bước đi đến phòng khám, bảo bác sĩ trực cấp cứu xử lý vết thương cho tôi.
"Cũng may, không nghiêm trọng lắm, vết thương chỉ ở bề mặt da thôi, về nhà bôi thuốc vài ngày là khỏi."
Vị bác sĩ đó nhìn vẻ mặt căng thẳng của Mộ Thời, bỗng cười nói: "Căng thẳng thế sao bác sĩ Mộ, đây là bạn gái anh à?"
Anh thản nhiên nói: "Là vợ tôi."
Tôi bổ sung thêm một câu bên cạnh: "Hợp pháp đấy."
Vị bác sĩ đó quay đầu lại, quan sát tôi một lúc: "Ơ, sao tôi thấy cô hơi quen quen nhỉ—không phải cô chính là cô bé lần trước một mình chạy đến bệnh viện truyền dịch vào nửa đêm sao? Hóa ra lại là người nhà của bác sĩ Mộ chúng ta à?"
Mộ Thời đang đứng bên cạnh bỗng nhiên đờ người ra.
Một lát sau, anh chậm rãi hỏi: "Nửa đêm một mình đến truyền dịch... đó là chuyện khi nào?"
"Để tôi nhớ xem... chắc vài tháng trước, ngày cụ thể thì không nhớ, nhưng có ấn tượng là vì cô bé này vừa truyền dịch vừa nôn ra đầy một sàn kem, lúc lao công đến dọn dẹp, cô ấy còn khóc lóc bắt cô lao công phải chúc mình sinh nhật vui vẻ nữa."
Trong lúc anh ta nói thì ký ức đêm hôm đó lại ùa về trong lòng tôi.
Vốn dĩ hôm đó tôi đã uất ức đến chết đi được, từ chối cả lời mời của mẹ và Tô Tô chỉ vì muốn đón sinh nhật cùng Mộ Thời, kết quả là anh chẳng những quên sạch bách mà nửa đêm tôi còn phải một mình chạy đến bệnh viện truyền dịch.
Nhưng đến hôm nay tôi mới chợt nhận ra, thực ra lúc tôi đang truyền dịch và nôn thê thảm nhất thì Mộ Thời cũng đang ở trong cùng một bệnh viện với tôi.
Chỉ có điều là anh cũng giống như tối nay, phải giữ vững tinh thần tập trung cao độ, đứng trước bàn mổ, không được phép lơ là dù chỉ một giây.
Nếu có cơ hội, chắc chắn anh cũng rất muốn giống như tối nay, vừa bước ra khỏi phòng mổ là có thể chạy đến ôm lấy tôi ngay.
Trong lúc đang nói chuyện lại có bệnh nhân mới vào, vị bác sĩ đó chào Mộ Thời một tiếng rồi vội vã đi làm việc.
Mộ Thời ngồi xuống sát bên cạnh tôi, khẽ nắm lấy tay tôi: "Là ngày sinh nhật của em đúng không?"
"Phải." Tôi thấy anh định mở lời thì vội vàng ngắt lời anh, "Nhưng chuyện đó qua rồi, vả lại tối hôm đó anh bận phẫu thuật thật mà, không dứt ra được, sau đó anh cũng đã chúc mừng sinh nhật bù cho em rồi."
Mộ Thời nhìn tôi, trong mắt anh dường như có ánh sao lấp lánh.
Tôi nhếch môi, cố tình tìm kiếm lời khen ngợi: "Sao nào, có thấy em đã trưởng thành hơn, rất hiểu chuyện không?"
Anh cười, ghé lại gần hôn lên chóp mũi tôi, khẽ đáp: "Đúng vậy."