Chương 4 - Ngôn Tình, Hiện Đại, Tâm Lý, Ngược, Ngọt, Đô Thị - Sinh Nhật Bị Lãng Quên Và Lời Chia Tay Muộn Màng
Tôi ở chỗ Mộ Thời được ba ngày thì mẹ đột nhiên gọi điện tới.
"Tiểu Tần nói con với nó đã nói rõ mọi chuyện rồi, rốt cuộc là thế nào hả?"
Tần Hiên? Tôi đã quên bẵng mất trên đời này còn tồn tại người này rồi.
"Không có gì ạ, chỉ là con không thích cậu ta thôi." Tôi đóng gói mấy bức vẽ gửi vào hòm thư của biên tập, thuận tay tắt máy tính, "Cậu ta nói với mẹ thế nào?"
"Tiểu Tần nói con đang dây dưa không rõ với một người đàn ông." Giọng mẹ tôi đầy vẻ đau lòng hối tiếc, "Nam Gia, mẹ muốn con sớm lập gia đình để ổn định chứ không phải để con đi đùa giỡn tình cảm của người khác. Con nói cho mẹ biết, người đàn ông đó là ai?"
Tôi im lặng hai giây: "Mộ Thời."
Mẹ tôi nổi trận lôi đình.
"Con điên rồi sao Trần Nam Gia? Trước đây là đứa nào khóc lóc bắt xe dọn về nhà, nói cậu ta không trả lời tin nhắn, không tổ chức sinh nhật cho con, không yêu con, cả đời này con cũng sẽ không tha thứ cho cậu ta? Mẹ bảo con làm hòa thì con chết cũng không đi, giờ con lại muốn làm cái gì nữa?"
Tôi cắn môi, lí nhí: "Mẹ, con vẫn còn thích anh ấy."
Trong giọng nói mang theo một chút tiếng khóc sắp không kìm nén được.
"..." Mẹ tôi thở dài, "Thôi được rồi, tùy con vậy. Bên phía Tiểu Tần thì để mẹ đi nói rõ với chú Tần của con. Mẹ còn phải đi làm, cúp máy đây."
Trước khi cúp máy, bà nói với tôi câu cuối cùng: "Nam Gia, con đã hai mươi sáu tuổi rồi, không thể cứ mãi tùy hứng như vậy được."
Tôi cực kỳ buồn bã, nhìn chằm chằm vào chậu lan hồ điệp trên ban công mà thẫn thờ.
Đây là chậu hoa tôi mua ở chợ hoa gần đây khi mới dọn đến, đáng tiếc tôi không biết chăm hoa, tưới nước vài ngày là nó héo rũ, cuối cùng chỉ biết tội nghiệp đi tìm Mộ Thời cầu cứu.
Cuối cùng anh tiếp nhận chậu hoa này, nghe nói là đi hỏi đồng nghiệp có sở thích trồng hoa, dày công chăm sóc một thời gian mới cứu sống được nó, thậm chí còn mọc thêm mấy lá mới.
Tôi rất vui, ôm cổ anh hôn một cái.
Anh vỗ vỗ đỉnh đầu tôi, bất lực nói: "Em bớt bày trò quậy phá đi."
Thực ra dạo đó anh khá bận, có mấy sản phụ sắp đến ngày dự sinh cần phải chuẩn bị phẫu thuật bất cứ lúc nào, ban đêm Mộ Thời ngủ rất nông, vừa nhận điện thoại là lập tức bật dậy quay lại bệnh viện.
Dù bận rộn như thế nhưng anh vẫn dành thời gian chăm sóc chậu hoa của tôi.
Mẹ nói đúng, tôi không thể cứ mãi tùy hứng thế này.
Tôi quyết định phải làm điều gì đó cho Mộ Thời.
Buổi tối Mộ Thời đọc sách trong phòng làm việc, tôi xem xong một bộ phim liền chạy vào bếp lấy hai quả xoài mua hồi chiều, cắt thành miếng bưng vào cho anh.
Anh thở dài: "Nói đi, lại có chuyện gì muốn cầu xin anh à."
Tôi nũng nịu: "Sao anh lại nghĩ em như thế chứ, em chỉ là muốn gọt trái cây cho anh thôi mà."
Anh liếc nhìn những miếng xoài hình thù kỳ quái trong đĩa, dùng nĩa nhỏ xiên một miếng bỏ vào miệng, sau đó khựng lại một chút: "Cái này em mua à?"
"Đúng vậy."
"Khá ngon, anh rất thích."
Nói xong anh ăn sạch cả đĩa xoài, không để lại cho tôi miếng nào rồi đứng dậy đi tắm.
Tôi không cam lòng, dùng đầu ngón tay quẹt chút nước xoài còn sót lại trên đĩa nếm thử rồi bị chua đến mức mí mắt giật liên hồi.
Dù bản thân tôi vốn thích ngọt nhưng cái thứ này cũng chua quá rồi đấy? Thế mà Mộ Thời cũng nhịn được?
Tôi bưng đĩa vào bếp, giữa đường đi ngang qua bàn ăn, điện thoại của Mộ Thời đặt trên bàn bỗng sáng lên, là tin nhắn WeChat mẹ anh gửi tới: [Con tự quyết định đi, bố mẹ không can thiệp.]
Sự do dự của tôi chỉ kéo dài hai giây, sau đó tôi cầm điện thoại của anh lên, mở khóa bằng vân tay.
Trong cuộc trò chuyện WeChat, mẹ Mộ Thời hỏi: [Con và Nam Gia lại làm hòa rồi à?]
[Vâng.]
[Con bé dọn về rồi à?]
[Vâng.]
[Hay là chốt luôn đi? Đừng bày trò nữa, Nam Gia cũng chịu nhiều uất ức rồi.]
[Cô ấy còn nhỏ, con tạm thời chưa muốn nghĩ đến chuyện kết hôn.]
Mẹ Mộ Thời trả lời câu cuối cùng: [Con tự quyết định đi, bố mẹ không can thiệp.]
Tôi đứng đờ người ra đó, nước mắt rơi lã chã xuống màn hình điện thoại.
Lúc này tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, tôi sực tỉnh, lau sạch nước mắt trên màn hình, sau đó hoảng loạn thoát khỏi cuộc trò chuyện, cài đặt về trạng thái chưa đọc rồi đặt điện thoại lại chỗ cũ.
Mộ Thời không phát hiện tôi đã xem trộm điện thoại nhưng cả người tôi đã thẫn thờ, mãi không lấy lại được tinh thần.
Nửa đêm, nhân lúc Mộ Thời đã ngủ say, tôi lén lên mạng đặt câu hỏi: [Giận dỗi chia tay rồi lại làm hòa với bạn trai, anh ấy lại nói với mẹ là không định kết hôn với mình, nghĩa là sao?]
Sáng hôm sau tôi thức dậy, Mộ Thời đã không có ở nhà, tôi cầm điện thoại lên, thấy câu trả lời được nhiều lượt thích nhất là: [Chơi bời với cô thôi.]
Tim tôi như vỡ vụn, ôm con gấu bông Samoyed khóc nức nở.
Khóc một hồi lâu, tôi mở ứng dụng thuê nhà rồi bắt đầu tìm phòng quanh đây.
Nếu Mộ Thời thực sự chỉ muốn chơi bời với tôi mà tôi còn mặt dày sống ở đây thì đúng là quá thảm hại.
Nhưng ngộ nhỡ có hiểu lầm gì đó thì sao, tôi lại không nỡ xa anh.
Cuối cùng tôi thuê một căn ở khu đối diện rồi gọi Tô Tô đến giúp mình chuyển nhà.
Thực ra lần này quay lại tôi cũng chưa dọn dẹp bao nhiêu đồ đạc, chỉ là rất muốn nó an ủi mình một chút.
Câu đầu tiên nó nói khi gặp tôi là: "Trần Nam Gia, cậu điên rồi à? Vừa mới làm hòa được mấy ngày, giờ lại bày ra trò gì đây?"
Vành mắt tôi vẫn còn đỏ hoe, nghẹn ngào kể lại đầu đuôi sự việc.
Tô Tô nhíu mày.
"Mộ Thời... anh ta lại là hạng người như thế sao?" Nó xoa cằm suy nghĩ một lát, "Nam Gia, cậu thực sự không định đích thân đi hỏi anh ta à?"
Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
Chẳng lẽ tôi lại đi hỏi anh: Mộ Thời, anh đồng ý làm hòa với em chỉ để chơi bời thôi sao?
Chỉ mới tưởng tượng thôi tôi đã thấy nghẹt thở rồi.
Tô Tô thở dài: "Được rồi. Vậy thế này, cậu cứ dọn ra ngoài ở riêng, bình tĩnh vài ngày, cũng đừng nổi cáu với anh ta, cứ bảo là biên tập yêu cầu vẽ thêm mấy bức tranh, thời gian gấp rút nên cậu cần bế quan vài ngày. Để xem phản ứng của Mộ Thời thế nào."
"Huhu, được."
Tôi đi tới ôm eo nó, vùi mặt vào vai nó: "Tô Tô, vẫn là cậu tốt với tớ nhất."
"Bớt bộ dạng đó đi." Giọng nó vô cùng bình tĩnh, "Còn nhớ lần trước cậu nói gì không? Tớ hỏi cậu, tớ và Mộ Thời cùng rơi xuống nước cậu cứu ai trước, cậu nũng nịu nói với tớ: 'Tớ sẽ cứu cậu, vì chỉ có tớ và Mộ Thời mới có thể rơi vào dòng sông tình yêu’ - Trần Nam Gia, nếu có ngày tớ chết trẻ thì chắc chắn là do bị cậu làm cho tức chết."
Dù nói vậy nhưng nó vẫn giúp tôi xách vali lên: "Đi thôi."
Buổi tối Mộ Thời về nhà, chắc là phát hiện tôi không có ở đó, đồ đạc cũng trống trơn nên trực tiếp gọi điện tới.
Tôi dùng cái cớ Tô Tô đã dạy để nói một lượt, anh ở đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi hỏi: "Lúc anh đi làm, em không vẽ ở nhà được sao?"
"Em..." Tôi nhất thời nghẹn lời, hồi lâu sau mới miễn cưỡng nghĩ ra lời giải thích, "Thời gian ban ngày không đủ dùng lắm, ban đêm em cũng phải làm việc."
"Em hoàn toàn có thể dùng phòng làm việc mà."
"Em... có anh ở trong phòng, lòng dạ em đều đặt hết lên người anh rồi, không vẽ nổi."
"Hừ." Mộ Thời ở đầu dây bên kia cười khẩy một tiếng, giọng nói có chút mỉa mai lạnh lẽo, "Trần Nam Gia, em còn 'giỏi' hơn anh tưởng đấy."
Giỏi cái gì cơ?
Anh không nói hết câu mà cúp máy luôn.
Mấy ngày tiếp theo, để lời nói dối bế quan vẽ tranh thêm chân thực, tôi cố nhịn không nhắn tin cho Mộ Thời nhưng lại rất nhớ anh, thế là cứ mong ngóng anh chủ động liên lạc với mình.
Thế nhưng không có.
Tối hôm đó, tôi vẽ xong bản thảo liền xuống lầu ăn cơm, lúc quay về thấy ở quảng trường nhỏ bên cạnh có một ca sĩ đang livestream, vừa gảy đàn guitar vừa hát.
"Tai tôi nghe nhầm, cứ ngỡ người nói tiếp tục, hóa ra người nói là chia ly."
Lời bài hát thật đúng là hợp cảnh, tôi sầu não trở về nhà, càng nghĩ càng buồn, vừa lấy điện thoại ra đã thấy Mộ Thời gọi tới.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói mềm mỏng: "Trần Nam Gia."
Giọng nói quen quá... đây là cô bệnh nhân Lộ Ngọc của Mộ Thời sao?
Chẳng phải anh ấy đã hứa với tôi là sẽ không gặp lại cô ta nữa sao?
Tôi sụt sịt mũi: "Tôi không nghe cô nói, cô gọi Mộ Thời nghe máy đi."
"Ngại quá, bây giờ Mộ Thời không tiện nghe điện thoại của cô đâu." Cô ta cười nói, "Cô là bạn gái cũ của Mộ Thời phải không? Tôi gọi tới là muốn báo cho cô một tiếng, người anh ấy thích bây giờ là tôi, anh ấy đã tỏ tình với tôi rồi..."
Nói đến đây, cuộc điện thoại đột ngột bị ngắt.
Tôi nắm chặt điện thoại, ngồi thẫn thờ trên giường rất lâu, đến khi sực tỉnh mới đưa tay quẹt ngang mặt một cái.
Cả khuôn mặt đầy nước mắt lạnh buốt.
Sáng sớm hôm sau, Tô Tô gõ cửa nhà tôi, tôi đã ôm chầm lấy nó khóc nức nở trong cơn say khướt:
"Mộ Thời lừa tớ, anh ấy bảo không gặp cô ta nhưng thực ra đêm hôm khuya khoắt vẫn đi gặp. Anh ấy đồng ý làm hòa nhưng thật ra chẳng định kết hôn với tớ, còn nói với người khác tớ là bạn gái cũ, huhu... tớ không thèm thích anh ấy nữa đâu..."
"Cậu chắc chắn là anh ta đặc biệt đi gặp cô ta vào giữa đêm chứ? Không phải cô gái đó đi khám bệnh rồi tình cờ gặp nhau sao?"
"Không thể nào." Tôi khẳng định chắc nịch, "Lịch trực của anh ấy tớ thuộc làu làu rồi, hôm qua căn bản không phải ca trực đêm của anh ấy."
"Vậy cậu định làm thế nào?"
Tôi lau nước mắt, nghiến răng nói: "Tớ muốn chia tay với anh ta."
Sau đó Tô Tô lôi tôi đến trước cửa nhà Mộ Thời, nhấn chuông cửa.
"Hôm nay anh ấy trực ca ngày..."
Tôi còn chưa nói dứt câu thì cửa mở.
Mộ Thời đứng ở cửa, gương mặt vẫn còn vương vài phần mệt mỏi, thấy tôi thì hơi khựng lại một chút: "Nam Gia?"
Tô Tô đảo mắt một cái, đẩy tôi đang trong cơn nửa say nửa tỉnh tới trước mặt anh: "Nào, Nam Gia, đem những lời cậu muốn nói nói lại một lượt cho anh ta nghe đi."
Tôi thầm tiếp thêm can đảm cho mình, sau đó mượn rượu tuyên bố dõng dạc: "Mộ Thời, em không thèm thích anh nữa! Em muốn chia tay với anh!"
Vẻ mặt Mộ Thời lại chẳng có chút ngạc nhiên nào.
Anh chỉ khẽ nhếch môi: "Trần Nam Gia, em thực sự đã từng thích anh sao?"