Chương 6 - Sắc Đẹp Gây Thù
Ta cũng sai người tra lệ cũ tế lễ Thái miếu cuối năm, mới biết mỗi năm Tiêu Nghiễn đều phải theo Thái tử cùng đi.
Kiếp chết trong mộng lần đầu tiên có ngày tháng có thể đề phòng trước.
Chiều tối Tiêu Nghiễn hồi phủ, nghe võ tỳ theo ta ra ngoài kể xong chuyện, hắn xoay người liền đi lấy kiếm.
Ta ôm lấy eo hắn không cho đi: “Hắn đã điên rồi, chẳng lẽ chàng cũng muốn điên theo?”
“Hắn dám gọi nàng về làm thiếp, còn dám rủa ta chết. Hôm nay ta không cắt lưỡi hắn không được.”
“Di mẫu đã nhốt hắn lại rồi. Nếu chàng thật sự xông vào Tạ phủ động đao, ngày mai Ngự sử sẽ tham tấu chàng.”
“Chàng ngồi xuống trước đã, ta có chính sự muốn nói với chàng.”
Tiêu Nghiễn bị ta ấn về ghế, lửa giận vẫn chưa tan, ngược lại nắm cổ tay ta trước:
“Bất kể hắn lấy gì dọa nàng, cũng không được lấy bản thân ra đổi.”
“Cho dù có một ngày ta thật sự không còn nữa, nàng cũng cứ sống cuộc đời của mình, nghe thấy chưa?”
Ta che miệng hắn, mắt đã đỏ lên trước: “Không cho nói lời xui xẻo như vậy.”
“Chàng phải sống thật lâu thật lâu, dạy con chúng ta cưỡi ngựa kéo cung. Ai ức hiếp chúng, chàng còn phải chống lưng cho chúng.”
Ánh mắt hắn rơi xuống bụng dưới còn bằng phẳng của ta, như ngay cả thở cũng quên mất: “Đường nhi… nàng có thai rồi?”
Ta vừa gật đầu, hắn vui đến đi vòng ba vòng trong phòng, lại bế ta lên rồi đặt xuống thật vững.
Ngày hôm sau gặp ai hắn cũng hỏi có biết hắn sắp làm cha không. Chưa đến nửa ngày, ngay cả chuồng ngựa cũng biết quận vương sắp làm cha.
Di mẫu và Tạ Minh Châu mang thuốc bổ tới thăm ta. Nghe nói trong phủ không sắp xếp thiếp thất cho Tiêu Nghiễn, lại thấy tổ mẫu việc gì cũng hỏi ý ta, di mẫu nắm tay ta nghẹn ngào:
“Tốt… lần này cuối cùng cũng đúng rồi.”
“Di mẫu lần này, cuối cùng đã chọn đúng cho con.”
Sau khi biết ta có thai, Tiêu Nghiễn ngay cả bội kiếm bên hông cũng không dám mang vào nội thất, sợ vỏ kiếm va vào ta.
Ta nói đứa bé còn nhỏ không nghe thấy, hắn vẫn ngồi xổm bên giường, nhỏ giọng hứa sau này sẽ dạy cưỡi ngựa, dạy bắn tên.
Tổ mẫu nghe tin, lập tức điều phủ y và hai ma ma có kinh nghiệm tới viện ta, lại hỏi ta dùng có thuận lòng không, nếu không thích thì đổi người khác, tuyệt không biến chăm sóc thành quản thúc.
Ta cũng không chỉ ngồi chờ mọi người che chở. Vẫn như cũ xem sổ sách, xử lý gia sự, mỗi ngày theo lời phủ y dặn mà đi lại.
Đứa bé này khiến chúng ta càng trân trọng tháng ngày trước mắt, nhưng không biến ta thành người chỉ có thể nằm đó nhận chăm sóc.
Không lâu sau, ngoài phủ môn có một lão hòa thượng râu mày bạc trắng tới.
Môn phòng nói ông tự xưng là cố nhân. Đại trưởng công chúa nghĩ rất lâu, mới sai người mời ông vào.
Hòa thượng nhìn tổ mẫu một lát, cười nói trước kia ông từng đoán bà phú quý một đời nhưng tuổi già cô quạnh, nay khí số vậy mà đã đổi hết.
Ta vừa khéo tới thỉnh an, ông lại đi quanh ta nhìn hai vòng, liên tục nói kỳ lạ.
Đại trưởng công chúa ghét nhất người khác úp úp mở mở, bèn gõ gõ bàn trà: “Có lời thì nói thẳng, đừng lấy hai chữ kỳ lạ ra dỗ tiền nhang đèn của ta.”
Hòa thượng chắp tay nói:
“Một người vốn nên chìm dưới nước, một người vốn nên gãy dưới lưỡi đao, vậy mà kiếp này lại kết thành phu thê trước.”
“Nàng thay hắn chắn đi đao binh, hắn đưa nàng thoát khỏi khổ mệnh, vậy mà khiến cả hai cùng tránh được kiếp chết.”
Ông lại nói ta là phúc tinh trong mệnh tiểu quận vương, chỉ cần phu thê đồng lòng, liền có thể con cháu quấn gối, bên nhau đến già.
Tổ mẫu nghe đến mày mắt hớn hở, sai người lấy bạc. Ông lại chỉ uống một bát nước trong rồi rời đi.
Sau khi hòa thượng đi, tổ mẫu mở kho cho ta tùy ý chọn đồ.
Miệng ta cười, trong lòng lại ghi nhớ câu “gãy dưới lưỡi đao”.
Về phòng xong, ta liền sai người lấy kim ti nhuyễn giáp của Tiêu Nghiễn tới, tự tay kiểm tra từng miếng giáp và hộ tâm kính.
Cuối năm, Tiêu Nghiễn theo Thái tử đến Thái miếu tế lễ.
Trước khi đi, ta ép hắn mặc nhuyễn giáp bên ngoài trung y. Hắn cười ta quá cẩn thận, thấy ta không chịu buông lời, vẫn ngoan ngoãn cài kỹ từng dây buộc.
Đêm khuya, ngoài viện bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Một thị vệ quỳ dưới bậc thềm, giáp trụ phủ đầy bụi, giọng run rẩy:
“Vương phi, quận vương gặp thích khách rồi.”
Trước khi rời đi, hòa thượng từng quay đầu nhìn ta một cái, nói mệnh số thay đổi không có nghĩa từ nay kê cao gối ngủ.
Lưỡi đao nên tới vẫn sẽ tới, chỉ là có người đã chuẩn bị trước, kết cục liền có thể khác.
Vì vậy, ta sai thợ rèn vá lại hai chỗ kim ti lỏng trên nhuyễn giáp, lại mài phẳng mép hộ tâm kính, tránh để khi mặc sát người bị cắt thương.
Tiêu Nghiễn ngoài miệng cười ta, nhưng lúc ra cửa lại không để sót thứ nào.
Thị vệ báo tin nói thích khách trà trộn trong đội ngũ tế lễ. Tiêu Nghiễn vì bảo vệ Thái tử mà tiến lên ngăn đỡ, ngực ngay tại chỗ thấy máu.
Nhân quả này hoàn toàn khớp với kiếp chết trong miệng Tạ Lâm Xuyên. Ta không thể xem lời uy hiếp của hắn là lời điên nữa.
Tổ mẫu lập tức phái thân tín dẫn phủ y ra khỏi thành, lại lệnh phong tỏa tin tức, không cho lời đồn bên ngoài truyền vào trước.