Chương 5 - Sắc Đẹp Gây Thù
Trong mộng không có hôn sự với công chúa phủ. Ta giữ một câu ước hẹn cũ mà đợi suốt ba năm.
Khi Tạ Lâm Xuyên trở về, hắn dẫn theo con gái của tiên sinh là Lâm Vũ, nói cô nương kia đoan trang hiền thục, gia thế tương xứng, đã cùng hắn lưỡng tình tương duyệt, muốn cưới nàng làm thê.
Ta giấu kỹ đau lòng, định chọn nhà khác.
Nhưng hắn không cho phép. Đêm ấy, hắn xông vào phòng ta, hủy đi trong sạch của ta.
Di mẫu vì che giấu chuyện xấu, chỉ có thể rơi lệ để ta vào hậu viện của hắn.
Sau khi làm thiếp, hắn một mặt kính trọng chính thất, một mặt lại thường xuyên tới tìm ta. Mỗi lần gặp mặt, hắn vẫn chê mặt ta gây chú ý, chê lời ta không hợp quy củ.
Di mẫu nói giúp ta một câu, hắn quay về liền nghĩ ra cách tổn thương người hơn để giày vò ta.
Có một ngày, ta lấy cớ ra ngoài mua tơ, thừa lúc nha hoàn quay đầu đã gieo mình xuống sông, không bao giờ nổi lên nữa.
Nước mắt di mẫu rơi xuống Phật châu: “Đường nhi, là ta hại con.”
“Mẫu thân con chỉ để lại một nữ nhi là con, vậy mà ngay cả con ta cũng không bảo vệ được.”
Ta nắm tay bà, nói đó chỉ là một giấc mộng, hiện giờ ta đã bình yên gả cho người khác rồi.
Bà lại lắc đầu, nói cô nương Tạ Lâm Xuyên dẫn về giống hệt trong mộng.
Ta truy hỏi ngày ta gieo mình xuống sông trong mộng, trong thành có đại tang nào khác không.
Bà mờ mịt nói giấc mộng chỉ dừng tới cái chết của ta. Ta đành đè nghi ngờ xuống, đứng dậy cáo từ.
Di mẫu nói bà trong mộng từng lần này đến lần khác tới ngoài viện ta, nhưng luôn bị con trai dùng hiếu đạo và chuyện xấu trong nhà chặn lại.
Bà sợ làm ầm ĩ sẽ hủy danh tiết của ta, kết quả sự im lặng ấy trái lại cho hắn thêm nhiều cơ hội tổn thương ta.
Trong mộng, trước khi ra ngoài mua tơ, ta đã chia trang sức cho thị nữ, cũng để lại thư cho di mẫu, chỉ là sau khi tỉnh dậy bà không nhớ rõ trong thư viết gì.
Bà sốt ruột thay ta tìm nhà khác, chính vì giấc mộng ấy đã cho bà thấy kết quả. Nếu ép thêm một lần, ta sẽ bồi cả mạng vào đó.
Di mẫu nói đến cuối cùng đã khóc đến không phát ra tiếng. Ta thay bà nhặt những viên Phật châu rơi tản mát vào lòng bàn tay. Lần này, ta không khuyên bà tha thứ cho Tạ Lâm Xuyên nữa.
Giấc mộng đã bày kết cục xấu nhất ra trước mắt, chúng ta không ai có thể dùng cảnh một nhà hòa thuận để che đi ác ý của hắn nữa.
Khi di mẫu gật đầu, rốt cuộc bà chịu ngẩng đầu khỏi nhiều năm tự trách.
Ra khỏi Phật đường, Tạ Lâm Xuyên đang bị hai võ tỳ ngăn dưới hành lang. Hốc mắt hắn trũng sâu, áo bào rộng thùng thình, sớm đã chẳng còn dáng vẻ ung dung trước kia.
Vừa thấy ta, hắn liền vội nói mình cũng mơ thấy kiếp trước:
“Đường nhi, nàng vốn là thê tử của ta. Chúng ta lưỡng tình tương duyệt, là Tiêu Nghiễn chen ngang một chân, cướp nàng khỏi bên ta.”
Ta nghe mà bật cười: “Thê tử mà ngươi nói, là người bị ngươi hủy trong sạch rồi nhét vào hậu viện làm thiếp? Lưỡng tình tương duyệt mà ngươi nói, là ngày ngày nhục nhã ta, cuối cùng ép ta gieo mình xuống sông?”
“Không phải… không phải như vậy.”
“Tính tình Lâm Vũ khoan hậu, sẽ không làm khó nàng. Ta cũng không muốn nàng chết.”
Hắn càng nói càng hoảng, lại như nắm được cọng rơm cứu mạng nào đó:
“Hiện giờ ta không chê nàng đã gả qua người khác. Nàng quay về đi, ba người chúng ta vẫn có thể sống chung.”
Hắn thậm chí còn muốn dạy dỗ ta: “Dung mạo như nàng không thích hợp làm chính thê… làm thiếp trái lại còn có người thay nàng chắn lời đàm tiếu bên ngoài.”
Ta thật sự nhịn không nổi mà mắng hắn: “Tạ Lâm Xuyên, ngươi điên triệt để rồi phải không? Ta bỏ một vị quận vương phi đường đường chính chính không làm, quay về chịu khí của ngươi? Ngươi ngay cả dắt ngựa cho chàng cũng không xứng.”
Sắc mặt hắn từ trắng chuyển xanh sự cầu xin trong mắt từng chút biến thành oán độc:
“Nàng tưởng Tiêu Nghiễn có thể ở bên nàng bao lâu? Trong mệnh hắn có một kiếp chết, sớm muộn gì nàng cũng sẽ quay về cầu ta.”
Ta truy hỏi Tiêu Nghiễn sẽ xảy ra chuyện gì.
Hắn lại cười quái dị: “Nếu nàng chịu hòa ly với hắn, ta sẽ nói cho nàng biết.”
“Nếu nàng không hòa ly, ta liền… chờ xem nàng hối hận.”
Câu ấy như một khối băng đè vào tim ta. Sau khi hồi phủ, rất lâu ta vẫn không thể yên lòng.
Sự khoan hậu trong miệng Tạ Lâm Xuyên chẳng qua là Lâm Vũ cho phép hắn nạp thêm một người.
Hắn chưa từng nghĩ ta có bằng lòng hay không, cũng không cảm thấy cưỡng chiếm và lạnh nhạt đủ để hủy hoại cả đời một người.
Hoang đường hơn là hắn đẩy mọi ác quả trong mộng lên người Tiêu Nghiễn.
Trong mộng của hắn, chỉ cần Tiêu Nghiễn biến mất, ta nên yên phận ở lại hậu viện, cảm kích hắn cho ta một gian phòng và đôi khi chút thương xót.
Khi rời khỏi hành lang, ta không quay đầu, nhưng ghi nhớ sự chắc chắn của hắn lúc nhắc tới kiếp chết.
Đó không phải lời nguyền rủa tùy miệng. Ta phải nhanh chóng nối tang lễ trong mộng với nơi Tiêu Nghiễn sắp đi.
Võ tỳ hộ tống ta rời khỏi Tạ phủ. Ta bảo nàng nhớ rõ từng câu hôm nay, về phủ thuật lại đúng sự thật cho Tiêu Nghiễn.
Ta không muốn vì trấn an hắn mà giấu đi manh mối thật sự nguy hiểm tới tính mạng.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: