Chương 13 - Quy Định Hay Nhân Phẩm
“Báo cáo xong thì sao?”
Bố vợ dựa vào lưng ghế.
Ánh nắng rơi trên mái tóc đã bạc của ông.
“Cần cứu thì cứu.”
Chiếc xe buýt chậm rãi rời khỏi trạm.
Lần này không còn ai kết tội lòng tốt của ông.
Cũng không còn ai có thể dùng một câu quy định để đẩy người cứu mạng lên cột nhục nhã.
Còn Tô Dao, tôi không tha thứ.
Bố vợ cũng không.
Cô ta từng hỏi, tàn tật và phá sản chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao.
Đương nhiên là chưa đủ.
Vết thương ở tay chân là cái giá cô ta phải trả vì bỏ trốn.
Tài sản bị thu hồi là kết quả của việc cô ta kiếm tiền bằng cách hại người.
Nhà tù là câu trả lời pháp luật dành cho cô ta.
Những thứ đó không thể đổi lấy sự tha thứ.
Càng không thể trả lại sáu năm đã bị cô ta hủy hoại.
Dòng xe phía trước tách sang hai bên.
Chiếc xe buýt tuyến số chín đi qua ngã tư đầu tiên, đèn xanh vừa sáng.
Bố vợ vẫy tay với tôi qua cửa kính.
Điện thoại cũng vang lên đúng lúc đó.
Trợ lý mới hỏi tôi:
“Giám đốc Lục, trong quá trình điều tra lý lịch ứng viên phát hiện một vấn đề gây tranh cãi. Có cần từ chối ngay không?”
Tôi nhìn chiếc xe buýt đang dần đi xa.
“Điều tra sự thật trước.”
“Nếu đối phương dùng quy định để chèn ép người khác thì sao?”
“Vậy thì lật quy định đến trang cuối cùng.”
“Trang cuối cùng viết gì?”
Tôi mở cửa xe.
“Ai làm việc gì, người đó chịu trách nhiệm.”