Chương 2 - Quên Mình Kết Hôn
Tôi hài lòng đặt điện thoại xuống.
Chưa đến 30 giây sau, lại có tin nhắn tới.
Tôi mở ra xem——
Là một tin nhắn chuyển khoản.
【Chu Diệu: Chuyển khoản 3.000.】
Mục lời nhắn ghi: Đóng phạt, xin vui lòng kiểm tra.
Mục ghi chú viết: Vợ yêu.
Tôi: “…………”
Tôi vơ lấy cái gối úp lên mặt, cười rúc rích cả phút đồng hồ.
Cái tên này.
Quá nham hiểm.
Định dùng đạn bọc đường để ăn mòn tôi sao?
Ê hể hể.
Tôi chỉ có thể nói là, nhìn người chuẩn thật đấy.
**4.**
Ngày thứ 7 sau khi cưới.
Cuộc sống trôi qua không dễ dàng lắm —— tôi phải làm quen với việc chung sống dưới một mái nhà với người khác, và anh ấy cũng phải thích nghi với tôi.
Anh ấy có bệnh sạch sẽ, đồ đạc xếp đặt phải đâu ra đấy, gọn gàng ngăn nắp.
Tôi thì mắc bệnh trì hoãn, dùng đồ xong bạ đâu vứt đó.
Anh ấy ăn cơm nhanh như ở trong quân đội, đũa gắp thức ăn chuẩn xác như đang làm nhiệm vụ.
Tôi thì ăn uống lề mề, một bát mì nhâm nhi 40 phút mới xong.
Nhưng kỳ lạ ở chỗ, chúng tôi hầu như không cãi nhau.
Bởi vì anh ấy gần như không bao giờ chấp nhặt tôi.
Tôi vứt tất trên sô pha, anh ấy lặng lẽ nhặt lên bỏ vào giỏ đồ bẩn.
Tôi rửa bát không sạch, anh đợi tôi đi rồi lén rửa lại một lượt.
Anh ấy nghĩ là tôi không biết.
Nhưng tôi biết chứ.
Chỉ là tôi không biết mở lời nói cảm ơn thế nào thôi.
Cảm giác như nếu nói cảm ơn thì khách sáo quá.
Mà không nói cảm ơn thì lại giống như coi đó là điều hiển nhiên.
Cái mối quan hệ này làm tôi rối rắm muốn chết.
**5.**
Ngày thứ 10 sau khi cưới.
Chu Diệu trực ban ở đồn, tôi tiện đường đến tòa án nộp hồ sơ nên ghé qua đồn cảnh sát đưa cho anh cà mèn giữ nhiệt.
Là canh ngân nhĩ hạt sen tôi nấu ban sáng, đây cũng coi như một trong số ít những khoảnh khắc hiền huệ hiếm hoi của tôi.
Cô bé lễ tân nhận ra tôi, cười híp mắt gọi điện thoại vào trong.
“Chị dâu đợi chút nhé, Đội trưởng Chu xuống ngay đây ạ.”
Tôi xua tay tỏ ý không vội.
Sau đó tôi nhìn thấy anh.
Chu Diệu từ phòng thẩm vấn trên tầng 2 đi ra.
Anh mặc cảnh phục, xắn tay áo lên đến giữa cánh tay, tay cầm một tập hồ sơ, lông mày hơi nhíu lại, đang dặn dò cậu cảnh sát trẻ bên cạnh điều gì đó.
Biểu cảm lúc ấy cực kỳ nghiêm túc.
Ánh mắt sắc bén vô cùng.
Giọng nói không lớn, nhưng tất cả mọi người xung quanh đều đang chăm chú lắng nghe.
Nói sao nhỉ.
Chính là cái cảm giác, mọi người có mặt ở đó đều lấy anh làm trung tâm.
Toàn thân anh toát lên hai chữ —— Uy quyền.
So với cái người đàn ông ở nhà hay lẳng lặng rửa bát lại cho tôi, bóp vai cho tôi, nửa đêm đội mưa đi đón tôi, quả thực cứ như hai người khác nhau vậy.
Tôi ngẩn người.
Sao tự nhiên lại thấy tim đập thình thịch thế này.
Anh dường như cảm nhận được gì đó, nghiêng đầu nhìn về phía sảnh lớn.
Bốn mắt nhìn nhau.
Anh khựng lại, rồi hơi hất cằm lên với tôi, ra hiệu bảo tôi đợi một chút.
Đẹp trai quá đáng.
Nhưng tôi căng thẳng quá.
Ánh mắt đó của anh có lực sát thương quá mạnh, khí trường trên người tỏa ra quá hung hãn.
Tôi nhất thời không phản ứng kịp, cũng chẳng chào hỏi, quay người lại ——
Chuồn mất.
Tôi đặt cà mèn lên quầy lễ tân, nói với cô bé một câu “Phiền em chuyển giúp chị”, rồi bôi mỡ vào chân chuồn thẳng khỏi đồn công an.
Đúng vậy.
Tôi bỏ chạy.
Lý luật sư đường đường chính chính của tôi, trên tòa cãi lý với luật sư đối phương không biết sợ là gì, đối mặt với thẩm phán vẫn thao thao bất tuyệt mặt không biến sắc.
Kết quả bị chính chồng mình nhìn một cái, sợ chạy mất dép.
Mất mặt quá đi.
**6.**
Còn chưa đi đến bến xe buýt, điện thoại đã reo.
【Chu Diệu: Luật sư Lý, hôm nay ở đồn nhìn thấy anh, sao không chào tiếng nào mà đã chạy rồi?】
Đấy, quả nhiên là đến hưng sư vấn tội rồi.
Tôi nặn mãi mới ra được một câu.
【Tôi: Cảnh sát Chu lúc nãy nói chuyện trông dữ quá, không dám lại gần.】
【Chu Diệu: Ngoài giờ làm việc không được gọi chức danh.】
Được thôi.
Tôi ngẫm nghĩ.
【Tôi: Rõ, đồng chí Chu Diệu.】
Bên kia im lặng rất lâu.
【Chu Diệu: …】
Một lúc sau.
【Chu Diệu: Canh ngân nhĩ ngon lắm, cảm ơn em. Lần sau đừng chạy nữa, anh có cắn người đâu.】
Tôi nhìn dòng tin nhắn này, khóe môi không nhịn được mà cong lên.
Lại có một tin nữa gửi đến.
【Chu Diệu: Lúc nãy đồng nghiệp hỏi anh cô gái kia là ai, anh bảo là vợ anh. Bọn họ không tin, nói nhìn như trẻ con vậy. Chiếc áo khoác gió màu trắng em mặc đẹp lắm.】
Tôi dán mắt vào câu cuối cùng, đọc đi đọc lại mấy lần.
*Chiếc áo khoác gió màu trắng em mặc đẹp lắm.*
Anh ấy để ý xem tôi mặc gì cơ đấy.
Tôi luống cuống nhắn lại một chữ “Vâng”, úp điện thoại xuống bàn, một mình ngồi cười ngây ngốc với không khí suốt năm phút.
**7.**
Ngày thứ 15 sau khi cưới.
Tôi gặp phải một vụ án cực kỳ rắc rối, đương sự của phía bên kia cứ bám riết lấy không buông, đúng ngày ra tòa còn chặn đường tôi ở cổng tòa án, chỉ thẳng vào mũi tôi chửi bới suốt hai mươi phút.
Tôi mặt không đổi sắc, ghi âm toàn bộ quá trình, rồi bình tĩnh nói với ông ta: “Hành vi của ông đã cấu thành tội gây rối trật tự công cộng, tôi bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm hình sự đối với ông.”
Đối phương bị tôi dọa cho chạy mất, nhưng buổi tối về nhà tâm trạng tôi vẫn rất tồi tệ.
Tôi ngồi trên sô pha thẫn thờ.
Chu Diệu về muộn hơn tôi, vừa vào cửa đã thấy tôi rúc vào góc sô pha, ánh mắt vô hồn.
“Sao thế?”
“Không sao.”
Anh ngồi xuống cạnh tôi, không nói gì, cũng không gặng hỏi.
Cứ ngồi yên lặng như thế, qua khoảng mười phút, anh đưa tay ấn đầu tôi tựa vào vai anh.
“Không muốn nói thì không cần nói.”
“Chỉ là em đang buồn bực thôi.”
“Anh biết.”
“Sao anh biết?”
“Lúc em buồn em không nói chuyện, lúc vui em cũng ít nói. Nhưng lúc buồn, em sẽ ôm gối tựa.”
Tôi cúi xuống nhìn cái gối tựa mình đang ôm trong lòng.
Đến cả tiểu tiết nhỏ nhặt này mà anh cũng quan sát được.
Tôi bỗng thấy hơi muốn khóc, nhưng đạo đức nghề nghiệp của luật sư Lý không cho phép tôi rơi nước mắt trước mặt người khác.
Vì vậy tôi chỉ cọ cọ đầu vào vai anh.
“Cảm ơn anh.”
Anh không nói gì.
Nhưng bàn tay anh trượt từ vai lên sau gáy tôi, nhẹ nhàng xoa xoa tóc tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra câu nói của mẹ ngày trước ——
“Sống với nhau không phải là tìm người yêu mình đắm say, mà là tìm người sẵn sàng ở bên cạnh bình tĩnh, lặng lẽ bầu bạn khi mình buồn bã.”
**8.**
Ngày thứ 20 sau khi cưới.
“Thân chủ” của Chu Diệu tìm đến.
Nhầm rồi, không phải thân chủ của anh ấy.
Là của tôi.
Là một thân chủ họ Vương trong vụ án ly hôn tôi nhận ủy quyền đợt trước, tầm hơn 40 tuổi, ngày nào cũng đến văn phòng luật làm phiền tôi.
Không phải vì không hài lòng với kết quả phán quyết, thì là vì tiếc tiền phí luật sư muốn đòi lại.
Tôi đã giải thích không biết bao nhiêu lần, nhưng ông ta cứ bám dai như đỉa.
Hôm nay ông Vương này lại đến văn phòng chặn tôi.
Đã thế còn uống rượu, chửi bới ầm ĩ ngay sảnh văn phòng, đồng nghiệp của tôi không ai dám bước lên can.
Trùng hợp lúc đó tôi lại đang ra ngoài làm một vụ khác.
Nghe đồng nghiệp gọi điện báo tình hình.
Tôi đang định báo cảnh sát thì màn hình điện thoại sáng lên.
【Chu Diệu: Luật sư Lý, thân chủ của em đang ở trong tay anh.】
Tôi sửng sốt.
Tình huống gì đây?
Chưa kịp trả lời, anh lại gửi thêm một tin nữa.
Kèm theo một bức ảnh —— Ông Vương đang ngồi xổm dưới lầu văn phòng luật của chúng tôi, bên cạnh là hai cảnh sát mặc sắc phục.
Thì ra lúc ông ta làm loạn, đã có người gọi báo cảnh sát.
Và đội xuất cảnh tình cờ lại là người của Chu Diệu.
【Chu Diệu: Luật sư Lý, thân chủ của em đang ở trong tay anh.】
Tôi nhìn dòng tin nhắn này, khóe giật giật.
Người này sao lại dùng cái giọng điệu y chang bọn bắt cóc tống tiền thế?
Nhưng lúc này đang sẵn cục tức trong người, tôi nhắn lại một câu cực kỳ tàn nhẫn.
【Tôi: ? Xé vé (giết con tin) đi, bảo ông ta đừng hành hạ em nữa!】
Bên kia trả lời trong vòng một nốt nhạc.
【Chu Diệu: Hahaha, xé vé không phải là từ mà luật sư nên nói đâu.】