Chương 5 - Quay Về Ngày Cũ
Ít nhất cũng học được cách niêm yết giá rõ ràng.
“Tôi cho cậu một đêm suy nghĩ. Trước sáng mai, tiền chưa vào tài khoản, tôi sẽ đẩy đoạn video đó lên hot search. Cậu biết hot search là khái niệm gì không? Mấy triệu người xem bố cậu mắng người. Đến lúc đó đừng nói chở hàng, bố cậu ngay cả cổng làng cũng không ra nổi.”
Chu Lỗi lại gửi một tin nhắn thoại.
“Cậu tin hay không?”
Tôi tin.
Đương nhiên tôi tin.
Đời trước cậu ta đã làm được.
Đời này cậu ta cũng có thể làm được.
Nhưng lần này, tôi sẽ không để bi kịch lặp lại nữa!
8
Sáng hôm sau, tôi không chuyển tiền cho Chu Lỗi.
Đúng bảy giờ, Chu Lỗi gửi một tin nhắn.
“Hết giờ rồi.”
Bảy giờ mười lăm, đoạn video đã cắt ghép kia được thêm một thẻ chủ đề mới: Tài xế xe tải mắng chửi thí sinh ở cổng điểm thi.
Bảy giờ ba mươi, chủ đề leo lên hot search cùng thành phố.
Điện thoại rung lên.
Chu Lỗi gửi tin nhắn mới.
“Thấy chưa? Đây mới chỉ là bắt đầu. Không ai dám thuê một tài xế bị bạo lực mạng. Chiếc xe của bố cậu cuối cùng chỉ có thể đỗ trong sân đến mục nát thôi.”
“À đúng rồi, nói cho cậu một tin tốt. Phóng viên đài tỉnh hôm nay lại đến, đang ở cổng điểm thi. Cậu đoán bọn tôi định nói gì với họ?”
Sau khi thi xong, buổi phát sóng trực tiếp của đài tỉnh lại mở.
Khi tôi chạy đến cổng điểm thi, Chu Lỗi và những người kia đã đứng trước ống kính rồi.
Sáu người xếp thành một hàng ngay ngắn.
Trông bọn họ quả thật rất thảm.
Nữ phóng viên đưa micro tới trước mặt Chu Lỗi.
“Bạn học Chu Lỗi, về chuyện xảy ra ở cổng điểm thi ngày hôm qua em có điều gì muốn nói không?”
Chu Lỗi hít sâu một hơi, nước mắt rơi xuống ngay lập tức.
“Em vốn không muốn nhắc lại chuyện này nữa. Hôm qua bố của Vương Yến Yến mắng bọn em là sói mắt trắng, không biết xấu hổ trước mặt nhiều người như vậy. Sáu đứa bọn em sau khi về cả đêm không ngủ.”
Giọng cậu ta nghẹn ngào.
“Em thừa nhận, bác Vương từng giúp em. Bác ấy từng đóng học phí giúp em, từng ứng tiền viện phí cho bà em. Em rất cảm kích bác ấy. Nhưng điều đó có thể trở thành lý do để sỉ nhục bọn em trước mặt mọi người sao?”
Lâm Hiểu Kỳ tiếp lời, giọng run rẩy.
“Em biết bọn em nghèo, bọn em không xứng ngồi xe tải lớn nhà người ta. Nhưng thi đại học là lối thoát duy nhất của bọn em. Bọn em dậy từ bốn rưỡi sáng để bắt xe, đổi bốn chuyến xe mới đến điểm thi. Bọn em nôn đến trời đất quay cuồng trên xe, đến điểm thi suýt thì muộn. Bọn em chỉ muốn có một cơ hội công bằng, vậy có sai không?”
Tôn Hạo cũng khóc.
“Bác Vương từng giúp bọn em, bọn em đều ghi nhớ trong lòng. Nhưng bác ấy không thể vì từng giúp bọn em mà cảm thấy bọn em đáng bị bác ấy mắng. Bọn em là người, bọn em cũng có tôn nghiêm.”
Bình luận bắt đầu thay đổi.
Hôm qua còn mắng bọn họ, hôm nay lại bắt đầu đồng cảm với bọn họ.
“Đúng thật, từng giúp không có nghĩa là có thể tùy tiện mắng người.”
“Mấy đứa trẻ này trông đáng thương quá, mắt khóc sưng hết rồi.”
“Ông tài xế kia nói chuyện đúng là khó nghe thật, nào là sói mắt trắng, nào là không biết xấu hổ, có cần vậy không?”
“Đặt mình vào vị trí người khác, nếu tôi bị người ta mắng không biết xấu hổ trước mặt mọi người, tôi cũng sẽ sụp đổ.”
“Mấy đứa trẻ này chỉ nghèo một chút thôi, nghèo là có tội à?”
Tôi nhìn những dòng bình luận trôi qua từng cái một.
Chu Lỗi rất thông minh.
Cậu ta thừa nhận bố tôi từng giúp cậu ta.
Sau đó đóng gói bản thân thành một nạn nhân “từng được giúp đỡ nhưng cũng có nhân phẩm và tôn nghiêm”.
Như vậy, những người mắng cậu ta ngược lại sẽ thành ra bất cận nhân tình.
Bạn xem, người ta đã thừa nhận từng được giúp rồi, bạn còn muốn thế nào nữa? Từng giúp thì có thể tùy tiện sỉ nhục người ta sao?
Logic hoàn hảo.
Số người xem trực tiếp từ mấy trăm nghìn tăng vọt lên hơn một triệu.
Nữ phóng viên quay về phía ống kính.
“Hiện tại những gì chúng ta thấy là lời kể của sáu vị thí sinh. Các em thừa nhận bác Vương từng giúp đỡ mình, nhưng cũng bày tỏ rằng việc bị mắng chửi công khai ngày hôm qua đã gây tổn thương tinh thần rất lớn cho các em. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sự việc này…”
“Chị phóng viên.”
Tôi chen qua đám đông, đi đến trước ống kính.
Nữ phóng viên sững ra.
“Tôi chính là con gái của tài xế xe tải lớn đó.”
Tôi nhìn vào ống kính, giọng bình tĩnh.
“Tôi có mấy câu muốn hỏi sáu bạn học này.”
9
“Cậu nói bố tôi từng giúp cậu, cậu rất cảm kích. Vậy tại sao cậu không hề nhắc đến chuyện ông ấy từng ứng hơn bốn mươi nghìn tệ giúp các cậu? Tại sao trong đoạn video cậu cắt ghép, cậu chỉ giữ lại một câu ‘tôi chính là không muốn chở các cậu’?”
Sắc mặt nữ phóng viên thay đổi.
“Bạn học Chu Lỗi, chuyện này có thật không?”
Trán Chu Lỗi bắt đầu toát mồ hôi.
Tôi lấy điện thoại của mình ra, đưa lịch sử trò chuyện trong nhóm lớp ra trước ống kính.
Trên ảnh chụp màn hình là những tin nhắn Chu Lỗi đã gửi.
Từng chữ từng câu, rõ ràng rành mạch.
Sau đó tôi lại phát trọn vẹn đoạn video hoàn chỉnh của ngày hôm qua một mạch đến hết.
Bình luận phát điên.
“Trời đất??? Một trăm nghìn tệ???”
“Đây chẳng phải là tống tiền sao?”
“Vừa nãy ai nói bọn họ đáng thương? Ra đây chịu đánh.”