Chương 5 - Quay Về Đêm Tân Hôn
Sự bảo vệ muộn màng ấy không có ai cần nghe.
Cũng chẳng đuổi kịp chuyến tàu kia.
Nhân viên phòng đăng ký lại nói với anh ta:
“Đồng chí Thẩm đã rút báo cáo từ lâu rồi. Hai người căn bản chưa đăng ký kết hôn.”
Cố Trường Xuyên đứng ngoài cửa sổ hồi lâu không nhúc nhích.
9
Anh ta cầm giấy giới thiệu đến ngôi làng mà tôi từng nói sẽ tới nhờ người thân để hỏi thăm.
Trưởng làng nói tôi không có người thân nào ở Hải Thành.
Tôi chỉ từng nghe người khác nói phía Nam đang tuyển lao động, thế là tự xin một tờ giấy thông hành để đi tìm đường sống.
“Trung đoàn trưởng Cố, vậy đồng chí Hứa kia thì sao?”
Trưởng làng đột nhiên hỏi.
“Cô ấy chỉ là em gái.”
“Vợ anh gặp nguy hiểm mà anh lại cứu em gái trước. Người ngoài chỉ nhìn thấy chuyện đó thôi. Ai biết trong lòng anh phân biệt thế nào?”
Cố Trường Xuyên không thể trả lời.
Trở về nhà, mẹ Cố vẫn đang chờ con dâu nấu cơm.
Nghe nói báo cáo kết hôn đã bị rút từ lâu, bà đập bàn mắng tôi tùy hứng.
Cha Cố lạnh giọng ngắt lời:
“Công việc của người ta bị con trai bà làm mất, danh tiếng bị người khác giày xéo, lúc tính mạng treo trên đầu súng còn bị xếp sau người khác. Dựa vào đâu mà bắt cô ấy phải ở lại?”
Cố Trường Xuyên cúi đầu.
“Con sẽ tìm cô ấy về.”
Cha Cố nhìn anh ta thật lâu.
“Tìm về rồi thì sao? Con có biết cô ấy muốn gì không?”
Anh ta không trả lời được.
10
Hứa Tĩnh Nghi xách canh gà tới nhà họ Cố, vừa khóc vừa nói tất cả đều do mình liên lụy đến tôi.
Cố Trường Xuyên không an ủi cô ta như trước.
“Sau này nếu không có việc công khẩn cấp thì đừng tới nhà tôi nữa.”
Sắc mặt Hứa Tĩnh Nghi trắng bệch.
“Anh Trường Xuyên, ngay cả anh cũng thấy em phiền sao?”
“Sau khi tôi kết hôn vẫn để cô tùy tiện bước vào phòng ngủ, cho phép cô nắm tay, dựa vai tôi. Là tôi không biết giữ khoảng cách.”
“Vân Thư không nợ cô. Tôi càng không có tư cách bắt cô ấy phải liên tục thông cảm.”
“Nhưng hai người căn bản chưa đăng ký kết hôn.”
Câu nói ấy khiến sắc mặt anh ta hoàn toàn lạnh xuống.
“Chính vì chưa đăng ký nên tôi thậm chí còn không có tư cách lấy thân phận chồng để đi tìm cô ấy.”
Hứa Tĩnh Nghi đặt canh xuống rồi khóc chạy đi.
Cố Trường Xuyên không đuổi theo.
Lần đầu tiên anh ta đóng cửa lại.
Cũng là lần đầu tiên anh ta nhận ra, mỗi lần tiện tay chăm sóc thanh mai trong mắt mình, khi rơi xuống người tôi lại trở thành một lần bị bỏ rơi rõ ràng.
11
Cố Trường Xuyên xin đến phía Nam tham gia huấn luyện phối hợp nhưng bị lữ đoàn trưởng bác bỏ.
“Cậu là trung đoàn trưởng, không phải muốn đi đâu là đi. Nếu thật sự vì công việc thì đưa kế hoạch ra. Nếu vì tìm người thì càng không thể coi quân đội là xe riêng của cậu.”
Anh ta chỉ có thể tranh thủ kỳ nghỉ đi tìm dọc theo tuyến đường sắt.
Ga Hải Thành, nhà khách, nhà máy dệt…
Anh ta hỏi khắp những nơi mình có thể nghĩ tới nhưng vẫn không có tin tức về tôi.
Nhân viên nhà ga nhớ tôi bị thương ở vai.
Chủ nhà khách nghe nói tôi đã đi về phía Nam cùng một nhóm nữ công nhân.
Người làm sổ sách ở bến cảng thì từng nhìn thấy một cô gái miền Bắc giúp người khác tính toán sổ sách.
Chương 4
Manh mối cứ tới một nơi lại đứt đoạn.
Nhưng…
Tại sao cô ấy lại không để lại cho mình dù chỉ một câu?
Kỳ nghỉ kết thúc.
Anh ta đứng trên sân ga Hải Thành nhìn từng đoàn tàu chạy về phương Nam.
Tôi của ngày hôm đó một khi đã rời đi thì sẽ không bao giờ quay đầu nữa.
Tôi thật sự không cần anh ta nữa.
12
Năm năm sau đó, Cố Trường Xuyên vẫn không được điều vào Nam.
Ngày lệnh điều động bị trả về, anh ta còn muốn tranh luận:
“Lữ đoàn trưởng, tôi…”
Anh ta được thăng chức, chuyển vào một căn nhà tập thể lớn hơn.
Nhưng trong phòng từ đầu đến cuối vẫn chỉ có một bộ chăn đệm.
Mỗi khi đến mùa thu hoạch, anh ta đều mơ thấy tôi ngã xuống bên bờ ruộng.
Trong mơ, khi gọi tên tôi, cổ họng anh ta như bị thứ gì đó chặn lại.
Những chuyện ấy tôi hoàn toàn không biết.
Sau khi xuống tàu ở Hải Thành, tôi từng làm trong xưởng may, cũng từng vác những kiện vải ở bến cảng.
Sau đó tôi phát hiện thương nhân phía Nam thiếu loại vải chống rét của miền Bắc, thế là bắt đầu chạy đơn hàng giữa hai miền.
Thương vụ đầu tiên tôi chỉ kiếm được hai mươi bảy đồng.
Đến năm thứ hai, tôi có cửa hàng riêng.
Năm thứ tư, tôi mở được nhà máy may mặc.
Những năm ấy không có ai trải sẵn đường cho tôi.
Tôi từng bị người ta chiếm dụng tiền hàng, cũng từng nhìn nhầm đối tác.
Nhưng mỗi lần ngã xuống, người quyết định phải đứng dậy thế nào đều là chính tôi.
Năm năm sau, tôi mang hợp đồng đến tham gia hội chợ thương mại ven biển.
Trước cửa khách sạn, một người đàn ông mặc quân phục đột nhiên dừng bước dưới bậc thềm.
Anh ta nhìn tôi như thể đang nhìn một người vừa bước ra từ phần mộ.
13
“…Vân Thư?”
Cố Trường Xuyên gọi rất khẽ, giống như sợ nếu lớn tiếng thêm một chút thì tôi sẽ biến mất.
Nhân viên tiếp đón nhìn anh ta rồi lại nhìn tôi.
“Giám đốc Thẩm, hai người quen nhau sao?”
“Quen.”