Chương 1 - Quân Nhất Sách Đẫm Máu
Bà nội lúc sinh thời thích nhất là đánh mạt chược, đặc biệt coi bộ mạt chược bằng ngọc cẩm thạch như báu vật của mình.
Đêm Thanh minh, bà đột nhiên về báo mộng cho tôi.
“Ba chị em bay, có đứa đã lấy quân Nhất Sách của bà.”
“Không trả lại đây, tất cả chúng mày đều phải chết.”
Tôi giật mình tỉnh giấc, sợ hãi vội gọi điện cho chị Cả và em Út.
Nhưng cả hai đều khăng khăng nói không lấy.
Ba chị em bàn bạc cả đêm, cuối cùng chị Cả chốt hạ:
“Mai mua bộ mạt chược mới đốt cho bà, chuyện này coi như xong.”
Hôm sau, chúng tôi mang bộ mạt chược mới lên ngọn núi phía sau làng.
Chị Cả đặt bộ mạt chược trước mộ bà, thắp nhang, dập đầu:
“Bà nội, bà đừng dọa bọn con nữa, quân Nhất Sách thật sự không phải bọn con lấy đâu.”
Cứ tưởng chuyện đến đây là êm xuôi.
Ngờ đâu ngay tối hôm đó, chị Cả bị treo cổ chết trên xà nhà.
Sáng ngày thứ ba, em Út ra khỏi nhà rồi không bao giờ quay lại nữa. Cảnh sát tìm thấy thi thể nó ở núi sau, trong dạ dày nhét đầy các quân mạt chược.
Ngày thứ tư, tôi nhận được một bưu kiện gửi đến nhà.
Bên trong là bộ mạt chược cũ của bà nội, chỉ thiếu duy nhất quân Nhất Sách.
Kèm theo một tờ giấy ghi:
“Đến lượt mày rồi.”
Tôi sợ phát điên, ngay trong đêm đặt vé máy bay bỏ trốn.
Nhưng chiếc máy bay đó gặp nạn, rơi nát bấy.
Lúc mở mắt ra lần nữa, điện thoại đang đổ chuông, là chị Cả gọi tới.
“Em Hai à, em có lấy quân Nhất Sách của bà nội không đấy?”
Máu trong người tôi lạnh toát. Chúng tôi… đều sống lại cả rồi.
***
**CHƯƠNG 1**
Tôi bị một bàn tay bóp cổ đến mức tỉnh dậy.
Bàn tay ấy lạnh ngắt, khô khốc, trong kẽ móng tay vẫn còn nhét đầy đất cát.
Tôi bật mở mắt, đập ngay vào mặt là một khuôn mặt đang gí sát rạt.
Làn da xám xịt, hốc mắt trũng sâu, khóe miệng trễ xuống.
Y hệt cái biểu cảm mỗi lần bà mắng mỏ chị em tôi không lo làm ăn lúc còn sống.
Là bà nội.
Tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt, không thể phát ra tiếng.
Bà nội buông tay ra, từ từ đứng thẳng dậy.
Bà mặc bộ đồ liệm màu xanh lam thẫm, đứng sững bên giường tôi. Ánh trăng chiếu vào người bà, nhưng trên sàn không hề có bóng.
“Hai à,” bà cất tiếng, giọng nghe như tiếng giấy nhám cọ vào ván quan tài, “Ba chị em bay, có đứa lấy quân Nhất Sách của bà rồi.”
Cả người tôi cứng đờ trên giường, mồ hôi lạnh ướt sũng lưng áo ngủ.
“Bà nội, con không lấy… Con thật sự không lấy mà…”
“Bà biết mày không lấy.”
Bà nội chằm chằm nhìn tôi, hai tròng mắt đục ngầu như hai con mắt cá luộc quá lửa.
“Nhưng trong ba đứa bay, có đứa lấy. Không tìm ra, tất cả chúng mày đều phải chết.”
Nói xong câu đó, cả người bà như làn khói bị gió thổi tan biến mất.
Tôi hét toáng lên, bật dậy như cái lò xo, vội vã bật tung mọi bóng đèn, lục tung cả căn phòng.
Không có bà nội. Không có gì cả.
Điện thoại đổ chuông.
Là chị Cả gọi.
“Em Hai, em… em cũng mơ thấy bà nội hả?”
Giọng chị Cả run rẩy.
Chị ấy xưa nay nào biết sợ là gì. Chị Cả tôi – Châu Hiểu Lan, ba mươi mốt tuổi, lấy chồng làm nghề kinh doanh vật liệu xây dựng, tính tình nóng như lửa, lúc bà nội còn sống bà cưng chị nhất.
Nếu đến chị Cả cũng sợ, thì chuyện này lớn thật rồi.
“Chị Cả, những gì bà nội nói là thật sao?”
“Chị không biết, chị…”
Chị Cả chưa nói dứt câu thì cuộc gọi video của em Út chèn vào.
Em Út – Châu Hiểu Trúc, vừa tròn hai mươi, tóc nhuộm bảy sắc cầu vồng, đầu dây bên kia hai mắt nó sưng húp vì khóc:
“Chị Hai, bà nội nói muốn giết tụi mình! Bà nói cả ba chị em đều phải chết!”
“Bình tĩnh lại đi,” tôi cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, “Em có lấy không?”
“Em không! Em thề là em không lấy! Cái bộ mạt chược rách đó đáng giá bao nhiêu tiền đâu, em cần gì phải làm vậy?”
Chị Cả bên kia chửi thề một tiếng: “Được rồi được rồi, mai về nhà cũ, làm cho rõ chuyện này.”
Cúp điện thoại, tôi thức trắng đêm không dám chợp mắt.
Sáng sớm hôm sau, tôi lái xe về quê.
Chị Cả đã đến trước, đang đứng hút thuốc trước cửa nhà cũ, tàn thuốc vứt đầy đất.
Em Út đến cuối cùng, bước xuống từ xe taxi, mắt vẫn sưng vù như quả hạch đào.
Ba chị em đứng giữa gian nhà chính, chẳng ai nói với ai câu nào.
Trên tường treo di ảnh bà nội, ảnh đen trắng, khóe miệng trễ xuống, y hệt biểu cảm trong giấc mơ đêm qua.
“Chị nói trước,” chị Cả dụi điếu thuốc, quay người lại nhìn hai chúng tôi.
“Chị không lấy quân Nhất Sách. Tụi em tin hay không thì tùy, chị không lấy.”
“Em cũng không lấy.” Tôi đáp.
“Em cũng không lấy mà!” Em Út giậm chân bình bịch, “Hai người nhìn em làm gì? Chỉ vì em không có tiền à? Cái bộ mạt chược đó mang đi bán thì được mấy đồng?”
“Được rồi, được rồi,” chị Cả phẩy tay. “Bất kể đứa nào lấy, việc quan trọng nhất bây giờ là để bà nội yên nghỉ. em Hai, chẳng phải em quen bà đồng nào đó sao? Mời bà ấy tới làm cái lễ đi, bao nhiêu tiền chị chịu.”
Tôi định nói bà đồng đó lần trước xem bói suýt dọa người ta lên cơn đau tim, nhưng nhìn vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của chị Cả, tôi lại nuốt lời vào trong.
“Vậy hôm nay tính sao?” Em Út hỏi.
Chị Cả ngẫm nghĩ một lát, rồi rút từ trong túi xách ra một cái túi ni-lông đỏ, bên trong là bộ mạt chược mới tinh.
“Lúc sống bà quý nhất bộ mạt chược đó, mình mua bộ mới đốt cho bà, coi như tạ lỗi.”
Tôi thấy ý tưởng này chẳng đáng tin chút nào, nhưng cũng không có cách nào tốt hơn.
Mộ bà nội ở trên núi sau làng, phải đi bộ nửa tiếng mới tới.
Ba chị em nối đuôi nhau đi, không ai hé răng nửa lời, chỉ có tiếng lá khô vỡ vụn dưới gót giày.
Đến trước mộ, chị Cả bày bộ mạt chược mới trước bia đá, thắp ba nén nhang.
“Bà nội,” chị Cả quỳ xuống, giọng hơi nghẹn lại. “Quân Nhất Sách thật sự không phải bọn con lấy. Nếu bà thiếu mạt chược, bọn con hóa bộ mới cho bà xài, bà đừng dọa bọn con nữa được không?”
Em Út cũng quỳ theo, tôi cũng vậy.
Gió đột nhiên ngừng thổi.
Khói nhang vốn dĩ đang bay liêu xiêu theo gió, khoảnh khắc ấy bỗng xông thẳng đứng lên trời, cứ như có ai đó đang hút từ bên trên vậy.
Ba chị em nhìn nhau, đều thấy sự kinh hãi trong mắt đối phương.
Chị Cả đứng dậy đầu tiên, phủi đất trên đầu gối: “Xong rồi, về thôi.”
Chúng tôi quay người đi xuống núi.
Đi chưa được hai trăm mét, em Út đột nhiên khựng lại, mặt tái mét chỉ tay về phía trước: “Chị Cả… chị nhìn xem cái gì kia…”
Ngay giữa lối đi phía trước, đặt ngay ngắn một quân bài mạt chược.
Đế xanh ngọc, bụng trắng, hình con gà trống mào đỏ.
Quân Nhất Sách.
***
**CHƯƠNG 2**
Ba chị em tôi như bị đóng đinh tại chỗ.
Quân Nhất Sách đó nằm chỏng chơ giữa đường núi, như thể có ai cố tình đặt ở đó. Trên mặt bài xanh ngọc dính đầy bùn đất, nhưng hình con gà mào đỏ vẫn rõ nét đến chói mắt.
“Sao… sao có thể…” Giọng chị Cả run lẩy bẩy, “Bộ mạt chược của bà chẳng phải đã mất rồi sao? Sao lại ở trên núi?”
“Hay là ai đó chơi khăm?” Tôi nói, nhưng tự thấy cái lý do này quá vô lý.
Em Út chợt hét lên: “Mọi người nhìn kìa! Quân bài đang nhúc nhích!”
Tôi cúi xuống nhìn, quân Nhất Sách đó thực sự đang nhúc nhích. Không phải do gió thổi, mà giống như có thứ gì đó từ dưới lòng đất đang đẩy nó lên. Lớp đất nứt nẻ, từ khe nứt thò ra mấy ngón tay khô quắt, vàng vọt…
“CHẠY!”