Chương 4 - Quà Trưởng Thành
Tôi nói: “Con không về được, phải thực tập.”
Bà nói: “Thực tập quan trọng hay em con quan trọng?”
Tôi nói: “Đều quan trọng.”
Bà khựng lại, rồi mắng: “Đồ vô ơn! Tao nuôi mày lớn thế này, mày đối xử với nhà như vậy?”
Tôi nghe, không nói gì.
Đợi bà mắng xong, tôi nói: “Mẹ, hai vạn đó con còn tám nghìn là trả xong.”
Bà sững lại.
“Cái gì?”
“Thẻ tín dụng đó, con còn tám nghìn là trả xong.”
Bà im lặng.
Rồi cúp máy.
Ngày tốt nghiệp, tôi trả hết khoản cuối cùng.
Hai vạn không trăm ba.
Cả gốc lẫn lãi.
Tôi nhìn tin nhắn “đã tất toán” từ ngân hàng, đứng trước cổng trường, nắng rất gắt.
Bỗng muốn khóc.
Nhưng vẫn không khóc được.
Đứng một lúc, tôi đi ăn một bát mì.
Thêm một quả trứng.
Tự thưởng cho mình.
7
Sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại thành phố đó.
Việc không dễ tìm, nộp CV hai tháng, phỏng vấn hơn chục chỗ, cuối cùng vào một công ty nhỏ làm hành chính, lương ba nghìn rưỡi.
Đủ sống.
Gần công ty có một quán mì, rẻ, nhiều, bà chủ quen mặt tôi rồi.
Mỗi lần đều nói: “Cô gái à, ăn nhiều vào, gầy quá.”
Tôi cười, cúi đầu ăn mì.
Ăn xong về công ty, tiếp tục làm việc.
Năm đầu tiên đi làm, Tết tôi không về.
Không phải không muốn về, mà là không đủ tiền.
Vé đắt, về còn phải mua quà, còn phải lì xì.
Tôi tính một lúc, rồi thôi.
Đêm giao thừa, tôi một mình trong phòng trọ, nấu một túi sủi cảo đông lạnh.
Nhân trứng hẹ, loại giảm giá, ba tệ rưỡi.
Ăn xong lướt WeChat, thấy Hứa Niệm đăng ảnh.
Một bàn thức ăn, mẹ tôi ngồi giữa, bế một đứa bé — con của họ hàng bên mẹ. Mẹ mặc áo bông đỏ sẫm, tóc hơi rối, nhưng cười rất vui.
Caption: “Bữa cơm đoàn viên, chỉ thiếu chị thôi.”
Tôi nhìn hai giây, rồi lướt qua.
Điện thoại rung, là tin nhắn thoại của mẹ.
Sáu mươi giây.
Tôi không mở.
Gõ chữ trả lời: tăng ca, không về được.
Bà trả lời “Ừ”.
Hết.
Năm thứ ba đi làm, tôi gặp một người.
Tên anh là Trần Dữ, người địa phương, làm ở doanh nghiệp nhà nước, ít nói, sống ổn định.
Bạn bè giới thiệu.
Lần đầu gặp ở một quán cà phê.
Anh đến sớm hơn tôi, ngồi gần cửa sổ, thấy tôi vào thì đứng dậy, hơi căng thẳng.
“Chào em, anh là Trần Dữ.”
“Chào anh, em là Hứa Phán.”
Ngồi xuống, anh không giỏi nói chuyện, hỏi một câu trả lời một câu.
Tôi hỏi: “Bình thường anh thích làm gì?”
Anh nghĩ một lúc: Đọc sách.”
“Loại gì?”
“Lịch sử.”
“À.”
Im lặng.
Anh lại nghĩ rồi hỏi: “Còn em?”
Tôi nói: “Đi làm, ngủ.”
Anh gật đầu: “Cũng tốt.”
Rồi lại im lặng.
Hôm đó về, bạn hỏi tôi: “Thế nào?”
Tôi nói: “Cũng được.”
Bạn nói: “Anh ấy bảo thấy cậu ổn, hỏi cậu có muốn gặp lại không.”
Tôi nghĩ một chút.
“Gặp.”
Sau đó từ từ qua lại.
Anh đúng là ít nói, nhưng rất tinh tế.
Đi đường luôn để tôi đi phía trong.
Ăn cơm luôn hỏi tôi muốn ăn gì trước.
Tôi tăng ca, anh mang đồ ăn tới, cũng không giục, chỉ đứng dưới lầu chờ.
Có lần tôi hỏi: “Sao anh không lên đợi?”
Anh nói: “Sợ làm phiền em.”
Tôi khựng lại.
Câu này, chưa từng có ai nói với tôi.
Lần đầu đến nhà anh ăn cơm, bố mẹ anh nấu một bàn đầy món.
Mẹ anh nắm tay tôi, xem đi xem lại: “Phán Phán, tay lạnh thế này, có phải mặc ít không?”
Tôi nói: “Không sao ạ, từ nhỏ đã vậy rồi.”
Bà nói: “Vậy sau này uống nước ấm nhiều vào, cô mua cho hai đứa ít táo đỏ, ngâm nước uống.”
Bố anh cười: “Được rồi được rồi, mới gặp đã lải nhải.”
Mẹ anh lườm ông: “Tôi quan tâm con bé mà.”
Tôi ngồi đó, nghe họ cãi nhau, bỗng thấy hơi buồn cười.
Ăn xong, bố anh đi rửa bát, mẹ anh kéo tôi lại nói chuyện.
Hỏi nhà tôi ở đâu, bố mẹ làm gì, trong nhà có mấy người.
Tôi trả lời từng câu.
Đến đoạn nói về mẹ, tôi khựng lại.
“Mẹ con… ở nhà.”