Chương 6 - Phiếu Phẫu Thuật Và Những Bí Mật Đằng Sau
“Không cần giải thích.”
“Lúc viết anh rất hỗn loạn.”
“Hạ Tử Uyên.”
Tôi nhìn anh.
“Lúc mẹ tôi chết, anh rất tỉnh táo.”
Anh cứng người.
Tôi bước vào thang máy.
Trước khi cửa đóng, tôi nhìn thấy Hạ Tử Uyên từ từ ngồi xổm xuống.
Thẩm Chi Chi lao tới đỡ anh.
Tôi nhấn nút đóng cửa.
Không nhìn nữa.
Hai tháng sau, phán quyết được đưa ra.
Tòa chấp thuận cho ly hôn.
Xác định Hạ Tử Uyên có lỗi nghiêm trọng trong thời gian hôn nhân còn tồn tại.
Trong số tiền anh chuyển cho Thẩm Chi Chi và mẹ cô ta, hai triệu bảy trăm nghìn bị xác định là xâm phạm quyền lợi tài sản chung của vợ chồng, phải hoàn trả.
Căn hộ và xe được xử lý theo giá trị quy đổi.
Về chuyện xảy ra trong đêm mẹ tôi qua đời, tòa không quy trách nhiệm riêng.
Luật sư Phương nói đây đã là một kết quả rất tốt.
Tôi gật đầu.
“Đủ rồi.”
Thật ra không đủ.
Tiền có thể trả lại.
Mạng người thì không.
Ngày nhận bản án, tôi đến trước mộ mẹ.
Gió mùa đông rất mạnh.
Những cây thông trong nghĩa trang bị thổi xào xạc.
Tôi đốt bản sao phán quyết cho bà.
Ngọn lửa cuốn lấy góc giấy.
Từ từ nuốt mất cái tên Hạ Tử Uyên.
Tôi ngồi xổm ở đó.
“Mẹ, con ly hôn rồi. Mẹ đừng trách con.”
“Con không muốn tiếp tục tìm lý do giúp anh ta nữa.”
Tro giấy bị gió cuốn lên rồi rơi xuống mặt giày tôi.
Sau đó, tôi bán căn nhà của hai vợ chồng.
Khi đăng bán, môi giới hỏi tôi có cần bán gấp không.
Tôi nói có.
Cô ấy bảo bán gấp sẽ bị thiệt giá.
Tôi nói không sao.
Mất tiền còn tốt hơn giữ lại ký ức.
Ngày thu dọn đồ, tôi tìm thấy một chiếc hộp trong ngăn kéo phòng làm việc.
Bên trong là những món quà Hạ Tử Uyên tặng tôi qua bao năm.
Sinh nhật năm đầu tiên, anh tặng tôi một cây bút máy.
Kỷ niệm cưới năm thứ ba, anh tặng một chiếc vòng tay.
Còn có một tấm thiệp nhỏ.
Trên đó viết:
“Hạ Ngưng, đợi khi anh bớt bận, chúng ta sẽ đến Iceland ngắm cực quang.”
Ngày ghi trên thiệp là ba năm trước.
Ba năm trước, anh đã bắt đầu chuyển những khoản tiền chữa bệnh lớn cho Thẩm Chi Chi.
Khi ấy anh vẫn nói với tôi rằng chúng tôi không sinh con cũng rất tốt.
Tôi đã không còn phân biệt được anh thật sự muốn sống tốt với tôi hay chỉ đang dỗ dành tôi.
Tôi không biết.
Cũng không muốn biết.
Tôi bỏ chiếc hộp vào túi rác.
Khi xuống lầu, vừa hay gặp Hạ Tử Uyên.
Anh đứng trước cửa khu nhà.
Gầy đến đáng sợ, sắc mặt tái nhợt.
Anh nhìn túi rác trong tay tôi.
Ánh mắt khựng lại.
“Em sắp đi rồi?”
“Ừ.”
“Đi đâu?”
“Miền Nam.”
Anh gật đầu.
“Tốt đấy. Em sợ lạnh.”
Tôi không nói.
Anh cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Nhẫn cưới đã tháo.
Trên ngón áp út còn một vết hằn nhạt.
Anh nói:
“Hạ Ngưng, tiền anh sẽ trả theo đúng phán quyết.”
Mắt anh đỏ lên.
“Chi Chi có thai rồi.”
Tôi nhìn anh.
Giọng anh rất nhẹ.
“Có sau khi phẫu thuật nối lại thành công. Nhưng đứa trẻ đã đến rồi, anh không thể không cần nó.”
Tôi im lặng vài giây.
“Tùy anh.”
Anh cười khổ.
“Bây giờ đến mắng anh em cũng không muốn nữa.”
“Mắng anh thì có tác dụng gì?”
Nước mắt anh rơi xuống.
“Hạ Ngưng, sau này anh mới hiểu.”
“Anh cứ tưởng mình đang trả nợ.”
“Thật ra anh đang chạy trốn.”
“Trốn cái gì?”
Anh nhìn tôi.
“Trốn việc em đối xử với anh quá tốt.”
Tôi bật cười.
“Lý do này mới mẻ thật.”
Anh lắc đầu.
“Em càng tốt với anh, anh càng sợ.”
“Anh sợ một ngày nào đó em phát hiện anh không tốt như em tưởng.”
“Cho nên anh cứ bám lấy ân cứu mạng của Chi Chi không buông.”
Nghe xong, tôi chỉ cảm thấy hoang đường.
Sự tự phân tích của một số người lúc nào cũng đến đúng lúc.
Đúng lúc tất cả tổn thương đã xảy ra xong.
Tôi nói:
“Hạ Tử Uyên, vấn đề của anh không phải sợ tình yêu.”
“Anh tham lam.”
Sắc mặt anh trắng đi.
“Anh vừa muốn mái nhà của tôi, vừa muốn cô ta.”
“Anh muốn làm con rể tốt trong mắt mẹ tôi.”
“Cũng muốn làm vị cứu tinh trong mắt Thẩm Chi Chi.”
“Ai anh cũng không muốn buông, cuối cùng chẳng giữ được ai.”
Anh đứng tại chỗ.
Không nói nổi một câu.
Tài xế xe tải gọi tôi từ ven đường.
“Cô Hạ, có đi không?”
Tôi đáp lại.
Trước khi lên xe, Hạ Tử Uyên gọi:
“Hạ Ngưng.”
Tôi quay đầu.
Anh đứng trong gió mùa đông.
“Xin lỗi.”
Tôi nhìn anh vài giây.
“Câu này anh nên đi nói với mẹ tôi.”
Cửa xe đóng lại.
Xe tải rời khỏi khu nhà.
Trong gương chiếu hậu, bóng dáng anh càng lúc càng nhỏ.
Cuối cùng biến thành một chấm đen.
Rồi không còn nhìn thấy nữa.
Tôi đến một thành phố nhỏ ở miền Nam.
Không phải thành phố du lịch.
Không có phố nổi tiếng trên mạng.
Cũng chẳng có phong cảnh gì đặc biệt.
Chỉ có một con sông cũ chậm rãi chảy ngang giữa thành phố.
Tôi thuê một cửa hàng bên sông.
Mở một quán cháo.
Tên quán là “Sớm Một Chút”.
Hàng xóm hỏi vì sao lại đặt tên như vậy.
Tôi nói vì buổi sáng mở cửa sớm.
Họ cười bảo tôi trả lời cho có.
Thật ra không phải.
Tôi chỉ luôn nghĩ.
Nếu ngày đó Hạ Tử Uyên nghe máy sớm hơn một chút.
Nếu tôi phát hiện sớm hơn một chút.
Nếu mẹ tôi nói với tôi chuyện bà bị ngã sớm hơn một chút.
Liệu rất nhiều chuyện có trở nên khác hay không.
Sau này tôi không nghĩ nữa.
Mỗi ngày quán cháo bắt đầu nổi lửa lúc bốn giờ sáng.
Gạo được ngâm sẵn.