Chương 9 - Nữ Tử Giả Nam Trang Và Tiểu Tướng Quân
Hay lắm, hai ta đều là phường giả mạo, ngốc đến ngang nhau.
Ta cười gượng, sờ sờ mũi.
Triệu Bình nghiêm nghị thề thốt:
“Tiểu quân sư, chỉ cần ngươi giữ kín bí mật này, sau này… nếu có việc gì cần giúp, ta nhất định không chối từ!”
Nhìn ánh mắt đầy thành khẩn của hắn, ta thở dài.
“Được rồi được rồi, lo bôi thuốc đã.”
Triệu Bình ngoan ngoãn đưa tay, ta kiểm tra, phát hiện vết lạnh tê của hắn còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng – mấy chỗ phồng nước long lanh, da tê nứt trắng bệch, nhìn mà thấy đau.
Ta xoay người lấy cây ngân châm trong tủ nhỏ.
Lúc này bên ngoài trướng vang lên tiếng bước chân.
“Lần đầu à?”
“Ừ.” Triệu Bình gật đầu.
“Da ngươi mỏng, bị rách là bình thường.”
Bỗng tiếng bước chân kia lảo đảo, kế đó là tiếng loảng xoảng lạch cạch.
“Bên ngoài sao vậy?” Triệu Bình rướn cổ nhìn ra.
Doanh trướng ta không phải nơi hẻo lánh, bên ngoài người qua kẻ lại thường xuyên.
“Tập trung vào! Ngươi còn lòng dạ lo chuyện thiên hạ?”
Triệu Bình thu lại ánh mắt.
“Ngươi chưa trải qua bao giờ, lát nữa có thể sẽ đau, ráng nhịn.”
“Ừ.” Triệu Bình nhắm mắt lại:
“Ngươi làm đi.”
Dáng vẻ như kẻ chuẩn bị ra pháp trường.
Ngay giây sau, ngân châm đâm thẳng vào bọng nước của hắn.
“Á á ——!” Triệu Bình hít ngược một hơi khí lạnh, nước mắt gần như rơi.
Hắn rấm rứt hỏi:
“Đau… hu hu, chảy ra nhiều nước thế này, có cần lau không?”
Rắc——
Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng vỡ nát cực lớn, như có vật gì bị bóp nát, hoặc khớp xương ai đang răng rắc vang lên.
Ta chau mày, ai lại tay chân vụng về thế?
“Không sao, xử lý xong sẽ lau.” Ta trấn an Triệu Bình.
Sau khi xử lý xong các bọng nước, ta dùng khăn sạch thấm khô phần dịch chảy ra.
Sau đó dùng tay lấy một ít thuốc mỡ, nhẹ nhàng đưa sát vào phần da bị thương:
“Tay ta hơi thô, nếu thấy khó chịu thì cứ nói.”
“Được… không… không sao đâu, ngươi cứ làm đi.”
Triệu Bình mím môi, mắt đẫm nước, tiếng thở khe khẽ đứt quãng vì đau đớn.
“Ưm… a… đau quá… nhẹ chút… nhẹ chút thôi…”
Hắn khẽ rên, thân thể run lên vì đau.
“Ngoan, sắp xong rồi, cố nhịn chút.”
Ta vừa dỗ dành vừa nhẹ tay xoa thuốc.
Ầm——
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng nổ đinh tai, như có kẻ vung quyền đập nát vật gì đó.
Ta lắc đầu.
Đêm nay mấy người kia sao thế nhỉ? Cứ như bị ma hành.
11
Triệu Bình quả thật mảnh mai, chỉ xử lý mấy vết tê lạnh mà trong doanh trướng ta hắn đã kêu rên như sắp chết đến nơi.
Loay hoay chừng hơn một canh giờ, cuối cùng ta cũng xử lý xong cho hắn, băng bó cẩn thận.
Hắn thì nước mắt dàn dụa, mặt mày tèm nhem.
Hệt như dâu nhỏ chịu uất ức, lúc thì thút thít, lúc lại sụt sùi.
Trong lúc ấy, ngoài doanh trướng đủ loại âm thanh kỳ quái không dứt, khi thì như ai giậm chân, khi lại như đấm đất, đến cuối cùng thì như phát điên mà dộng đầu vào tường, mang theo một cỗ bực bội không rõ nguyên do.
Tiễn Triệu Bình ra khỏi trướng, ta đảo mắt nhìn quanh.
Không thấy một bóng người, chỉ thấy vò rượu bể nát vương vãi khắp nơi, bên cạnh hòm gỗ cũng lõm vào mấy chỗ to.
Chẳng lẽ là súc vật trong doanh có con sổng ra ngoài chạy nháo?
Trước khi chia tay ta dặn mấy câu, rồi nhét thuốc vào lòng tên nhóc hay khóc ấy:
“Nhớ bôi thuốc. Nếu thấy khó chịu thì đến tìm ta.”
Triệu Bình gật đầu, vừa xoay người thì bất chợt rùng mình một cái, rúc vào ngực ta.
“Hầy… Văn Quân.” Hắn xoa xoa cánh tay, nhìn quanh bốn phía:
“Ngươi… ngươi không thấy hơi lạnh sao?”
Khi ấy tiết xuân mới chớm, tuyết đọng trên mặt đất chưa tan, gió đêm nơi biên tái lại càng dữ dội.
“Bình thường vốn đã lạnh mà.”
“Không phải cái lạnh đó!” Hắn hạ giọng:
“Mà là… cổ lạnh toát, lưng ớn lạnh, như thể đang bị thứ gì đó nhìn chằm chằm vậy.”
Nói đến đây, hắn dường như tự dọa mình, kéo tay áo ta:
“Văn… Văn Quân, ngươi nói xem, có khi nào… trong quân thật sự có nữ quỷ như bọn họ đồn không?”
Nghe vậy, lưng ta cũng rịn mồ hôi lạnh, nhưng vẫn ra vẻ trấn tĩnh.
“Ha ha, sao có thể.”
Ta dỗ dành:
“Dẫu có thật, e cũng chạy đến trướng tiểu tướng quân rồi, đến lượt chúng ta thì còn lâu, yên tâm đi.”
Triệu Bình nghe xong mới yên tâm đôi chút, lại nhát gan nhìn quanh một vòng, cuối cùng cũng không dám nấn ná, ba bước gộp làm hai chạy về doanh.
Ta đưa mắt nhìn theo bóng lưng hắn, xoay người định trở vào trướng.
Vừa vén màn lên, cả người liền bị dọa lùi hai bước, tim suýt thì ngừng đập.
Chỉ thấy Tô Húc chẳng biết đã vào trướng tự bao giờ, mặt mày u ám, đứng trong trướng như một hồn ma, khóe mắt ửng đỏ, tóc tai rối loạn còn dính mảnh gỗ vụn, hai đầu gối lấm đầy bùn đất, đốt tay đỏ bừng, sắc mặt tro tàn, bộ dáng nhếch nhác không chịu nổi.
Nếu không phải hắn lớn lên quá đỗi tuấn mỹ, ta thật đã bị dọa đến hồn phi phách tán.
Trên người hắn nồng nặc mùi rượu.
“Vừa nãy ngoài kia là ngươi làm ra? Uống bao nhiêu rồi? Say thành như vậy?”
Hắn chẳng buồn để ý, chỉ dùng đôi mắt đỏ ngầu ấy dán chặt lấy ta, giọng khản đặc, tan vỡ:
“Văn Quân…”
Hắn lảo đảo bước tới, một tay đặt lên vai ta.
“Ta có chỗ nào không bằng hắn? Vì sao… ngươi thà tìm hắn…”
Tay kia nắm chặt lấy ngực mình, như thể muốn móc tim ra ngoài:
“Cũng không chịu… đến tìm ta?”
“Hả?”
Ta bị hắn hỏi đến hồ đồ.
Ta nghi hoặc nắm lấy tay hắn, nhìn đi nhìn lại, không thấy chỗ nào bị tê lạnh cả.
“Ta tìm ngươi làm gì? Tay ngươi…”
Chính thuốc này là do hắn cho ta cơ mà.
“Ngươi chẳng phải tự làm được sao?” Ta nói.
“Ta tự làm?!”
Đồng tử Tô Húc vốn đã tản mác giờ bỗng co rút, trong đó pha trộn đủ thứ cảm xúc khó tin.
Hắn nhíu mày, ép ta lùi từng bước, đến khi bị dồn vào góc trướng:
“Ngươi nói được ra câu đó?!”
“Văn Quân, ngươi coi bản tướng là hạng người nào?!”