Chương 10 - Nữ Tử Giả Nam Trang Và Tiểu Tướng Quân
“Ngươi tùy tiện khiêu khích, làm xong thì phủi tay rũ áo?”
“Ta rõ ràng đã nói… sẽ không tố cáo ngươi, ngươi căn bản không cần vì chuyện đó mà mạo hiểm đi tìm kẻ khác!”
“……”
Ta nghe càng lúc càng thấy sai sai, liền đưa tay ngăn hắn, muốn hắn tỉnh táo nói cho rõ:
“Khoan đã… Tô Húc.”
Nào ngờ hắn lại hiểu lầm thành kháng cự, liền một tay siết lấy eo ta, nhấc bổng lên.
Ta chưa kịp phản ứng, bụng dưới đã bị hắn ép sát.
Một luồng nóng bỏng cứng rắn truyền tới, không chút che giấu.
Thân thể ta cứng đờ, đầu óc “ong” một tiếng, trống rỗng.
“Văn Quân…”
Giọng hắn mang theo men say, dán sát bên tai ta:
“Sau này ngươi muốn ‘làm’, lúc nào ta cũng được.”
“Đừng đi tìm người khác nữa… có được không?”
“Tô… Tô Húc.”
Cổ họng ta khô khốc, thử hỏi:
“Ngươi nói ‘làm’… là ý gì?”
Hắn khựng lại, mắt ươn ướt nhìn ta mấy giây, bỗng xấu hổ vùi đầu vào hõm cổ ta:
“Ghét ghê.”
Ta: “…”
Hình như… hiểu lầm này hơi lớn rồi.
12
Ta phải tốn không ít lời lẽ, mới kể rõ cho Tô Húc nghe chuyện vừa rồi giữa ta và Triệu Bình.
Nhưng men rượu đã ngấm, hắn nhìn ta khi thì cau mày, khi lại giãn ra, cũng chẳng rõ rốt cuộc có nghe lọt tai hay không.
Chỉ biết hắn phát điên một trận nho nhỏ, rồi ngây ngô ôm chặt lấy ta, vừa khóc vừa cười, cái đầu lông xù cọ vào cổ ta ngứa ngáy.
Ta nửa kéo nửa lôi hắn về doanh trướng của hắn, vừa đến bên giường, cả hai liền cùng nhau ngã ngồi xuống.
Tô Húc thuận thế áp sát, cánh tay vòng qua eo, ôm ta thật chặt.
Trong trướng nhất thời yên tĩnh lại, hơi thở hắn nặng nề, ta mơ hồ cảm nhận được hơi nóng cuồn cuộn từ thân thể hắn, cùng với dục vọng đang xao động bên dưới.
Tim ta đập như trống trận, liều lĩnh đưa tay chạm lên gương mặt hắn:
“Tô Húc, ngươi có phải… thích ta không?”
Cái đầu đang tựa trên vai ta khẽ nhúc nhích, như thể tỉnh lại trong chốc lát, ánh mắt mê mang thoáng lấy lại chút tỉnh táo, va thẳng vào ánh nhìn của ta.
Đôi phượng nhãn ướt át ấy phản chiếu ánh nến chập chờn, trong veo chứa trọn bóng dáng ta.
Hắn nhìn ta chằm chằm, trầm mặc mấy nhịp thở, rồi quay mặt đi, thẹn thùng thừa nhận:
“Ừm.”
“Thích… thích Văn Quân.”
Sợi lý trí cuối cùng của ta, tựa dây đàn căng đến cực hạn, “bốp” một tiếng đứt phựt.
Sắc dục dâng trào, ta vội vàng vòng hai tay lên cổ hắn, mũi chạm mũi, giọng nói mang theo mê hoặc:
“Vậy… với người mình thích, thì nên làm những gì?”
Ánh mắt Tô Húc theo từng tấc ta tiến gần mà càng thêm mông lung.
“Không biết.” Hắn lắc đầu.
Ta dùng một tay nâng cằm hắn, ghé sát, khẽ hôn một cái.
Cảm giác ấm nóng, phảng phất vị ngọt nhàn nhạt của rượu.
Hắn như bị sét đánh, toàn thân cứng đờ, trợn to mắt nhìn ta không chớp, trong đồng tử ánh lửa run rẩy, vừa kinh ngạc không thể tin, lại vừa lẫn chút mừng rỡ.
“Còn muốn không?” Ta cong môi đắc ý, khe khẽ hỏi.
Hầu kết hắn lăn lên lăn xuống, rất lâu sau mới ngơ ngác gật đầu:
“Muốn… còn muốn…”
Ta lại khẽ chạm môi hắn một cái.
Nếu vừa rồi hắn là không dám tin, thì lúc này, hắn đã nếm được mùi vị, rốt cuộc hiểu rõ chúng ta đang làm gì.
Hơi thở hắn dồn dập, đôi mắt mê ly dần tụ lại tiêu cự, ánh nhìn hướng về ta ngày càng nóng bỏng.
Chẳng bao lâu, hắn lại chủ động áp tới.
“Còn muốn.”
Ta lại hôn thêm một cái.
“Còn muốn.”
“Còn muốn nữa…”
“Văn Quân…”
Lần này không chờ ta động tay, hắn đã siết mạnh lấy eo ta, như muốn nghiền ta vào thân thể mình.
Tham luyến quấn quýt, triền miên không dứt, khiến lòng người mê loạn.
Trong đầu ta lóe lên vô số tình tiết quen thuộc trong các họa bản.
Thế là ta thuận thế lăn nửa vòng, đè hắn xuống giường, xoay người cưỡi lên eo hắn.
Hắn không kịp phòng bị, bật ra một tiếng rên trầm, ánh mắt nhìn ta càng thêm rực lửa.
Ta từ trên cao nhìn xuống dáng vẻ mặc người hái lấy ấy—
Khóe mắt ửng đỏ, tóc tai rối loạn, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Chí mạng nhất là đôi môi đã bị hôn đến sưng đỏ nhàn nhạt.
Ta hưng phấn đến cực điểm, ngón tay run rẩy vươn về phía đai lưng hắn, vừa định tháo ra—
Bỗng nhiên, Tô Húc mở bừng mắt.
“Khoan đã! Dừng lại!”
Hắn nhíu chặt mày kiếm, ánh mắt đầy hoang đường và đề phòng:
“Ngươi… vì sao lại ở trên ta?!”
“Hả?” Ta bị hỏi đến sững người.
Hắn say đến mức này, quyền chủ động giao cho ta thì có gì không ổn?
“Ta ở trên thì không được sao?” Ta hỏi ngược.
“Tất nhiên là không được!”
Tô Húc giãy giụa muốn ngồi dậy, suýt hất ta xuống.
Ta mạnh tay đè hắn lại: “Đừng quậy! Ngươi say rồi! Để ta!”
Không ngờ Tô Húc đột nhiên trở nên vô cùng kích động, men rượu dường như bị vấn đề “nguyên tắc” này xua tan đi không ít.
“Không được! Ngươi xuống ngay!”
Hắn gầm lên: “Bổn thiếu gia ta, đã là đoạn tụ, thì cũng phải làm kẻ ở trên!”
Nghe vậy, thân thể ta cứng đờ, như bị dội thẳng một chậu nước lạnh.
Hắn đang nói cái gì vậy?
Đoạn tụ gì cơ? Đâu ra đoạn tụ?
Chỉ trong khoảnh khắc ta thất thần, Tô Húc bỗng phát lực nơi eo bụng, lật người một cái, trong nháy mắt chúng ta đổi vị trí.
Hắn nấc rượu một tiếng, men say lảo đảo nhưng vẫn bá đạo cứng rắn:
“Lớn… lớn gan!!!”
“Tiết Văn Quân, khụ— bổn thiếu gia ta thừa nhận mình thích nam nhân, đã là nhượng bộ lớn nhất rồi, ngươi còn dám cưỡi lên người ta?!”
“Đảo lộn càn khôn!!!”
Ta trừng lớn mắt, đầu óc rối loạn hoàn toàn:
“Thích nam nhân? Thích nam nhân nào?!”
Tô Húc sững sờ một lát, dường như cũng bị chính lời mình nói làm kinh ngạc.