Chương 2 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nếu như khoảnh khắc đó ta không bị ngài ấy xách lên, thì về tất thảy những lời đồn thổi về ngài, ta hẳn đều sẽ tin sái cổ.

12

Trên đường Hoàng Tuyền.

Phong Đô Đại Đế xách ta đến trước mặt ngài, mắt đối mắt, cất lời:

“Đây là cái thứ gì?”

Ta không chắc ngài ấy có đang hỏi ta hay không, ta cảm thấy ngài giống như nhặt được một món đồ chơi không rõ lai lịch.

Mang theo vẻ tò mò cầm trên tay lật trái lật phải, chỉ thiếu điều dốc ngược ta lên để kiểm tra lòng bàn chân mà thôi.

13

“Ta là nữ nhi bảo bối của Triệu Hữu Quân, Triệu Tiểu Yến!”

Dạo ấy ta tuy đã năm tuổi, nhưng vì biết nói muộn, nên ngày thường cứ hễ ta nói được một câu dài, tất sẽ nhận được vô vàn lời khen ngợi.

Cho nên sau khi nói xong câu này, ta ngoan ngoãn chờ đợi Phong Đô Đại Đế khen ta.

Nào ngờ, đôi môi tuyệt mĩ của Phong Đô Đại Đế lại đột nhiên mím lại, trong mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ.

Ngài tặc lưỡi:

“Phụ thân ngươi thật quê mùa.”

Ta không hiểu “quê mùa” nghĩa là gì.

Nhưng ta thông minh lanh lợi, chỉ nghe ngữ khí của ngài cũng đoán ra đây chắc chắn chẳng phải lời gì tốt đẹp.

Thế là ta cũng nổi giận, ra sức vặn vẹo cơ thể muốn thoát khỏi tay ngài.

Hừ!

Không được nói xấu phụ thân ta, dù có đẹp mặt đến mấy cũng không được!

14

Sự vùng vẫy của ta chẳng mảy may có tác dụng.

Ngài lật xem ta từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, cẩn thận tựa như mẫu thân ta kiểm tra con búp bê vải mới khâu xong.

Ngay cả mí mắt cũng bị ngài vạch lên ngó thử.

Sau đó, ngài mang vẻ vô cùng tiếc nuối mà buông một câu:

“Nuôi lớn ngần này, uổng phí công cốc.”

Ta nghe không hiểu ngài có ý gì, nghiêng đầu nhìn ngài.

Ngài khẽ thở dài một tiếng, tiện tay vung một cái, ném ta ra xa.

Rồi thong thả bước đi.

15

Mấy năm nay, hai vị Hắc Bạch nghĩa phụ đã nuôi ta vô cùng mập mạp.

Cái thân hình tròn vo của ta ngã xuống, thế mà lại đập nát bấy một tầng hoa Bỉ Ngạn dày đặc, tạo thành một cái hố sâu.

Ta lọt thỏm giữa khóm hoa Bỉ Ngạn, mãi một lúc lâu mới bò dậy nổi.

16

Trên Cầu Nại Hà, giọng nói xót xa của Mạnh Bà vẳng lại.

“Ây da, Yến nhi nhỏ bé của ta, con ngã có đau không?”

“Bà bà, bế bế!”

“Được rồi, Yến nhi, bà bà tới ngay đây.”

Mạnh Bà bay nhanh về phía ta, y phục bay lượn lả lướt, tựa như một con bươm bướm hoa.

Bà giang tay bế ta lên, vừa đi vừa dặn dò:

“Yến nhi à, vị đại nhân ban nãy chính là chúa tể Minh giới chúng ta, là Phong Đô Đại Đế lợi hại nhất, không thể đắc tội nhất Minh giới.”

“Phong Đô Đại Đế.” Ta lặp lại lời Mạnh Bà.

“Sau này nếu con trông thấy ngài ấy, ngàn vạn lần phải đi đường vòng, tránh xa ra.”

“Đi đường vòng.” Ta gật đầu đồng ý.

“Yến nhi thật ngoan, nói cho bà bà nghe, Phong Đô Đại Đế ban nãy nói gì với con?”

Tròng mắt ta đảo một vòng, chỉ nhớ được một câu.

“Ngài ấy bảo: Nuôi lớn ngần này, uổng phí công cốc.”

Mạnh Bà đột nhiên khựng bước, bỏ mặc đám vong hồn đang chờ canh trên cầu, xoay người đi thẳng về phía nhà ta.

17

Mẫu thân ta nghe xong lời này, sợ đến mức hai chân run rẩy.

Phụ thân ta nghe xong lời này, sợ đến mức tròng mắt lật ngược.

Vẫn là Mạnh Bà trấn tĩnh nhất, đập bàn quát:

“Chúng ta đi tìm Thất gia và Bát gia hỏi xem sao.”

Phụ thân và mẫu thân thấy Mạnh Bà nói có lý, cả ba ôm chặt lấy ta, cửa cũng không thèm đóng mà chạy đi ngay.

18

Hai vị nghĩa phụ thấy ta đến, đều rất vui mừng.

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ vội vã của ba người lớn, nụ cười trên mặt họ lập tức thu lại.

“Mọi người sao thế này?” Thất gia hỏi.

“Không xong rồi, không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!”

Mạnh Bà sáp lại gần Hắc Bạch Vô Thường, nhỏ giọng thuật lại chuyện vừa rồi một lần.

Ánh mắt Bát gia sắc lạnh, ngay cả Thất gia vốn quen vẻ cười hì hì, ánh mắt cũng nháy mắt lạnh buốt đi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)