Chương 1 - Nữ Quỷ Sinh Con Sống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mấy ngày nay, toàn cõi Âm gian đều chấn động.

Đôi phu thê quỷ tẩu tử sống ở mạn Tây.

Thế mà lại hạ sinh một nữ nhi, lại còn là người sống!

Ôi nương ơi, chấn động càn khôn.

Diêm Vương đại nhân lật tung sổ sách.

Hắc Bạch Vô Thường đi mớm sữa.

Mạnh Bà dẫn ta lên đường Hoàng Tuyền lăn lộn nô đùa.

Phong Đô Đại Đế liếc nhìn ta một cái, ngữ khí gian nan: “Bản tọa cùng vắt cơm nhỏ này… có tình duyên???”

1

Từ thuở khai thiên lập địa đến nay mới có một lần.

Nữ quỷ hạ sinh một hài nhi sống.

Mẫu thân ta nhìn tiểu nha đầu bằng xương bằng thịt trên giường, hai tay sờ sờ cái bụng trống rỗng.

Không sai, là ruột thịt do mình sinh ra.

Mẫu thân ta nghiêng đầu, vắt hết óc cũng không nghĩ ra được đáp án.

Một nữ quỷ đã chết tám trăm năm, cớ sao lại sinh ra một đứa bé còn sống sờ sờ, thử hỏi đạo lý ở đâu?

Phụ thân ta liếc nhìn mẫu thân một cái, lặng lẽ nhón lấy một tấm giẻ lau màu xanh lục, u oán đội lên đầu.

Mẫu thân: “…”

2

Mẫu thân ta là quỷ, ta là người.

Cho nên bà không có sữa để cho ta bú.

Có lẽ làm quỷ quá nhiều năm, mẫu thân căn bản đã quên mất rằng, con người thuở nhỏ là phải uống sữa.

“Ủa, hài tử cha nó à, chàng nói xem sao nó cứ gào khóc mãi thế?”

“Miệng nó lớn thật.”

“Chàng xem nó có cả nước mắt chảy ra kìa, thật thần kỳ.”

“Miệng nó lớn thật.”

“Chàng sờ thử xem, nó mềm mại, lại còn ấm áp.”

“Miệng nó… ử?”

Phụ thân ta vươn ngón tay, vừa chọc chọc vài cái lên má ta, đã bị ta há miệng ngậm chặt, bập vào bú lấy bú để.

“…”

“Hài tử cha nó à, người sống… có phải là còn cần ăn đồ ăn không?”

“… Hình như là vậy.”

Tiêu rồi tiêu rồi.

Mẫu thân ta gấp đến độ xoay mòng mòng.

Cái chốn Âm phủ này, đào đâu ra đồ ăn để nuôi người sống cơ chứ?

3

Vì xót thương ái nữ.

Phụ thân vác hành lý, mẫu thân bế ta, ngay trong đêm dọn nhà sang mạn Đông.

Bởi vì Hắc Bạch Vô Thường ngụ ở mạn Đông.

Bởi vì chỉ có bọn họ mới thường xuyên lên Dương gian hành sự.

Phụ thân lấy hết can đảm, nửa đường chặn lại hai vị tôn thần Hắc, Bạch Vô Thường.

“Thất gia, Bát gia xin dừng bước!”

Phụ thân chạy chậm tới chỗ hai vị tôn thần, chưa kịp đứng vững đã bị nhận ra.

“Ây da, đây chẳng phải Triệu gia sao? Nghe nói hôm trước ngài vừa hỉ đắc thiên kim, chúc mừng chúc mừng a.”

Bạch Vô Thường thè cái lưỡi dài, cười vô cùng xán lạn.

Hắc Vô Thường vẫn giữ nguyên khuôn mặt đen sì, nhưng trong ánh mắt cũng lóe lên một tia hứng thú.

Nhà họ Triệu mạn Tây sinh ra một hài tử sống, ai nghe mà chẳng thấy kỳ lạ.

Đến Diêm Vương gia nghe xong còn không dám tin.

Thắp đèn lật cả đêm sổ Sinh Tử.

Quả nhiên tiểu nha đầu sổ Tử vô danh, sổ Sinh cũng vô danh.

Được rồi.

Không thuộc quyền ngài ấy quản.

4

“Nhị vị gia bây giờ có phải sắp lên Dương gian hành tẩu không?”

Phụ thân ôm quyền hỏi.

Bạch Vô Thường cười gật đầu.

“Lên câu vài cái hồn, hết cách rồi, tháng này cấp trên giao nhiệm vụ nặng nề quá, gần như ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo, hai huynh đệ ta mệt thành chó luôn rồi.”

“Vậy thì tốt quá rồi!”

“…”

5

“Cái gì?” Hắc Vô Thường chấn động.

“Ngươi! Ngươi thế mà dám bảo hai huynh đệ ta giúp ngươi làm loại chuyện này!” Bạch Vô Thường mặt đỏ tía tai.

Phụ thân liên tục giải thích.

“Vì hài tử, vì hài tử, tất cả là vì hài tử thôi.”

“Không được!” Hắc Vô Thường cự tuyệt.

“Chuyện này tuyệt đối không được!” Bạch Vô Thường dậm chân.

Hai vị tôn thần quay đầu bước đi, phụ thân đuổi theo phía sau lớn tiếng hét:

“Cùng lắm thì cho khuê nữ ta nhận hai ngài làm nghĩa phụ là được chứ gì!”

Bước chân của Hắc Bạch Vô Thường khựng lại, nhưng vẫn không quay đầu mà biến mất dạng.

6

Nửa đêm canh ba.

Hắc Bạch Vô Thường gõ cửa.

Phụ thân mở cửa.

“Này, thứ ngươi cần đây.”

Bạch Vô Thường đưa tới một túi nước bằng da bò căng phồng.

Phụ thân nhận lấy, thế mà vẫn còn âm ấm.

“Cảm tạ cảm tạ! Thật sự là vô cùng cảm kích!”

Phụ thân toan đóng cửa, lại bị Hắc Vô Thường vươn tay chặn lại.

Bạch Vô Thường cười híp mắt nói:

“Triệu gia, nói lời thì phải giữ lấy lời đấy nhé.”

Phụ thân ta gật đầu như gà mổ thóc.

“Đương nhiên là giữ lời, tiểu nữ sau này còn phải nương nhờ nhị vị gia nuôi nấng.”

Hắc Bạch Vô Thường có chút không hiểu, đồng thanh hỏi:

“Sau này?”

“Nuôi nấng?”

“Đúng thế, hai ngài làm nghĩa phụ, chẳng lẽ không phải tìm đồ ăn nuôi nấng nó sao?”

Hắc Bạch Vô Thường nghe xong, đồng loạt vươn ngón tay chỉ vào túi nước trên tay phụ thân ta.

“Chẳng phải đã cho rồi đó sao?”

Phụ thân ta mặt đầy chấn động, hai vị gia này sẽ không định dùng một bình sữa để đổi lấy một đứa con gái đấy chứ?

“…”

Cửa sổ cũng không có đâu!

7

Cứ như vậy, ta đã uống sữa của Hắc Bạch Vô Thường suốt ba năm.

Ờ thì.

Đương nhiên không phải là sữa do chính họ tiết ra.

Mà là mỗi lần lên Dương gian câu hồn, họ tiện tay dắt dê, trộm về cho ta.

Có khi là sữa bò, có khi là sữa dê.

Hôm nào xui xẻo, họ thà chui vào hang sói, rượt theo sói mẹ vắt cho ta một bình sữa sói.

Chứ kiên quyết không làm theo lời phụ thân ta nói: hóa thành một thiếu phụ, tìm một nữ nhân đang độ cho con bú, nỉ non rơi lệ xin nàng ta một bát sữa người.

Cho nên suốt ba năm nay, ta đã nếm qua sữa của mọi loài động vật có vú, chỉ là chưa từng nếm qua sữa người.

8

Mẫu thân đối với việc phụ thân không kiếm được sữa người, luôn mang lòng oán thán.

“Theo ta nói, con người thì phải uống sữa người, khuê nữ nhà ta chưa từng uống sữa người nên đến giờ mới chậm biết nói.”

Phụ thân ta tâm tính lạc quan, ngoắc ngoắc tay với ta, bảo:

“Yến nhi, ngồi xuống.”

Ta bẹp một cái ngồi phịch xuống đất.

“Yến nhi, vẫy tay.”

Ta giơ tay lên vẫy lấy vẫy để.

“Yến nhi, Thất nghĩa phụ của con có bộ dáng ra sao?”

Ta dứt khoát thè lưỡi cái thượt.

“Nương tử nàng xem, nó không ngốc không điếc, sớm muộn gì cũng biết nói thôi.”

Mẫu thân: “…”

9

Tuy phụ thân không để tâm việc ta rốt cuộc có biết nói hay không, nhưng ông không chịu nổi cảnh mẫu thân buồn rầu.

Thế là ngay hôm đó, ông ôm ta đi tìm Hắc Bạch Vô Thường.

Nói là bất luận thế nào cũng phải xin cho ta một ngụm sữa người để uống.

Đi ngang qua Cầu Nại Hà.

Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy Phong Đô Đại Đế.

Trên đường Hoàng Tuyền, hoa Bỉ Ngạn nở rộ, trải dài ngàn dặm, vô bờ vô bến.

Ngài ấy cứ thế nhàn tản tựa vào thành cầu, vươn tay nâng lấy một đóa hoa đang bung nở rực rỡ.

Ta nhớ lại lúc trước, ta lăn lộn trên đường Hoàng Tuyền cả mấy trăm bận.

Nhưng chưa từng phát hiện ra, hoa Bỉ Ngạn lại đẹp đến thế.

Phụ thân đi càng lúc càng nhanh, thân ảnh người bên cầu ngày càng nhỏ, sắp nhìn không rõ nữa.

Ta gấp gáp, hét lên:

“Phụ thân, mỹ nữ kìa!”

Phụ thân nương theo hướng tay ta nhìn qua.

“Ây da, khuê nữ ngốc, đó là Phong Đô Đại Đế, người ta là nam nhân… Khoan đã! Yến nhi của ta biết nói rồi?”

Đó là lần đầu tiên ta mở miệng cất tiếng.

10

Sau này ta mới biết, vị Phong Đô Đại Đế có dung mạo đẹp tựa hoa Bỉ Ngạn này, thế mà lại lợi hại hơn cả Thập Điện Diêm La.

Ngài cai quản toàn bộ thế giới Âm gian, là chúa tể Minh giới chân chính.

Cũng là sự tồn tại mà bọn tiểu tốt vô danh như chúng ta, dốc cả đời cũng không thể chạm tới.

11

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)