Chương 4 - Nữ Phụ Không Ngờ
Đó chính là Tĩnh Vương Tiêu Kỳ Niên.
Hiển nhiên hắn đến vì Huyền Thanh đạo trưởng, không để ý nhiều đến người khác.
Ta đứng sau Huyền Thanh đạo trưởng nửa bước, cúi mắt.
Nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn đầy áp lực kia dường như dừng lại trên người ta trong chốc lát.
Ta nín thở, giữ vẻ bình tĩnh, nhưng lòng bàn tay đã khẽ rịn mồ hôi.
Huyền Thanh đạo trưởng nói chuyện ngắn gọn với Tĩnh Vương vài câu, rồi định mời hắn vào nội thất khám kỹ hơn.
Tiêu Kỳ Niên gật đầu, hoàn toàn coi như không có ta, chuẩn bị đi vào.
Ngược lại Huyền Thanh đạo trưởng bỗng quay đầu lại:
“Còn không mau theo?”
Trong ánh nhìn lạnh lẽo của Tiêu Kỳ Niên, ta cúi đầu bước nhanh theo sau, giúp Huyền Thanh đạo trưởng chuẩn bị dụng cụ.
6
Huyền Thanh đạo trưởng coi trọng ta như vậy, dĩ nhiên là vì những biểu hiện tốt đẹp của ta trong mấy ngày qua.
Trí nhớ của ta cực tốt, đối với dược liệu và dược tính nghe qua một lần là không quên.
Tay chân nhanh nhẹn, đưa kim lấy thuốc chưa từng sai sót.
Lại hiểu cách quan sát sắc mặt người khác, thường thường trước khi đạo trưởng mở lời, ta đã lặng lẽ chuẩn bị xong.
Đôi khi gặp những chứng bệnh khó, Huyền Thanh đạo trưởng sẽ khảo hỏi ta vài câu. Ta cũng có thể dựa vào những điều bình thường học được và những gì quan sát được mà cẩn trọng nói ra kiến giải của mình.
Ánh mắt Huyền Thanh đạo trưởng nhìn ta, từ ban đầu bình thản, đến hơi mang vẻ tán thưởng, nay đã chủ động chỉ điểm ta đôi điều.
Mà tin tức ta học y, phụ giúp thần y khám bệnh miễn phí cũng lặng lẽ truyền khắp kinh thành.
Danh tiếng của ta lại càng thêm rực rỡ, từ “trọng tình trọng nghĩa” biến thành hình mẫu “có căn cơ, lòng dạ từ bi thiện lương”.
Nhưng mọi nỗ lực bỏ ra đều là vì ngày hôm nay.
Trong nội thất, Huyền Thanh đạo trưởng cẩn thận kiểm tra đôi chân của Tiêu Kỳ Niên — đôi chân được nói là bị thương trên chiến trường, mỗi khi trời mưa âm u liền đau thấu tim.
“…Chứng bệnh của Vương gia là vết thương cũ tích tụ lâu ngày, độc tố đã nhập vào xương, kinh mạch ứ trệ…”
“Có thể chữa không?”
Tiêu Kỳ Niên trực tiếp cắt ngang lời Huyền Thanh đạo trưởng, hỏi thẳng kết quả.
Huyền Thanh đạo trưởng trầm ngâm một lúc, thận trọng trả lời:
“Muốn chữa tận gốc không dễ. Cần dùng kim vàng thông huyệt, phối hợp thuốc tắm có tính mạnh để ép độc tố ra ngoài, sau đó dùng thang thuốc điều dưỡng lâu dài, có lẽ có thể khôi phục như người thường, chỉ là…”
Ánh mắt ta vô tình lướt qua đôi chân tái nhợt không còn huyết sắc của Tiêu Kỳ Niên, lòng khẽ trầm xuống.
Chỉ là tuyệt đối không thể khôi phục như ban đầu, thậm chí vẫn không thể cưỡi ngựa, ngay cả đứng lâu cũng không được…
Tiêu Kỳ Niên dường như không quan tâm, khẽ gật đầu.
“Làm phiền đạo trưởng.”
Huyền Thanh đạo trưởng bắt đầu chuẩn bị châm kim, ta đưa những cây kim vàng đã được khử trùng bằng lửa.
Ngón tay vững như đá, ánh mắt tập trung, không dành cho Tiêu Kỳ Niên dù chỉ một chút chú ý.
Đúng lúc Huyền Thanh đạo trưởng châm xong mũi kim cuối cùng, nhẹ nhàng xoay kim, Tiêu Kỳ Niên bỗng khẽ rên một tiếng, mồ hôi lạnh lấm tấm nơi thái dương, hiển nhiên vô cùng đau đớn.
Gần như theo bản năng, ta buột miệng:
“Đạo trưởng, có thể châm thêm nửa tấc vào huyệt Phong Thị được không? Trong Châm Cứu Giáp Ất Kinh có ghi, huyệt này chủ trị ‘tê đau, co rút gân, đau đầu gối’, có lẽ có thể giúp dương khí lưu thông, giảm cơn đau dữ dội của Vương gia lúc này.”
Lời vừa dứt, không khí trong phòng bỗng đông cứng lại.
Tay Huyền Thanh đạo trưởng đang xoay kim khựng lại, đột ngột ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Còn đôi mắt vốn đang khép hờ của Tiêu Kỳ Niên cũng bất chợt mở ra.
Ánh nhìn sắc bén như chim ưng, lần đầu tiên thực sự rơi xuống gương mặt ta.
7
“…Huyệt Phong Thị quả thật có hiệu quả này. Lão phu vừa rồi mải chú ý thông kinh chính nên đã bỏ qua chi tiết ấy. Nha đầu, ngươi nói thử xem, vì sao là nửa tấc?”
Ánh mắt Huyền Thanh đạo trưởng từ kinh ngạc chuyển sang dò xét. Trong đó phức tạp, còn xen lẫn một tia tán thưởng khó nhận ra.
Ánh mắt Tiêu Kỳ Niên vẫn nhìn chằm chằm ta, như muốn nhìn thấu từ trong ra ngoài.
Hắn không vì ta đột nhiên xen lời mà nổi giận, ngược lại trên mặt còn lộ ra vài phần hứng thú.
Lòng bàn tay ta đã ướt mồ hôi. Mỗi bước ta đi lúc này chẳng khác nào múa trên chiếc cầu độc mộc.
Ta ổn định tinh thần, chậm rãi đem những gì đọc được trong sách và những điều lĩnh hội nói ra toàn bộ.
Cùng với lời giải thích của ta, vẻ tán thưởng trong mắt Huyền Thanh đạo trưởng càng đậm. Ông không nói thêm, lấy một cây kim vàng, chuẩn xác châm vào huyệt Phong Thị đúng nửa tấc như ta nói, nhẹ nhàng xoay kim.
Vẻ nhẫn nhịn trên mặt Tiêu Kỳ Niên quả nhiên giảm đi nhiều, hàng mày đang nhíu chặt cũng dần giãn ra.
Hắn thở dài một hơi, thân thể vốn căng cứng rõ ràng thả lỏng, khí thế uy áp lạnh lẽo quanh người cũng vô hình trung tan đi không ít.
“Quả thật có hiệu quả.”
Tiêu Kỳ Niên thản nhiên mở miệng, giọng vẫn trầm thấp, nhưng đã bớt đi phần lạnh lẽo.
“Ngươi là ai?”
Ta cung kính đáp:
“Bẩm Vương gia, tiểu đạo chỉ là một tín nữ tạm trú nơi đây thanh tu. Được Huyền Thanh đạo trưởng ưu ái, mấy ngày nay theo hầu bên cạnh, học chút dược lý nông cạn.”
“Tín nữ?”
Hắn lặp lại, giọng khó dò:
“Tín nữ nhà nào mà lại thông hiểu Châm Cứu Giáp Ất Kinh, còn dám nói thẳng trước mặt Huyền Thanh đạo trưởng như vậy?”
Hắn đang nghi ngờ ta.
Lúc này Huyền Thanh đạo trưởng cười ha hả, giúp ta giải vây:
“Vương gia không biết đấy thôi. Nha đầu này có thiên phú với y đạo, tâm tư cũng tỉ mỉ. Nếu không phải nàng đã… haiz, quả thật là một mầm tốt để học y.”
Ông nói nửa chừng, dường như nghĩ tới điều gì, vội cười ha ha lấp liếm.