Chương 8 - Nữ Phụ Chống Đối
Ngoại truyện Tần Việt
1
Sau khi biết Diệp Hi thật sự không quản tôi nữa.
Phản ứng đầu tiên của tôi là vui vẻ.
Lập tức muốn ra ngoài làm vài món ngon tự thưởng cho bản thân.
Nhưng lúc cầm xẻng trong tay, tôi lại theo bản năng cho ít muối ít cay.
Làm toàn bộ đều là món Diệp Hi thích ăn.
Khẩu vị cô ấy khá thanh đạm, ăn cay sẽ nổi mụn, ghét khổ qua nhất, thích ăn thịt cừu và các món từ đậu.
Nổi mụn cô ấy sẽ tức giận, sẽ khó chịu, sẽ cáu kỉnh, sẽ càng thêm quá đáng mà kiểm soát tôi.
Bất giác nghĩ cả nửa ngày.
Tay vẫn không ngừng làm.
Thoăn thoắt nấu xong năm món một canh toàn món cô ấy thích.
Mẹ nó.
Tôi bị cô ấy quản đến mức thành phản xạ có điều kiện rồi!
Như vậy không được, tôi phải cho cô ấy chút màu sắc mới được.
Thế là, tôi trở tay gọt thêm một đĩa trái cây.
Đủ loại màu sắc.
Cho Diệp Hi nhìn nhiều màu sắc hơn chút.
2
Cô ấy giao quyền quyết định thực đơn cho tôi.
Lại trả tự do phối đồ cho tôi.
Phản ứng đầu tiên của tôi vẫn là vui vẻ.
Người phụ nữ xấu xa Diệp Hi này, từ nhỏ đến lớn không biết đã ném bao nhiêu quần áo của tôi rồi.
Tôi mua một bộ, cô ấy ném mười bộ, ngay cả quần lót với tất cũng ném luôn.
Tôi nói cô ấy quản quá mức vô duyên rồi.
Diệp Hi chống nạnh uy hiếp tôi.
Nói cô ấy là vị hôn thê của tôi, tôi không nghe lời thì cô ấy sẽ mách ba mẹ tôi.
Tôi bị ép phải thỏa hiệp.
Bao nhiêu năm nay, tôi đều sống dưới ma trảo của Diệp Hi.
Trong tủ đồ của tôi mãi mãi chỉ có ba màu đen trắng xám.
Cô ấy nói không quản tôi nữa, tôi trả thù mà mua lại những bộ quần áo trước đây rất muốn mặc nhưng không dám mặc.
Nhưng mặc lên người rồi, lại phản xạ có điều kiện mà thấy sợ hãi.
Tôi lấy hết can đảm hỏi cô ấy thấy thế nào.
Diệp Hi ngồi trong phòng khách ôm dưa hấu, ánh mắt cũng đờ đẫn rồi.
Tôi còn tưởng bước tiếp theo cô ấy sẽ mắng tôi, sau đó xông lên xé nát quần áo của tôi.
Nhưng cô ấy lại nói:
“Rất đẹp, anh mặc bộ này chắc chắn sẽ kinh diễm toàn trường.”
Kỳ lạ thật.
Trước đây cô ấy đều nói tôi làm mất mặt người khác.
Lẽ nào cô ấy cũng bị gu thẩm mỹ của tôi chinh phục rồi?
3
Mới lạ ấy.
Cô ấy đâu phải bị gu thẩm mỹ của tôi chinh phục.
Cô ấy không quản tôi, là đi quản người khác rồi!
Khi tôi nghe thấy ba mẹ gọi điện cho cô ấy, cô ấy nói mặc kệ tôi, trong lòng tôi bỗng nhiên sinh ra cảm giác hoảng loạn.
Tôi vội vàng nhắn tin cho cô ấy, cô ấy cũng không để ý tới tôi.
Tôi sốt ruột chạy về nhà, lại nhìn thấy cô ấy ngồi trong quán cà phê với một thằng mặt trắng.
Cô ấy còn đưa cho thằng mặt trắng đó cả một thùng đồ.
Bao nhiêu năm nay, cô ấy còn chưa từng tặng tôi món quà gì! Sao tặng người khác một cái là nguyên một thùng!
Tôi còn nói sao cô ấy không quản tôi nữa.
Tôi đúng là ngu thật.
Vậy mà còn tự đắc vui vẻ.
Tôi sai hoàn toàn rồi.
Thế là tôi lập tức quỳ trượt, quỳ xuống khóc lóc thảm thiết, cầu xin cô ấy quản tôi.
Cô ấy không quản, vậy tôi sẽ mách.
Giống như trước đây cô ấy không quản nổi tôi vậy.
Tôi đi mách ba mẹ vợ.
Diệp Hi vừa ra khỏi cửa, tôi đã lập tức chạy tới nhà ba mẹ cô ấy.
Đứng ngay trước giường ba mẹ cô ấy rồi bắt đầu lẩm bẩm.
“Nhớ vợ tôi quá đi mất, cũng không biết vợ tôi ở ngoài có vui không, ăn có ngon không chơi có vui không.”
Ba mẹ vợ mắt to trừng mắt nhỏ.
“Con rể à, con ra ngoài trước được không? Hai ông bà già này còn phải thay quần áo.”
Tôi gật đầu, nhắm mắt chui xuống gầm giường nằm.
“Hai người thay đi, con không nhìn thấy đâu, con chỉ là quá nhớ vợ con thôi.”
“……”
Mách quả nhiên có tác dụng.
Vợ về rồi.
Hihi.
4
Bạn bè đều nói tôi giống một con chó.
Trước đây bị Diệp Hi dắt dây xích mà đi.
Bây giờ Diệp Hi căn bản chẳng thèm cầm dây xích nữa, tôi lại tự ngậm dây rồi lon ton theo sau mông cô ấy.
Bọn họ nói đường đường là đại thiếu gia nhà họ Tần, trước kia coi trọng thể diện nhất.
Bây giờ đuôi chó còn vểnh cao hơn bất kỳ ai.
Hừ.
Đám chó hoang bọn họ thì hiểu cái gì.
Thể diện đáng là cái thá gì.
Kẻ đánh mất vợ mới là đồ đại ngốc!
(Hết)