Chương 7 - Nữ Phụ Chống Đối
13
Mục đích của Tần Việt đạt được.
Lại giống như chỉ đạt được một nửa.
Bởi vì tôi đúng là không còn ham muốn chiếm hữu với anh mạnh như trước nữa.
May nhờ đám bình luận xuất hiện, tôi đối với người yêu cũng có thêm nhiều kiên nhẫn và thấu hiểu.
Tần Việt lại khác thường mà không nổi giận.
Nói tôi không chỉ huy anh, vậy thì anh sẽ tới chỉ huy tôi.
Tôi lập tức thấy hứng thú.
“Được, em nghe anh.”
Lúc anh ra ngoài tham gia tiệc thương mại còn đặc biệt nhấn mạnh, “Em phải luôn xem tin nhắn của tôi.”
Tôi nhét vải thiều vào miệng, “Được.”
Anh mới ra khỏi cửa chưa tới ba phút.
Điện thoại đã hiện thông báo: 【Mau hỏi tôi đang ở đâu đi.】
Tôi: 【Anh đang ở đâu vậy?】
Tần Việt: 【Vừa ra khỏi cổng nhà.】
Tần Việt: 【Hình ảnh.】
Tôi suýt bị nghẹn vải thiều.
【Anh có thể tới nơi rồi hẵng nói với em.】
Tần Việt: 【Đã nói rồi, phải nghe tôi chỉ huy, không được đổi ý, nếu không tôi sẽ mua thêm mười cái túi cho em, nhét đầy phòng thay đồ của em cho em tức chết.】
…… Phòng thay đồ đúng là sắp đầy thật rồi, không thể nhét thêm nữa.
Tôi miễn cưỡng đồng ý với anh.
Kết quả từ lúc lên xe đến tận nơi, anh liên tục gửi hơn mười tấm hình.
Tần Việt: 【Mau hỏi tôi vì sao gửi mấy tấm hình này đi.】
Tôi cạn lời: 【Vì sao?】
Tần Việt: 【Em nhìn tiệm nướng này đi, là chỗ chúng ta thích ăn khuya nhất lúc mới cưới, còn tiệm bánh này nữa, em thích nhất bánh bướm của họ, còn cả tiệm trà sữa này, em có nhớ hồi cấp ba ở phố ăn vặt gần trường cũng có một tiệm tên này không?】
Tần Việt: 【Tôi sắp vào rồi, tối bà xã tới đón tôi được không?】
Tôi bật cười bất lực.
Làm như trẻ mẫu giáo vậy, còn muốn tôi tới đón.
Nhìn màn hình đầy ắp tin nhắn.
Tôi chậm rãi trả lời một chữ được.
Thật kỳ lạ.
Anh mới ra ngoài thôi.
Sao tôi đã có chút nhớ anh rồi.
14
Không bao lâu sau, Tần Việt lại gửi tin nhắn tới.
【Bà xã mau hỏi tôi ăn cơm với ai đi, nam hay nữ, ăn gì uống gì, ghế ngồi có tựa lưng hay không có tựa lưng, có uống rượu không.】
Tôi vừa sửa soạn xong, chuẩn bị ra ngoài đón anh.
【Bà xã sao em còn chưa hỏi?】
【Bà xã em có muốn gọi video kiểm tra tôi không?】
Tôi ngồi lên xe, trả lời từng tin một.
【Anh ăn cơm với ai? Nam hay nữ? Ăn gì uống gì? Ghế ngồi có tựa lưng hay không có tựa lưng, có uống rượu không?】
【Kiểm tra thì thôi đi, vì em đang trên đường tới đón anh rồi, chuẩn bị lái xe đây.】
……
Vừa đi tới cửa phòng riêng, bên trong đã truyền ra giọng nói quen thuộc.
“Vợ tôi tới đón tôi đấy, mấy người có vợ tới đón không?”
Bên cạnh vang lên một giọng nam xa lạ:
“Thật hay giả vậy? Sao tôi nhớ mấy lần tụ tập trước điện thoại cậu chẳng kêu lần nào, cuối cùng còn tự giả vờ báo thức rồi cuống cuồng chạy đi?”
“Tôi để cậu thấy tôi tắt báo thức lúc nào?”
Tần Việt đứng đó ngơ ngác.
Người kia tiếp tục nói:
“Lần trước cậu cầm ngược điện thoại, màn hình hướng về phía bọn tôi.”
“Tần Việt, rốt cuộc cậu có vợ quản không vậy?”
Tần Việt cuống lên, “Đương nhiên là có rồi! Vợ tôi còn nhắn tin hỏi tôi mà, hơn nữa đàn ông không có vợ quản thì chẳng phải chó hoang sao! Chó hoang đều không có nhà!”
Mấy người ngồi đó không có vợ quản: ?
Sợ anh lại nói lời kinh thiên động địa nữa.
Tôi vội vàng đẩy cửa bước vào, vẫy tay với Tần Việt.
“Tần Việt.”
Mắt Tần Việt sáng bừng, tai cũng như sắp dựng lên, đầu lại ngẩng tới tận trời.
Anh nghênh ngang đi về phía tôi.
“Thấy chưa? Tôi đã nói vợ tôi sẽ tới đón mà, nói với đám không có vợ tới đón như các cậu không hiểu được đâu, vợ tôi đẹp không?”
Nói được một nửa, anh lại cảnh giác cúi đầu, vội vàng xoay người tôi đi.
“Vợ xinh đẹp như vậy của tôi mấy người không có tư cách nhìn.”
“……”
Ra khỏi cửa, Tần Việt ôm vai tôi rồi báo cáo từng chuyện một.
“Vừa rồi sau khi tiệc thương mại kết thúc tôi đi ăn với mấy người bạn bên trong, em đều từng nghe tên rồi, không có phụ nữ, ăn đồ Tây, ghế ngồi là……”
Ánh đèn vàng cam của đèn đường chiếu lên mặt Tần Việt.
Lập tức khiến tôi nhớ tới năm lớp 12, lúc nhà tôi và nhà họ Tần còn chưa bàn chuyện liên hôn, khoảng thời gian sau khi Tần Việt khai sáng rồi ghét nhất ham muốn kiểm soát của tôi.
Trường tổ chức một lễ hội nghệ thuật, một nam một nữ thành một nhóm.
Bởi vì Tần Việt đẹp trai, hào phóng, tính cách lại cởi mở.
Rất nhiều nữ sinh chủ động mời anh.
Còn tôi lại vô duyên vô cớ lùi bước.
Thật ra cũng chính vào khoảnh khắc đó tôi mới hiểu.
Tôi có thể quản anh ăn gì uống gì mặc gì.
Nhưng tôi không thể quản sau này anh thích ai.
Tần Việt là người khác giới, sau này anh sẽ yêu đương, kết hôn sinh con, ham muốn kiểm soát của tôi đối với anh đã mất đi giới hạn.
Đó là lần đầu tiên sau buổi tự học tối, tôi không tìm anh cùng về nhà.
Đi được nửa đường, phía sau truyền tới tiếng chạy bộ.
Giây tiếp theo, vai tôi bị giữ lại.
Tần Việt thở hổn hển, chống hai đầu gối ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
“Chân nhanh thế à, hôm nay tan học chạy nhanh vậy.”
Tôi theo phản xạ thấy không được tự nhiên.
Nhưng vẫn không nhịn được hỏi:
“Lễ hội nghệ thuật, anh chọn ai làm bạn diễn?”
Tần Việt đứng thẳng dậy, nhíu mày.
Anh đưa tay vò mạnh đỉnh đầu tôi, đột nhiên cúi đầu tới gần tôi.
“Em lẩm bẩm cái gì vậy, bạn diễn chắc chắn chỉ có em thôi chứ còn chọn với không chọn gì nữa, em đâu phải câu hỏi trắc nghiệm, hôm nay đầu em bị cửa kẹp à? Hỏi gì mà kỳ quái vậy.”
Đèn đường cũ kỹ lâu năm ánh sáng rất tối.
Tối tới mức hơi thở nóng rực của Tần Việt phả lên mặt tôi, khoảng cách này vừa đủ để nhìn rõ anh.
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Nhìn tới mức Tần Việt cũng thấy lạ, lại kéo kéo mặt tôi.
“Em sốt à? Sao mặt nóng vậy?”
Tôi hoảng loạn né tay anh, sửa lại tóc mái, nói chuyện cũng hơi lắp bắp.
“Anh làm tóc, tóc em rối rồi.”
Tóc rối rồi.
Tim cũng loạn rồi.
Loạn một cái là nhiều năm.
Tôi quay đầu nhìn Tần Việt hai mươi lăm tuổi bên cạnh lúc này, không nhịn được kéo tay anh lắc lắc.
“Tần Việt.”
Tần Việt quay đầu, nghiêng đầu như chó con.
“Hửm?”
“Em chỉ quản mình anh như vậy thôi.”
Tình yêu không phải câu hỏi lựa chọn.
Gió thổi qua cuốn theo ý nghĩa giấu sâu trong lòng tôi.
Tôi chỉ rung động với anh.
Tôi chỉ yêu mình anh thôi.