Chương 2 - Nỗ Lực Hay Là Đổ Vỡ
Sau khi bố mất, không ai quản nữa, nhưng cũng không ai thoát khỏi đó.
Điện thoại tôi vẫn bật tự động đồng bộ.
Tất cả ảnh đều tự động tải lên album chung.
Bao gồm cả ảnh chụp màn hình.
Lòng tôi lạnh buốt.
Tôi mở phần hoạt động của album chung ra.
Tất cả ảnh chụp màn hình của tôi đều ở trong đó.
Ảnh chụp thông báo lương về.
Tấm “500.000 tệ” kia.
Thời gian tải lên: tám tháng trước.
Tôi kiểm tra lịch sử xem.
Album chung có ghi lịch sử xem.
Trình Hiểu Văn.
Thời gian xem: tám tháng trước. Ngày hôm sau khi ảnh được tải lên.
Chị ấy đã xem.
Tám tháng trước, chị đã biết lương tháng của tôi là năm trăm nghìn.
Tám tháng.
Tôi lại kéo xuống.
Không chỉ ảnh lương.
Ảnh chụp số dư ngân hàng, ảnh lợi nhuận đầu tư của tôi… Tôi có thói quen cuối tháng chụp lại để ghi chép chi tiêu.
Tất cả đều ở trong album chung.
Chị tôi xem từng tấm một.
Thời gian xem kéo dài từ tám tháng trước đến tận tuần trước.
Chị không phải không biết.
Chị vẫn luôn xem.
Chị nhìn thấy tôi lương tháng năm trăm nghìn.
Nhìn thấy mẹ mỗi tháng lấy từ tôi mười nghìn.
Nhìn thấy những khoản tiền đó chuyển vào tài khoản của chị.
Chị chọn im lặng.
Không.
Không chỉ là im lặng.
Tôi lật đến lịch sử trò chuyện WeChat giữa chị và mẹ.
Không phải tôi cố tình xem trộm, mà là sau khi đăng nhập ngân hàng của mẹ, vô tình nhìn thấy.
Ba tháng trước, chị nhắn cho mẹ:
“Mẹ, tháng này mẹ bảo Hiểu Đường đưa nhiều hơn một chút đi, dạo này chắc nó có thưởng cuối năm.”
Chị không im lặng.
Chị đang chỉ đạo.
Tôi ngồi trên giường, điện thoại rơi xuống chăn.
Chị không phải “người được thiên vị”.
Chị là “người kinh doanh sự thiên vị”.
Sự thiên vị của mẹ là bản năng.
Nhưng chị đã biến nó thành một hệ thống.
Chị biết tôi lương tháng năm trăm nghìn.
Chị chọn không nói.
Bởi vì nếu nói ra, mẹ sẽ không thể chỉ tìm tôi lấy tiền nữa.
Không nói, chị có thể tiếp tục làm “người chị lương thấp cần được giúp đỡ”.
Còn tôi mãi mãi là “đứa em kiếm được nhiều nên phải giúp chị”.
Chị không phải không biết.
Chị biết rồi, nhưng chọn không nói.
Tôi định in vài bản chuyển khoản quan trọng ra.
Trước tiệc tân gia của chị, tôi sẽ nói chuyện riêng với mẹ.
Ép mẹ thừa nhận.
Sau đó mang lời thừa nhận của mẹ đến tiệc tân gia.
Nhưng chị tôi nhanh hơn tôi.
Chiều thứ tư, mẹ đột nhiên gọi điện.
Giọng bà khác hẳn.
Không phải chột dạ.
Mà là tấn công.
“Hiểu Đường, gần đây con có kết bạn với ai bên ngoài không?”
“Ý mẹ là sao?”
“Chị con nói với mẹ rồi. Nó bảo gần đây cảm xúc của con không ổn, cứ hỏi mấy chuyện kỳ lạ. Nó nói có thể con bị người khác xúi giục.”
Tôi sững một giây.
“Mẹ, ai xúi giục con?”
“Chị con nói có thể con xem quá nhiều thứ linh tinh trên mạng, rồi cảm thấy người nhà đối xử tệ với con. Hiểu Đường, mẹ nói cho con biết, người nhà sẽ không hại con đâu. Con đừng để người ngoài chia rẽ.”
Tôi không nói gì.
“Chị con còn nói con đi tra viện phí của bố? Hiểu Đường, bố con mất rồi, con tra mấy thứ đó làm gì? Con muốn làm mẹ tức chết à?”
Chị ra tay trước rồi.
Chị đã nhận ra.
Chị không chọn giải thích.
Không chọn trả tiền.
Không chọn xin lỗi tôi.
Chị chọn đi mách trước.
Định nghĩa tôi là “đứa em không hiểu chuyện bị người ngoài xúi giục”.
Như vậy, bất kể tôi nói gì, mẹ cũng sẽ mặc định là tôi đang làm loạn.
“Mẹ. Con không bị ai xúi giục.”
“Vậy con tra viện phí của bố làm gì?”
“Con chỉ muốn biết tiền đã dùng vào đâu.”
“Dùng vào đâu? Dùng cho bố con! Con còn nghi mẹ tham tiền của con à?”
Giọng bà lớn hẳn lên.
Tôi biết con đường này không đi được nữa.
Mẹ đã bị chị cài sẵn suy nghĩ rồi.
Tôi nói gì cũng là “làm loạn”.
Tôi nói gì cũng là “bị xúi giục”.
Tôi cúp máy.
Ngồi im hai mươi phút.
Sau đó mở lịch ra.
Tiệc tân gia của chị.
Thứ bảy tuần sau.
Ba bàn.
Nhà bác cả, nhà cô hai, hai người bạn thân của mẹ, đồng nghiệp của chị, bố mẹ của anh rể Phương Húc.
Ít nhất hai mươi người.
Tôi không nói với mẹ nữa.
Tôi sẽ nói với tất cả mọi người.
Năm ngày tiếp theo, tôi không gọi bất kỳ cuộc điện thoại nào.
Không tìm mẹ.
Không tìm chị.
Tôi chỉ làm một việc.
Tôi sắp xếp toàn bộ lịch sử chuyển khoản ba năm thành một bảng.
Từng khoản một.
Ngày tháng, số tiền, tôi chuyển ra, mẹ nhận vào, mẹ chuyển cho chị.
Ba năm.
Một trăm hai mươi bảy khoản.
Tổng số tiền từ tôi chảy ra: tám trăm ba mươi tư nghìn.
Trong đó, mẹ lấy với lý do “bố chữa bệnh”, “chi tiêu trong nhà”, “chị con cần xoay sở gấp”: bốn trăm bảy mươi nghìn.
Thực tế dùng cho bố chữa bệnh: bốn mươi mốt nghìn.
Thực tế dùng cho chi tiêu trong nhà như điện nước, gas, sửa chữa có chứng cứ rõ ràng: sáu mươi ba nghìn.
Còn lại: ba trăm bảy mươi nghìn.
Ba trăm bảy mươi nghìn ấy, toàn bộ chuyển vào tài khoản của chị.
Cộng thêm những khoản mẹ giữ lại rồi chuyển lắt nhắt mỗi tháng, trong ba năm tổng cộng vào tài khoản chị là:
Năm trăm mười sáu nghìn.
Tiền đặt cọc của chị là bốn trăm hai mươi nghìn.
Tiền tôi bỏ ra chiếm hơn tám mươi phần trăm.
Tôi không biết nên gọi đó là gì.
Không phải trộm.
Không phải cướp.