Chương 1 - Nỗ Lực Hay Là Đổ Vỡ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chương 1

“Hiểu Đường, chị con mua nhà rồi.”

Giọng mẹ tôi trong điện thoại lâng lâng như vừa trúng số.

“Ba phòng ngủ, một phòng khách, nhà thông thoáng hai mặt, tiền đặt cọc cũng đóng rồi.”

Tôi im lặng.

“Chị con đúng là có tiền đồ, con nhìn lại con xem…”

Bà khựng lại.

Tôi biết nửa câu sau là gì.

Tôi đã nghe suốt hai mươi bảy năm rồi.

“…bao giờ con mới để mẹ bớt lo đây?”

Tôi liếc nhìn góc phải màn hình điện thoại.

Thông báo lương vừa về: 500.000 tệ.

Tôi nói:

“Ừm. Chị đúng là có tiền đồ.”

Rồi cúp máy.

Thông báo từ album ảnh chung hiện lên.

Chị tôi đăng một tấm ảnh căn nhà mới, kèm dòng trạng thái:

“Nỗ lực lâu như vậy, cuối cùng cũng có một mái nhà thuộc về riêng mình.”

Bên dưới là bình luận của mẹ tôi:

“Con gái lớn của mẹ giỏi nhất!”

Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ “nỗ lực” trong ba giây.

Nỗ lực của chị ấy.

Dùng tiền của ai?

Tôi tên là Trình Hiểu Đường, năm nay hai mươi bảy tuổi.

Tôi làm giám đốc mỹ thuật chính trong một công ty game.

Chuyện lương tháng năm trăm nghìn tệ, tôi chưa từng nói với bất kỳ ai trong nhà.

Không phải vì tôi khiêm tốn.

Mà là vì chẳng ai từng hỏi tôi.

Trong nhà chúng tôi, mọi sự chú ý đều dành cho chị gái.

Chị tôi tên là Trình Hiểu Văn, lớn hơn tôi ba tuổi, làm hành chính trong một công ty bất động sản, lương tháng tám nghìn.

Nhưng chị ấy là niềm tự hào của mẹ tôi.

“Chị con ổn định. Còn con xem, vẽ vời thì có tương lai gì?”

Câu này tôi nghe từ cấp ba đến tận bây giờ.

Hồi cấp ba chọn khối, tôi muốn học mỹ thuật.

Mẹ tôi nói:

“Học mỹ thuật? Sau này chết đói ngoài đường thì đừng có trách mẹ.”

Chị tôi ngồi bên cạnh bóc quýt, không nói một lời.

Bố tôi lén đăng ký lớp vẽ cho tôi.

Về nhà bị mẹ mắng suốt một tuần.

Bố chỉ nói một câu:

“Đường Đường vẽ đẹp, cứ để con bé thử xem.”

Sau này tôi thi đỗ học viện mỹ thuật, mẹ tôi lại nói với hàng xóm:

“Con hai nhà tôi cứ nhất quyết đòi đi học cái nghề đó.”

Còn chị tôi thi đỗ một trường đại học hạng hai, ngành quản trị nhân sự, mẹ tôi bày ba bàn tiệc ăn mừng.

Những chuyện đó tôi đều không tính toán nữa.

Điều tôi tính toán là chuyện khác.

Từ năm thứ hai đi làm, mẹ tôi bắt đầu mỗi tháng đều tìm tôi xin tiền.

Lý do mỗi lần mỗi khác, nhưng kết quả thì giống nhau.

“Lưng bố con không tốt, phải đi vật lý trị liệu.”

Năm nghìn.

“Máy nước nóng trong nhà hỏng rồi.”

Ba nghìn.

“Lương chị con thấp, tháng này thiếu một chút tiền thuê nhà.”

Hai nghìn.

Tôi đều đưa.

Mẹ tôi chưa bao giờ xin tiền chị tôi.

Lý do cũng rất hợp lý:

“Chị con lương có tám nghìn, tiền thuê nhà đã ba nghìn rồi, nó còn dư được bao nhiêu? Lương con cao hơn một chút, giúp đỡ gia đình chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

Bà không biết lương tôi năm trăm nghìn một tháng.

Nhưng bà biết tôi “lương cao hơn một chút”.

Bởi vì mỗi tháng tôi chuyển cho bà mười nghìn.

Có một lần tôi chuyển thêm hai nghìn, bà hỏi:

“Gần đây con được tăng lương à?”

Tôi nói tăng một chút.

Bà liền nói:

“Tháng sau sinh nhật chị con, con lì xì cho nó một phong bao đi.”

Tôi hỏi bao nhiêu thì hợp lý.

Bà nói:

“Chị con từng lì xì con một nghìn, con lì xì lại hai nghìn đi, con kiếm được nhiều hơn mà.”

Chị tôi từng lì xì tôi một nghìn sao?

Tôi lục lại lịch sử WeChat ba năm.

Không có.

Một lần cũng không.

Tôi không nói gì.

Khi bố còn sống, ông từng nói với tôi một câu.

Ông nói:

“Đường Đường, chân con hơi to, bố mua giày cho con toàn không mua được đôi vừa. Đợi sau này bố có tiền, bố dẫn con ra trung tâm thương mại tự chọn.”

Năm đó tôi mười bốn tuổi.

Mẹ mua cho chị tôi một đôi giày thể thao màu trắng.

Tôi hỏi mẹ:

“Của con đâu?”

Bà nói:

“Chân con to, khó mua. Lần sau đi.”

Lần sau là khi nào, bà chưa bao giờ nói.

Năm ngoái bố tôi mất.

Ung thư dạ dày, lúc phát hiện đã là giai đoạn cuối.

Ông nằm viện hai tháng.

Mẹ hỏi tôi lấy một trăm tám mươi nghìn.

Tôi chuyển toàn bộ tiền tiết kiệm cho bà.

Đó là toàn bộ số tiền tôi có lúc ấy.

Mẹ nói:

“Chị con lương thấp, số tiền này con lo đi. Bố con cũng mong con hiểu chuyện.”

Tôi không hỏi chị đã góp bao nhiêu.

Tôi cứ tưởng chị cũng có góp.

Cho đến tháng trước, tôi tra hồ sơ y tế của bố trên ứng dụng bảo hiểm xã hội.

Tôi nhìn thấy một con số.

Tổng chi phí.

Sau khi bảo hiểm y tế thanh toán, phần tự chi trả là:

41.320 tệ.

Tôi đưa một trăm tám mươi nghìn.

Chênh lệch một trăm bốn mươi nghìn.

Chương 2

Một trăm bốn mươi nghìn.

Tôi nhìn con số ấy năm lần.

Bốn mươi mốt nghìn.

Tôi lục lại lịch sử chuyển khoản cho mẹ.

Khoản đầu tiên, năm mươi nghìn. Ghi chú: bố nằm viện.

Khoản thứ hai, năm mươi nghìn. Ghi chú: bố phẫu thuật.

Khoản thứ ba, ba mươi nghìn. Ghi chú: chăm sóc sau phẫu thuật.

Khoản thứ tư, năm mươi nghìn, không ghi chú. Khi ấy mẹ nói: “Bố con chuyển vào ICU rồi, chuẩn bị thêm chút tiền.”

Tổng cộng một trăm tám mươi nghìn.

Thực tế dùng bốn mươi mốt nghìn.

Tôi ngồi trên sàn nhà thuê, mở máy tính lên tính.

Một trăm tám mươi trừ bốn mươi.

Còn một trăm bốn mươi nghìn.

Một trăm bốn mươi nghìn đã đi đâu?

Tôi gọi cho mẹ.

“Mẹ, bố nằm viện tổng cộng hết bao nhiêu?”

“Tốn nhiều lắm, con cũng biết mà.”

“Rốt cuộc là bao nhiêu?”

“Không nhớ rõ nữa, dù sao số tiền con đưa đều dùng hết rồi.”

Chân con to, khó mua.

Khi câu nói ấy hiện lên trong đầu, ngón tay tôi khựng lại trên nút gọi hai giây.

Tôi nói:

“Mẹ, con tra được hồ sơ bảo hiểm y tế của bố rồi. Phần tự trả là bốn mươi mốt nghìn.”

Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

“Con tra cái đó làm gì?”

“Một trăm bốn mươi nghìn. Đi đâu rồi?”

“Con bé này… bố con mất rồi mà con còn tính toán tiền bạc với mẹ à?”

“Con không tính toán. Con chỉ hỏi một trăm bốn mươi nghìn ở đâu.”

“Tiêu rồi! Thực phẩm dinh dưỡng, thuê người chăm sóc, đủ thứ lặt vặt. Con tưởng nằm viện chỉ nộp tiền thuốc thôi à?”

“Người chăm sóc một ngày một trăm năm mươi. Bố nằm viện sáu mươi ngày. Tổng cộng chín nghìn.”

“…”

“Thực phẩm dinh dưỡng là con mua, hơn hai nghìn. Đơn hàng chuyển phát vẫn còn.”

“Con…”

“Mẹ. Một trăm bốn mươi nghìn. Rốt cuộc đi đâu rồi?”

Bà cúp máy.

Tôi ngồi trên sàn tính lại lần nữa.

Một trăm tám mươi nghìn trừ bốn mươi mốt nghìn.

Trừ tiền thuê người chăm sóc chín nghìn.

Trừ thực phẩm dinh dưỡng hai nghìn.

Còn lại một trăm hai mươi chín nghìn.

Gần một trăm ba mươi nghìn.

Đủ để một người làm hành chính lương tháng tám nghìn tích góp trong một năm rưỡi.

Cũng đủ để góp một phần tiền đặt cọc mua nhà.

Tôi mở trang cá nhân của chị.

Lật đến bài đăng ba tháng trước.

“Lần thứ mười bốn đi xem nhà, cuối cùng cũng chốt rồi! Khoảnh khắc gom đủ tiền đặt cọc thật sự muốn khóc.”

Ảnh kèm là ảnh chụp màn hình chuyển khoản ngân hàng thành công.

Tiền đặt cọc bốn trăm hai mươi nghìn.

Chị tôi lương tháng tám nghìn.

Đi làm bốn năm.

Cho dù không ăn không uống, cũng chỉ có ba trăm tám mươi tư nghìn.

Chị nói “gom đủ”.

Ai giúp chị gom?

Tết năm đó mẹ tôi nói với họ hàng:

“Hiểu Văn nhà tôi giỏi giang lắm, tiền đặt cọc là nó tự tiết kiệm.”

Bác dâu Hàn Linh ngồi bên cạnh phụ họa:

“Đúng rồi, Hiểu Văn nhà các em biết tiết kiệm thật. Không giống mấy cô gái trẻ khác, kiếm được bao nhiêu tiêu sạch bấy nhiêu.”

Lúc nói câu ấy, bà ta còn nhìn tôi một cái.

Tôi không nói gì.

Khi đó tôi còn chưa biết.

Trong một trăm tám mươi nghìn kia, có một trăm bốn mươi nghìn rất có thể đã nằm trong tay chị tôi.

Tôi không phải “mấy cô gái trẻ khác”.

Tôi là người trả tiền.

Chân tôi to, khó mua giày.

Chị tôi đi size ba mươi bảy.

Mẹ mua giày cho chị ấy chưa bao giờ chê khó mua.

Tôi quyết định điều tra cho rõ.

Không phải vì muốn làm ầm lên.

Mà vì một trăm ba mươi nghìn không phải con số nhỏ. Tôi phải biết.

Tôi đến bệnh viện nơi bố từng nằm điều trị.

Y tá ở quầy thu phí nói muốn in sao kê thanh toán thì phải là chính người bệnh hoặc thân nhân trực hệ mang căn cước đến.

Tôi đưa căn cước ra.

“Con gái của Trình Quốc Cường, Trình Hiểu Đường.”

Y tá nhìn qua rồi in ra.

Ba tờ giấy A4.

Mỗi khoản đều có ngày tháng và số tiền.

Tổng cộng: 41.320 tệ.

Giống hệt số trên ứng dụng bảo hiểm xã hội.

Tôi chụp ảnh lại.

Vừa ra khỏi bệnh viện, bác dâu Hàn Linh gọi điện cho tôi.

“Hiểu Đường à, mẹ cháu nói dạo này cháu hỏi bà ấy chuyện tiền bạc?”

Tôi chưa từng hỏi xin tiền mẹ.

Là mẹ tôi đã đánh đòn phủ đầu.

“Bác dâu, cháu không hỏi xin tiền mẹ.”

“Ôi dào, đều là người một nhà, nói tiền nong làm gì. Mẹ cháu nuôi hai chị em cháu cũng chẳng dễ dàng, cháu đừng tính toán với bà ấy.”

“Cháu không tính toán.”

“Con gái kiếm được nhiều như cháu… mẹ cháu nói lương cháu khá cao… giúp đỡ chị cháu một chút thì sao? Chị cháu lương thấp, mua nhà không dễ.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Bác dâu. Tiền bố cháu nằm viện là cháu bỏ ra.”

“Thì chẳng phải là nên vậy sao? Cháu kiếm được nhiều. Chị cháu lương có bao nhiêu…”

“Bác dâu.”

Tôi ngắt lời bà ta.

“Bố cháu nằm viện hết bốn mươi mốt nghìn. Cháu đưa một trăm tám mươi nghìn. Số chênh một trăm bốn mươi nghìn, cháu đang tra.”

Đầu dây bên kia khựng lại hai giây.

“Vậy… vậy chắc mẹ cháu có việc cần dùng. Cháu đừng nghĩ nhiều.”

“Vâng. Cháu không nghĩ nhiều.”

Tôi cúp máy.

“Đều là người một nhà, nói tiền nong làm gì.”

Câu này tôi nghe từ nhỏ đến lớn.

Lần nào cũng là lúc tôi phải bỏ tiền.

Còn lúc chị tôi không bỏ tiền, chẳng ai nói câu ấy.

Tôi về nhà, mở máy tính, đăng nhập vào tài khoản ngân hàng di động của mẹ.

Mật khẩu là sinh nhật của bố, chưa từng đổi.

Tôi kéo từng giao dịch xuống xem.

Tôi tìm thấy rồi.

Cùng tháng đó.

Tôi chuyển cho mẹ năm mươi nghìn.

Ba ngày sau, mẹ chuyển đi bốn mươi tám nghìn.

Người nhận: Trình Hiểu Văn.

Ghi chú: để trống.

Lại một khoản nữa.

Năm mươi nghìn thứ hai tôi chuyển.

Một tuần sau.

Mẹ chuyển ra ba mươi nghìn.

Người nhận: Trình Hiểu Văn.

Tôi cứ kéo.

Kéo mãi.

Từ năm bố nằm viện đến bây giờ.

Không chỉ là một trăm bốn mươi nghìn kia.

Mỗi tháng tôi đưa mẹ mười nghìn.

Trong đó có ba đến năm nghìn, không cố định, được chuyển cho chị.

Tôi tính tổng ba năm.

Ngoài một trăm bốn mươi nghìn kia, những khoản lặt vặt khác cộng lại…

Ba năm.

Gần ba trăm nghìn.

Cộng thêm một trăm bốn mươi nghìn.

Mẹ tôi đã lấy gần năm trăm nghìn từ tay tôi.

Rồi chuyển cho chị.

Mà tiền đặt cọc của chị tôi là bốn trăm hai mươi nghìn.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Không khóc.

Lúc một trăm tám mươi nghìn, tôi còn muốn khóc.

Đến năm trăm nghìn thì tôi không khóc nổi nữa.

Tôi muốn tìm chị nói chuyện.

Không phải để vạch mặt.

Chỉ là muốn nghe chị nói một câu:

“Chị không biết mẹ lấy tiền của em.”

Dù đó là lời nói dối cũng được.

Tôi hẹn chị ở một quán cà phê.

“Chị, mấy năm nay mẹ có chuyển tiền cho chị không?”

Tay khuấy cà phê của chị khựng lại.

“Sao tự nhiên hỏi chuyện này?”

“Em chỉ hỏi vậy thôi.”

“Có cho một ít. Mẹ nói là tiền mẹ tiết kiệm.”

“Bao nhiêu?”

“Không nhớ rõ lắm… vài chục nghìn thôi.”

Vài chục nghìn.

Tôi nhìn vào mắt chị.

Chị không nhìn tôi.

“Chị. Tiền đặt cọc bốn trăm hai mươi nghìn. Chị tự tiết kiệm được bao nhiêu?”

“Hiểu Đường, hôm nay rốt cuộc em muốn nói gì?”

“Em muốn biết số tiền đó từ đâu ra.”

Chị đặt cốc xuống.

“Chị đi làm bốn năm, tiết kiệm ăn tiêu. Mẹ giúp một chút. Có vấn đề gì à?”

“Mẹ giúp bao nhiêu?”

“Chị nói rồi, không nhớ rõ.”

“Vậy chị nhớ lại giúp em đi.”

Chị nhìn tôi một cái.

Sắc mặt thay đổi.

Không phải chột dạ.

Mà là mất kiên nhẫn.

“Hiểu Đường, có phải gần đây em áp lực quá không? Nếu em thiếu tiền thì cứ nói với chị…”

“Em không thiếu tiền. Em chỉ muốn biết tiền mẹ đưa chị là từ đâu ra.”

Chị đứng dậy.

“Em đi hỏi mẹ đi. Đừng hỏi chị.”

Chị bỏ đi.

Tôi ngồi lại trong quán cà phê.

Chị nói “không nhớ rõ”.

Một người lương tháng tám nghìn, nhận chuyển khoản mấy trăm nghìn.

Lại không nhớ rõ.

Tôi nhớ hồi nhỏ có một lần ăn Tết.

Tiền mừng tuổi của chị nhiều hơn tôi năm trăm.

Tôi nói với mẹ là không công bằng.

Chị ngồi bên cạnh nói:

“Nó còn nhỏ, không hiểu chuyện.”

Mẹ tôi nói:

“Đúng đó, chị con còn không tính toán.”

Bây giờ lì xì của chị nhiều hơn tôi năm trăm nghìn.

Chị nói không nhớ rõ.

Ban đầu tôi định đi tìm mẹ để nói thẳng.

Nhưng tối hôm đó, khi lướt điện thoại, tôi thấy một thông báo.

Album ảnh chung.

Nhà tôi có một album ảnh chung.

Khi bố còn sống, ông lập ra, nói:

“Ảnh của cả nhà cứ để chung với nhau.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)