Chương 2 - Những Quả Trứng Bí Ẩn
“Hiên Hiên khỏe lắm, ăn rồi, trứng ăn rồi ạ.”
Anh ta vô thức liếc nhìn tôi, nói dối không chớp mắt.
“Vâng vâng, Hứa Tịnh ngày nào cũng luộc cho con. Mẹ yên tâm đi.”
Nghe những lời dối trá của anh ta, tôi cảm thấy buồn nôn.
Ngôi nhà này giống như một chiếc lồng khổng lồ được dệt bằng những lời nói dối.
Còn tôi chính là kẻ điên muốn chọc thủng chiếc lồng đó nhưng lại bị mọi người chỉ trích.
Chu Hạo cúp máy, sắc mặt càng khó coi hơn.
“Mẹ anh hỏi Hiên Hiên ăn trứng chưa, anh bảo ăn rồi.”
“Ngày mai em nhớ tiếp tục luộc cho con.”
“Đây là mệnh lệnh, không phải bàn bạc.”
Anh ta lạnh lùng bỏ lại câu nói đó rồi bước vào phòng làm việc, đóng sầm cửa lại.
Tôi nhìn cánh cửa đóng chặt, cảm thấy sức lực toàn thân như bị rút cạn.
Uất ức và tức giận nghẹn ở cổ họng, khiến tôi không thở nổi.
Tôi bước vào phòng, Hiên Hiên đã ngủ say.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhịp thở dồn dập.
Tôi đưa tay sờ trán con.
Nóng hổi.
Con bị sốt rồi.
Tôi hoảng hốt vội lấy nhiệt kế.
Ba mươi tám độ chín.
Tôi lập tức dán miếng hạ sốt cho con, dùng khăn ấm lau người.
Vật lộn nửa đêm, cơn sốt mới giảm bớt.
Tôi thức trắng đêm canh bên giường con.
Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ phép ở công ty để đưa Hiên Hiên đi bệnh viện.
Bác sĩ kiểm tra xong nói con bị viêm đường ruột.
“Gần đây cháu có ăn gì không sạch sẽ không?”
Bác sĩ hỏi.
Tôi ngập ngừng một chút.
“Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là ông bà nội ở quê gửi lên ít trứng gà ta.”
“Trứng không luộc chín sao?”
“Đều luộc chín hết ạ.”
“Vậy thì khó nói, cũng có thể là do virus. Trước tiên cứ uống thuốc, những ngày này chế độ ăn phải thật thanh đạm, chỉ ăn cháo hoặc mì nhuyễn, những thứ khác tạm ngưng hết.”
Bác sĩ kê đơn thuốc.
Tôi bế Hiên Hiên về nhà.
Cả ngày hôm đó, con không có tinh thần, cứ lờ đờ.
Buổi tối, Chu Hạo về, thấy tôi lại không luộc trứng, sắc mặt lập tức sa sầm.
“Em bị làm sao thế? Lời anh nói ngày hôm qua em coi như gió thoảng bên tai à?”
“Hiên Hiên bị sốt, vừa từ bệnh viện về, bác sĩ bảo phải ăn thanh đạm!”
Tôi nén giận, đập tờ chẩn đoán lên bàn.
Chu Hạo cầm tờ giấy lên xem.
“Viêm đường ruột? Chuyện nhỏ thế mà.”
Anh ta nói một cách nhẹ tênh.
“Trẻ con đứa nào chẳng ốm đau? Em đúng là làm quá lên.”
“Tôi nói cho em biết, ngày mai mẹ tôi sẽ gọi điện hỏi, nếu em dám nói không cho Hiên Hiên ăn trứng, xem tôi xử em thế nào!”
Anh ta chỉ tay vào mũi tôi, gằn giọng.
Tôi tức đến run người.
“Chu Hạo, anh điên rồi sao!”
“Vì cái mặt mũi của bố mẹ anh mà anh không màng đến sức khỏe của con trai mình?”
“Mặt mũi cái gì? Đây là tấm lòng của bố mẹ anh dành cho cháu!”
“Em chính là coi thường bố mẹ anh, coi thường nhà anh là dân nông thôn!”
Anh ta bắt đầu chụp mũ cho tôi.
Đây là chiêu bài sở trường của anh ta.
Mỗi lần cãi vã, cuối cùng đều được nâng tầm lên thành tội danh “coi thường gia đình anh ta”.
Sau đó, anh ta có thể đứng trên cao điểm đạo đức để phê phán tôi một cách tùy tiện.
Tôi mệt rồi.
Tôi không muốn cãi nhau với anh ta nữa.
Chẳng có ý nghĩa gì cả.
“Được, em biết rồi.”
Tôi bình thản nói.
Chu Hạo ngẩn ra, có lẽ không ngờ tôi lại “khuất phục” nhanh như vậy.
Anh ta hừ một tiếng, không nói gì thêm.
Ngày thứ năm.
Hiên Hiên vẫn không hết tiêu chảy.
Tuy không còn sốt nhưng người gầy sọp hẳn đi, khuôn mặt nhỏ bé hốc hác.
Tôi xót con như dao cắt.
Buổi sáng, tôi vẫn nấu cháo trắng cho con.
Chu Hạo trước khi đi làm lại nhìn tôi với ánh mắt cảnh cáo.
Sau khi anh ta đi, tôi ngồi trước bàn ăn, nhìn con trai đang ngủ gật, lòng lạnh ngắt.
Tôi không thể tiếp tục thế này được.
Lời bác sĩ, sự ép buộc của Chu Hạo, sự cố chấp kỳ lạ của bố mẹ chồng…
Mọi manh mối đều chỉ về thùng trứng kia.
Tôi phải làm rõ vấn đề nằm ở đâu.
Tôi bước vào bếp, mở thùng giấy ra.