Chương 2 - Những Mảnh Vỡ Của Quá Khứ
Buổi phỏng vấn tiến hành đến vòng cuối.
Trưởng phòng lật xem hồ sơ tác phẩm.
Lông mày dần nhíu lại.
“Phương Đường, tác phẩm của cô thật sự không tệ.”
Trưởng phòng đẩy máy tính bảng đến trước mặt tôi.
“Nhưng bộ ảnh chủ đạo này đã có người đăng trên diễn đàn trang trí nhà ở địa phương, còn nhận đơn thương mại.”
“Công ty chúng tôi tuyệt đối không tuyển những nhà thiết kế lấy bản vẽ trên mạng, hoặc dùng bản thảo bỏ đi đã bán để lừa gạt.”
Cả người tôi cứng đờ trên ghế.
Nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tài khoản đăng bài tên là Mẹ Bầu Thiến Thiến.
Là tên mạng của chị dâu tôi.
Phần mô tả bên dưới viết:
Trong thời gian mang thai rảnh rỗi, tự vẽ thiết kế phòng trẻ em cho con mình.
Hoan nghênh đặt đơn.
Trở về nhà.
Chị dâu đang cầm điện thoại cho mẹ xem lịch sử chuyển khoản trên diễn đàn.
“Chị dựa vào đâu mà chụp trộm bản thiết kế của tôi rồi lên mạng nhận đơn?”
Giọng tôi run lên dữ dội.
Động tác bóc cam của chị ta khựng lại.
Hốc mắt lập tức đỏ lên:
“Đường Đường, em nói gì vậy? Cái đó là chị tìm ảnh trên mạng rồi vẽ theo thôi, sao em phỏng vấn không tốt lại đổ lên đầu chị dâu thế?”
Anh cả đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế sofa.
Một tay kéo chị dâu che phía sau lưng.
Chỉ vào mũi tôi mắng:
“Phương Đường, em điên rồi à? Nhà lấy của em chút tiền, em đã bắt đầu bịa chuyện hãm hại chị dâu em? Không chịu nổi khi cô ấy sống tốt đúng không!”
“Đó là bản gốc của tôi! Vì chị ta đăng lên mạng, tôi bị công ty phỏng vấn xem là kẻ đạo nhái rồi đuổi ra ngoài!”
Tôi đỏ mắt gào lên.
“Đủ rồi!”
Mẹ đập mạnh chén trà xuống bàn.
Bà nhìn tôi bằng vẻ đau lòng và thất vọng.
“Chị dâu con ngày nào cũng ở nhà dưỡng thai học vẽ, kiếm chút tiền mua tã thì sao?”
“Chẳng phải chỉ là vài bức tranh thôi à?”
“Đường Đường, từ khi nào con trở nên ích kỷ độc ác như vậy? Chẳng giống con gái mẹ chút nào!”
Độc ác.
Trở nên hư hỏng.
Bị tất cả quay lưng.
Uất ức tích tụ nửa tháng lập tức sụp đổ.
Nước mắt rơi xuống sàn nhà.
Ba tháng trước, bố lén đi xem nhà.
Lời hứa nói sẽ để tôi dọn ra ngoài ở từ lâu đã không còn tin tức.
Bây giờ tác phẩm mà tôi vất vả thức trắng mấy đêm hoàn thành.
Bàn đạp để tôi thoát khỏi ban công này.
Tất cả đều bị hủy hoại.
Mà người thân máu mủ của tôi.
Đang giẫm lên xương sống tôi.
Để dỗ dành kẻ trộm đã đánh cắp tâm huyết của tôi.
Chị dâu cúi đầu tiếp tục bóc quả cam của chị ta.
Chị ta lại thắng rồi.
Tôi đột nhiên cảm thấy nực cười đến cực điểm.
Phòng ngủ phụ bên cạnh bỗng vang lên một tiếng động.
4
Con họa mi bị thứ gì đó dọa sợ.
Nó vỗ cánh phành phạch, kêu ríu rít cả buổi.
Bố ngay cả dép cũng không kịp đi, đã lao vào trong trấn an nó.
“Ngoan nào, đừng sợ đừng sợ, bố ở đây.”
Những đêm ban công có sấm chớp hồi nhỏ.
Ông cũng từng cách tấm rèm vải dịu giọng nói với tôi.
“Đường Đường đừng sợ, bố ở đây.”
Vừa rồi cãi nhau dữ dội như vậy, bố vẫn thờ ơ.
Con họa mi vừa có chút động tĩnh, ông đã căng thẳng đến thế.
Nó có bố, vậy bố của tôi đâu?
Sáng sớm hôm sau.
Tôi kéo vali đứng ở cửa.
Mẹ bưng hai đĩa há cảo áp chảo từ bếp đi ra, ánh mắt dừng trên vali hai giây, lóe lên chút hoảng loạn.
“Sáng sớm tinh mơ, con lại giở tính khí gì?”
Bà đặt mạnh đĩa xuống bàn ăn.
Quay mặt đi không nhìn tôi.
Trong giọng nói mang theo sự thăm dò và hờn dỗi.
“Được, giỏi rồi, trong nhà nói con vài câu, chịu chút ấm ức cũng không nổi liền muốn bỏ nhà đi. Con kéo cái vali để dọa ai đấy?”
Cửa phòng ngủ mở ra.
Bố bưng đĩa thức ăn cho chim đi ra.
Đầu mũi chân vừa nhích lên nửa tấc, lại rụt về.
Ông không hạ được mặt mũi để giữ đứa con gái đã phạm lỗi lại.
“Trong túi không có mấy đồng, đợi ở ngoài bị đông lạnh đến đầu rơi máu chảy, không quá ba ngày lại phải ủ rũ lăn về thôi!”
Tôi bỗng cảm thấy buồn cười vô cùng.
“Đúng vậy, con ngay cả một nơi để đặt chân cũng không có, có thể chạy đi đâu chứ?”
“Bố, ba tháng trước bố nói thuê nhà cho con, còn đặt cọc hai nghìn tệ, vì sao lại hủy?”
Cái đĩa lắc một cái, vài hạt kê rơi xuống đất.
Ông tránh ánh mắt tôi, giọng nói yếu đi vì chột dạ:
“Chị dâu con nói nhờ người quen tìm cho con căn có bảo vệ……”
“Rồi sau đó cứ thế không có sau đó nữa! Họa mi có phòng, giày cũ của chị dâu chất đầy tường. Mười bốn năm rồi, mỗi lần mọi người đưa ra lựa chọn, người bị bỏ rơi mãi mãi là con.”
Mẹ vươn tay tới kéo vali.
“Chị dâu con đang mang thai, con làm ầm làm gì!”
“Đừng chạm vào con.”
Tôi tránh bà.
“Chị ta mang thai thật sao?”
Phòng khách im phăng phắc.
Chị dâu miễn cưỡng kéo ra một nụ cười:
“Năm tháng rồi, em ở ban công, không chú ý cũng bình thường.”
“Chị mặc váy ôm eo, đổi ba đôi giày kiểu khác nhau, uống liền bốn lần canh đương quy hoạt huyết mẹ hầm.”
Tôi nhìn chằm chằm bụng chị ta.
“Năm tháng rồi, ngoài ăn no ra, có nhô lên chút nào không?”
Mặt chị dâu trắng bệch, lập tức ngã phịch xuống đất gào khóc:
“Tôi không sống nổi nữa! Nó đang rủa tôi sảy thai! Nào có cô em chồng nào như vậy chứ!”
Anh cả đỏ mắt vì tức, một tay đẩy mạnh tôi ra:
“Phương Đường, em nói linh tinh gì đấy!”
Tôi không kịp đề phòng, lùi ngã ra sau.
Đụng rơi bình hoa thủy tinh trên tủ giày.