Chương 3 - Những Ký Ức Đau Thương

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi kéo vali về phòng ngủ. Khi đi ngang qua phòng em trai, khóe mắt tôi liếc thấy một chấm đỏ. Quay đầu nhìn sang, là chiếc camera quen thuộc ấy. Ký ức kiếp trước đang dần mờ đi, bao gồm cả chuyện nó nhảy lầu.

Nhưng khi nhìn chiếc camera đó, trước mắt tôi bỗng hiện lên hình ảnh Lục Chiêu Minh nằm trong nhà tang lễ. Rõ ràng đến mức như ký ức lại được làm mới thêm lần nữa.

Tôi sợ đến lạnh gáy.

07

Lúc về phòng ngủ sắp xếp hành lý.

Tôi cứ không ngừng nhớ đến bản tin kiếp trước, tin em trai nhảy lầu.

Rõ ràng lúc vừa xuyên về, trái tim muốn cứu nó của tôi vô cùng chân thành.

Nhưng từng chuyện xảy ra khiến tôi bất lực, khiến tôi dần nảy sinh ý định từ bỏ. Kiếp trước trước khi chết tôi vẫn nghĩ đến đứa em trai này, nó là chấp niệm của tôi. Nhưng mấy năm nay, hình như tôi chẳng giúp được gì cho nó.

Nó vẫn sống ngột ngạt như thế.

Chỉ còn nửa năm nữa là đến kỳ thi đại học…

Tim tôi đập càng lúc càng nhanh.

Đột nhiên tôi rất lo cho nó.

Tôi đi đến trước cửa phòng em trai, gõ cửa.

“Chiêu Minh, là chị. Chị vào được không?”

Lớp mười hai đang là giai đoạn then chốt, mẹ kế trông rất chặt. Vừa nghe tôi gõ cửa, bà ta vội từ bếp đi ra, mày nhíu chặt, giọng đầy trách móc:

“Tịch Thanh, em con bây giờ học rất bận, không có chuyện gì thì đừng làm phiền nó.”

“Dì, con có mang quà cho Chiêu Minh, không mất nhiều thời gian đâu.”

Khi nói chuyện với mẹ kế, mặt tôi không có biểu cảm. Bà ta trách móc, tôi xa cách.

“Đưa cho dì đi, lát nữa dì chuyển cho nó.”

Mẹ kế đưa tay về phía tôi.

Tay tôi đang cầm hộp quà liền rụt lại, bỏ lại một câu:

“Vậy lát ăn cơm con đưa cho em.”

Mẹ kế gật đầu. Chỉ cần tôi không làm phiền con trai bà ta, chuyện gì cũng dễ nói.

Tôi đặt quà về phòng mình.

Rồi vào bếp phụ mẹ kế.

Bà ta hỏi một câu, tôi đáp một câu.

Bà ta không hỏi, tôi cũng không nói.

Bữa tối hôm nay rất thịnh soạn. Tám con cua, mỗi người hai con là vừa. Mẹ kế vẫn giống trước kia, gắp thức ăn cho em trai: cà rốt, súp lơ xanh đậu bắp Lục Chiêu Minh cúi đầu. Mẹ nó gắp gì, nó ăn nấy.

Hồi nhỏ nó còn có thể biểu hiện một chút phản kháng.

Bây giờ thì hoàn toàn không.

Mẹ kế tách cua cho nó xong, đặt lên đĩa:

“Chiêu Minh à, ăn nhiều vào để bổ não, như vậy mới thi được thành tích tốt. Mẹ còn trông cậy con thi thủ khoa, làm rạng danh gia đình đấy.”

Hồi nhỏ, bố tôi còn vui vẻ nói:

“Trẻ con mà, khỏe mạnh vui vẻ là được, thành tích chỉ là thứ yếu.”

Bây giờ ông không dám nữa.

Mẹ kế coi thành tích của em trai còn quan trọng hơn mạng sống.

Ai dám nói chuyện thành tích của nó, hoặc nói mấy lời không coi trọng thành tích, mẹ kế có thể trở mặt ngay tại chỗ.

Đã qua nhiều năm như vậy, bố tôi cũng chẳng còn sức để ly hôn rồi cưới thêm nữa. Ngoài chuyện quá mạnh mẽ với con trai mình, những mặt khác của mẹ kế cũng tạm ổn.

Tôi lấy hộp quà ra.

Đưa cho em trai.

“Chiêu Minh, tặng em.”

Em trai nhìn mẹ nó một cái. Mẹ kế nói:

“Cho con thì con nhận đi.”

Em trai mới nhận, nói với tôi một tiếng cảm ơn.

Giọng nó đờ đẫn, nghe cực kỳ nhút nhát.

Ăn xong nó lại đi học.

08

Một giờ đêm.

Tôi tắt công tắc ổ cắm trong nhà.

Những thứ khác không bị ảnh hưởng, thứ tôi cần chỉ là để camera không ghi hình mà thôi.

Tôi không biết Lục Chiêu Minh đã bóc quà chưa. Bên trong có một tờ giấy, nói với nó tối nay tôi sẽ đến. Tôi đi tới cửa phòng em trai, cẩn thận gõ nhẹ.

Tôi cũng không muốn lén lén lút lút, cứ như làm trộm.

Nhưng ban ngày nó cơ bản đều ở trường. Khoảng thời gian ít ỏi lúc về nhà lại bị mẹ kế trông chặt, làm gì có cơ hội.

Hơn một giờ, với phần lớn mọi người đã rất muộn.

Nhưng với học sinh lớp mười hai, đó là từng giây từng phút đều phải tranh thủ.

Nó không mở cửa, cũng không có động tĩnh. Tôi lại gõ thêm một cái.

m thanh rất nhẹ, sợ mẹ kế ở phòng ngủ chính nghe thấy.

Khe cửa có ánh sáng, người chắc vẫn đang học.

Chẳng lẽ nó không nghe thấy tôi gõ cửa?

Cũng có thể, nó là học bá, một khi làm bài thì trong mắt chỉ còn những công thức tính toán. Tôi lặng lẽ mở cửa. May mà nó không khóa trái.

Tôi nhạy cảm với mùi. Vừa vào cửa đã ngửi thấy một mùi máu rất nhạt. Nếu có ai mở cửa phòng tôi, chắc chắn tôi sẽ nhìn theo âm thanh. Nhưng nó cúi gập người trước bàn, không hề động đậy, trong tay cầm bút, không ngừng làm bài.

Tôi lặng lẽ đóng cửa lại.

Quả nhiên, hộp quà được đặt bên cạnh, căn bản chưa bóc.

Không thể để mẹ kế nhìn thấy.

Tôi đưa tay về phía hộp quà. Em trai vốn đang làm bài bỗng giữ chặt chiếc hộp. Sau đó thấy tay và tay áo không giống đặc điểm bên ngoài của mẹ nó, nó ngẩng đầu lên. Nhìn thấy là tôi, nó lại đột nhiên rụt tay về.

Bàn tay cầm bút lại bắt đầu hơi run.

Giọng cũng rất nhỏ:

“Chị.”

Tôi lấy tờ giấy ra, nhét vào túi. Em trai liếc nhìn động tác của tôi, muốn nói lại thôi. Nó muốn hỏi, nhưng không dám hỏi.

Tôi lấy tờ giấy ra, đưa chữ trên đó cho nó xem.

Em trai mím môi, sau đó nhỏ giọng nói:

“Xin lỗi, em chưa bóc. Em tưởng là mẹ em…”

Tôi lại nhét tờ giấy vào túi.

Đậy hộp lại.

Phòng nó không có ghế thừa, tôi dựa vào cạnh bàn học, hỏi:

“Sao trong phòng em có mùi máu?”

“Có, có chuyện gì không?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)