Chương 1 - Những Ghi Chép Đằng Sau Cánh Cửa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đem hết tiền đền bù giải tỏa cho em trai, đến lúc dưỡng lão bố mẹ lại tìm đến tôi

“Hiểu Văn à, mẹ muốn đến chỗ con ở một thời gian.”

Đầu dây bên kia, giọng mẹ mang theo chút dè dặt.

Tôi nắm chặt điện thoại, khựng lại mất hai giây.

Hai mươi năm rồi, bà chưa từng chủ động nói muốn đến thăm tôi. Lần gặp gần nhất là dịp Tết năm ngoái, tôi về quê ở lại ba ngày, suốt thời gian đó bà chỉ lải nhải về chiếc xe mới của em trai và chuyện em dâu mang thai đứa thứ hai.

“Mẹ, sao tự dưng…”

“Sức khỏe bố con dạo này không tốt, muốn đổi môi trường xem sao.” Bà ngập ngừng, “Chỗ em trai con… không tiện lắm.”

Không tiện lắm.

Tôi nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, im lặng.

“Hiểu Văn?”

“Vâng,” tôi đáp, “bố mẹ cứ đến đi.”

Cúp máy, tôi ngồi thẫn thờ trên sofa rất lâu.

Minh Viễn từ thư phòng bước ra, liếc nhìn tôi: “Mẹ em à?”

“Vâng, mẹ bảo muốn đến ở một thời gian.”

Anh không nói gì, chỉ ngồi xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi.

Tôi biết anh muốn nói gì. Nhưng có những lời, không cần phải nói ra.

**1.**

Ba ngày sau, bố mẹ đến.

Mẹ vừa bước vào cửa đã đưa mắt đánh giá khắp nơi: “Nhà này trang trí nhạt nhẽo quá, chẳng có lấy một chút màu đỏ nào.”

Tôi đáp: “Con thích đơn giản.”

“Người trẻ mấy đứa chẳng biết gì, trong nhà phải có chút hỉ khí thì mới vượng được.” Bà đặt hành lý xuống, ngồi phịch xuống sofa, “Nhà em trai con trang trí kiểu châu Âu, trông sang trọng lắm.”

Tôi vào bếp rót nước, không tiếp lời.

Bố đứng cạnh ban công, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ông gầy đi nhiều, tóc cũng bạc trắng cả rồi.

“Bố, ngồi đi ạ.” Tôi bưng nước đến.

Ông nhận lấy cốc nước, “Ừ” một tiếng.

Hai mươi năm nay, ông nói chuyện với tôi vẫn luôn như vậy. Một chữ, hai chữ, chưa bao giờ nói quá một câu.

“Hiểu Văn,” mẹ uống ngụm nước, “dạo này em trai con áp lực lắm.”

Tôi đứng cạnh bàn trà, chờ bà nói tiếp.

“Công ty nó làm ăn không tốt, em dâu lại đang mang thai đứa thứ hai, chi tiêu tốn kém.” Bà nhìn tôi, “Con là chị, phải giúp đỡ em nó một chút.”

Tôi không nói gì.

“Con chỉ có một thân một mình, có tiêu pha gì mấy đâu.”

Tôi đặt tách trà xuống: “Con biết rồi.”

Mẹ dường như thở phào nhẹ nhõm, lại bắt đầu kể chuyện nhà em trai. Tôi nghe, nhưng trong đầu lại nhớ về buổi chiều của năm năm trước.

Căn nhà cũ ở quê bị giải tỏa, tiền đền bù được phát xuống. 1,8 triệu tệ.

Hôm đó cả nhà ngồi lại với nhau, mẹ tuyên bố: “Số tiền này cho Hạo Hạo. Nó còn phải mua nhà, lấy vợ, nhiều chỗ cần dùng đến tiền.”

Tôi hỏi: “Thế còn con thì sao?”

Mẹ khựng lại một chút, rồi nói: “Con là con gái, lấy chồng thì thành người nhà người ta rồi. Hơn nữa em trai con còn phải nối dõi tông đường, không giống như con.”

Không giống như con.

Năm chữ này, tôi khắc cốt ghi tâm suốt năm năm.

1,8 triệu tệ, tôi không được một xu.

Trên đường lái xe về nhà hôm đó, tôi ngồi trong xe suốt hai tiếng đồng hồ. Không khóc, chỉ ngồi thẫn thờ như vậy.

Sau này khi tôi kể chuyện này với Minh Viễn, anh hỏi tôi: “Em cảm thấy thế nào?”

Tôi đáp: “Không cảm thấy thế nào cả.”

Anh không hỏi thêm nữa.

Thực ra tôi có cảm giác chứ. Chỉ là nói ra cũng chẳng ích gì.

“Hiểu Văn, con có đang nghe không đấy?” Giọng mẹ kéo tôi về thực tại.

“Vâng, con đang nghe.”

“Mẹ bảo dạo này em trai con gầy đi rồi, lúc nào rảnh con gửi cho nó ít đồ bổ nhé.”

“Vâng.”

Bữa tối do tôi nấu. Bốn món một canh, mẹ gắp được hai đũa rồi buông xuống: “Nhạt quá, con nấu ăn lúc nào cũng vậy.”

Tôi nói: “Bác sĩ dặn ăn nhạt mới tốt.”

“Bác sĩ với chả bác sẽ.” Bà gắp miếng thịt hồng xíu cho bố, “Bố con chỉ thích ăn mặn thôi.”

Bố cắm cúi ăn, không nói một lời.

Ăn xong tôi dọn dẹp bát đũa, mẹ ngồi ở phòng khách xem TV.

“Hiểu Văn, cái TV nhà con bé quá. TV nhà em trai con 75 inch, xem đã mắt lắm.”

Tôi xếp bát vào máy rửa bát: “Đủ xem là được rồi.”

“Người trẻ phải biết hưởng thụ chứ, kiếm tiền chẳng phải để tiêu sao.” Bà chuyển kênh, “Đúng rồi, công việc của con thế nào?”

“Vẫn ổn ạ.”

“Vẫn làm kế toán à?”

“Vâng.”

“Kế toán thì kiếm được mấy đồng.” Bà thở dài, “Hồi trước bảo con học y tá mà con cứ cố chấp không nghe. Nhìn em trai con xem, làm kinh doanh, thế mới có tiền đồ.”

Tôi không nói gì.

Năm đó tôi đỗ đại học, học phí là 8.000 tệ. Mẹ bảo: “Con gái con đứa học nhiều làm gì, lấy chồng sớm mới là chuyện chính đáng.”

8.000 tệ đó, là tự tôi đi vay. Mượn ba nhà họ hàng, hai người bạn học. Năm nhất đại học, tôi làm cùng lúc bốn công việc mới trả hết nợ.

Mẹ chưa bao giờ biết những chuyện này.

Hoặc nói đúng hơn, bà không muốn biết.

Tôi dọn dẹp xong bếp, bước ra ngoài. Mẹ đang xem một chương trình hẹn hò, cười rất vui vẻ.

“Hiểu Văn, con xem cô gái này, điều kiện tốt thế mà cứ nằng nặc đòi tìm người có tiền.”

Tôi nói: “Mẹ, nghỉ sớm đi ạ, ngày mai con đưa bố mẹ đi khám sức khỏe.”

“Khám sức khỏe làm gì, tốn tiền.”

“Phúc lợi công ty, không mất tiền đâu ạ.”

Bà lúc này mới “Ồ” một tiếng, tắt TV.

Tôi trở về phòng ngủ, Minh Viễn vẫn chưa ngủ, đang đọc sách.

“Thế nào rồi?” anh hỏi.

Tôi ngồi xuống mép giường: “Vẫn vậy.”

Anh bỏ sách xuống, vỗ vai tôi: “Đừng để trong lòng.”

Tôi đáp: “Sẽ không đâu.”

Nằm xuống, tôi nhìn trần nhà, nhớ lại năm mình kết hôn.

Ngày tôi và Minh Viễn đi đăng ký, mẹ gọi điện thoại đến: “Tiền sính lễ bàn xong rồi, 80 ngàn tệ.”

Tôi nói: “Chúng con không cần sính lễ.”

“Không cần? Thế thì nhà người ta sẽ khinh thường con.” Bà ngừng một lát, “Hơn nữa em trai con đang định mua xe, đang thiếu tiền.”

Cuối cùng, nhà Minh Viễn đưa 80 ngàn tệ sính lễ. Ngay trong ngày, mẹ chuyển hết cho em trai.

Của hồi môn của tôi, chỉ có một cái chăn và 3.000 tệ.

Cái chăn đó, đến giờ tôi vẫn còn giữ.

**2.**

Ngày thứ năm bố mẹ ở đây, dì Lưu qua chơi.

Dì Lưu là hàng xóm cũ, sống ở khu chung cư cạnh bên. Nghe nói mẹ tôi đến nên đặc biệt qua thăm.

“Chị Tú Phân, sắc mặt tốt quá nhỉ.” Dì Lưu vừa vào cửa đã cười xòa.

Mẹ vội ra đón, cực kỳ niềm nở: “Chứ sao nữa, ở chỗ Hiểu Văn thoải mái lắm.”

Tôi đi rót trà, nghe thấy họ trò chuyện ngoài phòng khách.

“Hiểu Văn giỏi giang thật, mua được căn nhà to thế này.” Dì Lưu nói.

“Nó ấy à, chỉ được cái số sướng.” Giọng mẹ mang theo chút đắc ý, “Tìm được ông chồng tốt, nếu không sao mà mua nổi.”

Tôi bưng trà ra, không lên tiếng.

“Hiểu Văn hiếu thảo mà,” Mẹ nhận lấy tách trà, nhìn dì Lưu, “tôi với bố nó lớn tuổi rồi, bên cạnh lúc nào cũng phải có người chăm sóc chứ.”

Dì Lưu gật đầu, lại hỏi: “Thế còn Hạo Hạo? Chẳng phải nó cầm tiền đền bù mua nhà rồi sao?”

Nụ cười của mẹ cứng đờ: “Hạo Hạo bận lắm, chuyện công ty nhiều.”

“Ồ.” Dì Lưu có vẻ muốn nói gì đó lại thôi, “Năm xưa mấy người chia gia tài nói những lời… Haizz, không nhắc nữa.”

Tôi liếc nhìn dì một cái.

Mẹ lảng sang chuyện khác: “Tiểu Kiệt nhà cô dạo này thế nào? Vẫn ở Bắc Kinh à?”

Họ nói sang chuyện khác. Tôi ngồi một bên, ghi nhớ trong lòng câu nói ngập ngừng của dì Lưu.

Buổi trưa tôi làm sáu món. Mẹ nếm thử miếng sườn xào chua ngọt, gật gù: “Món này được đấy.”

Hiếm khi bà khen tôi.

Đang ăn dở thì chuông cửa reo.

Tôi ra mở cửa, là mợ và chị họ.

“Ôi chao, Hiểu Văn, càng ngày càng xinh ra nhé.” Mợ vừa vào đã ngắm nghía căn nhà, “Nhà này đẹp thật, mua bao nhiêu tiền vậy?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)