Chương 1 - Những Điều Chưa Nói

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi đi ngang qua bên ngoài phòng thử vai, tôi nghe thấy Chu Hoài Tự nói:

“Không biết thì cứ từ từ học, đừng sợ làm phiền tôi.”

Bước chân tôi khựng lại.

Câu này tôi rất quen.

Mười năm trước, khi tôi hai mươi hai tuổi, lần đầu đóng phim điện ảnh, tôi cầm một bản hợp đồng đọc không hiểu chạy đi tìm Chu Hoài Tự, cũng thấp thỏm hỏi anh như vậy, liệu có quá phiền anh không.

Anh rút hợp đồng khỏi tay tôi, cúi mắt đọc hai trang.

“Không biết thì cứ từ từ học, đừng sợ làm phiền tôi.”

Khi ấy tôi cảm thấy người đàn ông này thật tốt.

Bây giờ nghĩ lại.

Có lẽ anh chỉ thích dạy người khác.

Qua cánh cửa chưa đóng kín, tôi nhìn thấy Đường Chi đang ngồi giữa phòng thử vai.

Năm nay cô ấy hai mươi hai tuổi.

Vừa tốt nghiệp học viện điện ảnh, năm ngoái nhờ một bộ phim thanh xuân học đường mà có chút danh tiếng. Trẻ trung xinh đẹp, gương mặt sạch sẽ trong trẻo, nhất là lúc khóc trông vô cùng khiến người ta thương xót.

Cảnh vừa rồi rõ ràng cô ấy diễn không tốt.

Viền mắt đỏ hoe, nhưng nước mắt thế nào cũng không rơi xuống được.

Đạo diễn và nhân viên đã ra ngoài nghỉ, chỉ còn Chu Hoài Tự ở lại với cô ấy.

Đường Chi siết kịch bản, nhỏ giọng hỏi:

“Thầy Chu, có phải em rất ngốc không?”

Chu Hoài Tự ngồi đối diện cô ấy.

“Lần đầu đóng phim điện ảnh, căng thẳng là bình thường.”

“Nhưng vừa rồi đạo diễn đã cau mày rồi.”

“Ngày nào ông ấy chẳng cau mày.”

Đường Chi bị chọc cười.

Chu Hoài Tự cũng cười một chút.

Khá hiếm thấy.

Kết hôn với anh tám năm, đã rất nhiều năm tôi không thấy anh kiên nhẫn dỗ dành ai như vậy.

Đường Chi cúi đầu lật kịch bản.

“Vậy tối nay thầy còn thời gian không?”

“Làm gì?”

“Thầy có thể tập lại với em một lần nữa không? Em sợ ngày mai vẫn diễn không tốt.”

Chu Hoài Tự không lập tức trả lời.

Tôi tựa ngoài cửa, bỗng rất tò mò anh sẽ nói thế nào.

Vài giây sau, anh “ừ” một tiếng.

“Chín giờ.”

Đường Chi vui vẻ hẳn lên.

“Cảm ơn thầy Chu!”

Tôi cũng thấy rất tốt.

Ít nhất chứng minh mấy năm nay tính tình Chu Hoài Tự càng lúc càng tệ không phải vì tuổi tác.

Đơn giản chỉ là tùy người.

Phía sau vang lên tiếng giày cao gót gõ xuống sàn.

Thư ký của anh, Trần Giai, ôm một chồng tài liệu đi tới, khi nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Cô… cô Ôn?”

Bên trong cánh cửa lập tức im lặng.

Tôi nhìn cô ấy.

“Sao vậy?”

Cô ấy há miệng nhưng không nói tiếp được.

Tôi dứt khoát trả lời thay cô ấy.

“Tôi tới lấy đồ.”

Nói xong, tôi đẩy cửa bước vào.

Đường Chi đã đứng dậy khỏi ghế.

Có lẽ cô ấy không ngờ tôi sẽ xuất hiện, nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu lại hoàn toàn, trông có chút đáng thương.

Sắc mặt Chu Hoài Tự thì không thay đổi gì.

“Không phải em nói quảng cáo phải quay đến ngày mai sao?”

“Bên nhãn hàng đột nhiên có lương tâm, cho em tan làm sớm.”

Tôi đi thẳng vào văn phòng phía trong, cầm kính râm hôm qua để quên trên bàn lên.

Đường Chi đứng nguyên tại chỗ, nhỏ giọng gọi tôi:

“Cô Ôn.”

“Ừ.”

“Em…”

“Hai người cứ tiếp tục đi.”

Cô ấy sững lại.

Tôi đeo kính râm, nghĩ một chút rồi bổ sung:

“Cảnh vừa rồi đúng là em khóc hơi gắng sức, nửa đầu tiết chế lại một chút có thể sẽ tốt hơn.”

Mặt Đường Chi đỏ lên.

“Cảm ơn cô Ôn.”

Chu Hoài Tự nhìn tôi.

Không nói gì.

Tôi cũng chẳng có gì muốn nói.

Xoay người rời đi.

Khoảnh khắc cửa thang máy khép lại, Trần Giai lén nhìn tôi mấy lần.

Tôi không nhịn được hỏi cô ấy:

“Mặt tôi dính gì à?”

“Không có.”

“Vậy cô cứ nhìn tôi làm gì?”

Cô ấy im lặng một lát.

“Cô Ôn, cô không tức giận sao?”

“Giận chuyện gì?”

Hỏi xong chính tôi cũng bật cười.

Trần Giai càng không dám nói.

Tôi vỗ nhẹ lên tập tài liệu cô ấy đang ôm.

“Làm việc cho tốt đi.”

Thang máy xuống tầng một.

Khi tôi bước ra ngoài, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn Chu Hoài Tự gửi.

“Tối nay có về nhà không?”

Tôi trả lời:

“Có.”

Anh không nói thêm gì.

Tám giờ rưỡi, tôi về đến nhà.

Chín giờ bảy phút, Chu Hoài Tự trở về.

Muộn hơn giờ hẹn chín giờ với Đường Chi bảy phút.

Xem ra buổi tập cùng cô ấy đã hủy.

Cũng khá nể mặt tôi.

Tôi ngồi trước bàn ăn, ăn phần salad người đại diện mua về cho mình.

Chu Hoài Tự cởi áo khoác, kéo ghế đối diện tôi rồi ngồi xuống.

“Chuyện hôm nay, anh có thể giải thích.”

Tôi xiên một miếng ức gà.

“Anh nói đi.”

“Đường Chi lần đầu đóng phim điện ảnh, trạng thái không tốt, đạo diễn bảo anh hướng dẫn cô ấy một chút.”

“Ừ.”

Anh cau mày.

“Chỉ vậy thôi?”

“Không thì sao?”

“Ôn Lam.”

“Ừ?”

“Em có thể đừng lúc nào cũng như thế này được không?”

Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu nhìn anh.

“Như thế nào?”

Anh không trả lời.

Tôi bỗng nhớ lại cảnh mình nhìn thấy qua cánh cửa chiều nay.

Đường Chi ngồi ở đó.

Ngẩng mặt hỏi anh phải làm sao.

Chu Hoài Tự kiên nhẫn nói với cô ấy, không biết cũng không sao.

Cứ từ từ học.

Không sao cả.

Mười năm trước, tôi cũng từng nhìn anh như thế.

Nghĩ đến đây, tôi hỏi:

“Chu Hoài Tự.”

“Sao?”

“Anh có cảm thấy Đường Chi rất giống em trước đây không?”

Biểu cảm của anh khựng lại trong chớp mắt.

Rất ngắn.

Nhưng tôi nhìn thấy.

“Không giống.”

“Em có nói là ngoại hình đâu.”

Anh im lặng.

Tôi cười.

“Chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Sau đó tiếp tục ăn.

Lần này lại đến lượt anh không chịu bỏ qua.

“Có ý gì?”

“Không có ý gì.”

“Ôn Lam.”

Giọng anh trầm xuống.

“Em đã nhìn thấy rồi thì nói cho rõ ràng.”

Tôi cảm thấy khá kỳ lạ.

Người bị chồng và một nữ diễn viên trẻ kích thích là tôi.

Cuối cùng người nhất quyết đòi một lời giải thích cũng lại là anh.

Tôi đặt nĩa xuống.

“Vậy anh muốn em nói gì?”

“Em có thể hỏi anh và cô ấy có quan hệ gì.”

“Có cần thiết không?”

Anh nhìn chằm chằm tôi.

“Em có thể tức giận.”

“Bây giờ em rất bình tĩnh.”

“Có thể chất vấn anh tại sao lại ở riêng với cô ấy để tập diễn.”

“Chỉ là công việc thôi.”

Anh bỗng bật cười.

Không hề có ý vui vẻ.

“Ôn Lam em thật rộng lượng.”

Tôi không nói gì.

“Mấy năm nay có phải bất kể anh ở bên ai, em cũng không quan tâm?”

Câu này hơi nặng.

Tôi ngẩng mắt.

“Ai nói em không quan tâm?”

“Vậy em quan tâm điều gì?”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ.

“Đừng để bị chụp được, ảnh hưởng cổ phiếu công ty.”

Sắc mặt anh hoàn toàn sa sầm.

Tôi biết câu này không dễ nghe.

Nhưng đó đúng là phản ứng đầu tiên của tôi.

Dù sao hai năm trước Chu Hoài Tự từng bị chụp cảnh ăn tối khuya với một nữ người mẫu, tôi cũng xử lý như thế.

Quan hệ công chúng xóa ảnh.

Công ty ra thông cáo.

Chuyện được giải quyết.

Sau đó nữ người mẫu kia là ai, tôi không hỏi.

Anh cũng không nói.

Người trưởng thành đôi khi khá tiết kiệm công sức.

Chỉ cần tất cả đều giả vờ vấn đề không tồn tại vấn đề trông như thể thật sự không tồn tại.

Chu Hoài Tự tựa lưng vào ghế, nhìn tôi rất lâu.

“Ôn Lam.”

“Ừ.”

“Có phải em căn bản không quan tâm anh ở bên ai?”

Tôi nâng cốc nước.

Uống một ngụm.

“Em chỉ cảm thấy chuyện nên xảy ra thì cuối cùng vẫn sẽ xảy ra.”

Một tiếng “cạch” vang lên.

Anh ném bật lửa xuống bàn.

m thanh không lớn.

Nhưng tôi vẫn giật mình.

“Vậy mấy năm nay em luôn nghĩ như thế?”

“Không thì sao?”

“Anh không về nhà, em không hỏi. Trên người anh có mùi nước hoa phụ nữ, em không hỏi. Truyền thông chụp được ảnh, em bảo phòng quan hệ công chúng đi xử lý, xử lý xong cũng chẳng nói một câu.”

Anh nói càng lúc càng nhanh.

“Có lần bốn giờ sáng anh mới về, em thậm chí còn nhắc anh chín giờ hôm sau có cuộc họp.”

Tôi không nhịn được nói:

“Vì anh thật sự có cuộc họp.”

“Ôn Lam!”

Tôi im lặng.

Gân xanh bên thái dương anh giật rất mạnh.

Rất lâu sau, Chu Hoài Tự thấp giọng hỏi:

“Rốt cuộc em có từng coi anh là chồng mình không?”

Tôi nhìn anh.

Bỗng không biết nên trả lời thế nào.

Đương nhiên là có.

Chúng tôi kết hôn tám năm.

Từng ngủ chung một chiếc giường, mua chung một căn nhà, gặp hết bạn bè của hai bên.

Tôi biết cà vạt của anh để ở ngăn nào.

Anh cũng biết loại thuốc ngủ nào tôi uống xong sẽ đau đầu.

Nhưng không biết từ lúc nào, giữa chúng tôi dường như chỉ còn những thứ này.

Tôi sẽ nhớ lịch họp của anh.

Anh sẽ nhớ kỳ kinh của tôi.

Nhưng lại không hỏi đối phương rốt cuộc có vui hay không.

Chu Hoài Tự châm một điếu thuốc.

Tôi không thích anh hút thuốc trong phòng ăn.

Trước đây tôi sẽ nói.

Hôm nay không nói.

Anh hút được nửa điếu thì đột nhiên lên tiếng:

“Hay là chúng ta tách ra đi.”

Tôi nhìn anh.

Không khí yên tĩnh quá mức.

Thậm chí còn nghe rõ tiếng tủ lạnh đang chạy.

Anh nói:

“Chúng ta đều bình tĩnh một thời gian.”

Tôi hỏi:

“Anh muốn ly hôn?”

Tay kẹp thuốc của anh khựng lại.

“Anh không biết.”

Khá thành thật.

Tôi gật đầu.

“Vậy thì tạm thời tách ra.”

Mày Chu Hoài Tự lập tức nhíu chặt.

Có lẽ anh vẫn không chờ được phản ứng mà mình muốn.

“Em không còn lời nào khác à?”

“Có.”

“Gì?”

Tôi đẩy nửa đĩa salad còn lại sang một bên.

“Ngày mai em có cảnh quay sớm, tối nay em ngủ khách sạn.”

Tôi đứng dậy.

Đi được hai bước, anh gọi tôi từ phía sau.

“Ôn Lam.”

Tôi không quay đầu.

“Có phải em đã muốn đi từ lâu rồi không?”

Câu này tôi không trả lời.

Bởi vì chính tôi cũng không biết.

Bốn mươi phút sau, tôi ngồi trong bãi đỗ xe ngầm.

Xe đã khởi động.

Định vị cũng bật.

Trên màn hình hiển thị khách sạn cách mười hai cây số.

Nhưng tôi mãi không đạp chân ga.

Tay đặt trên vô lăng.

Lúc này mới phát hiện lòng bàn tay toàn mồ hôi.

Kỳ lạ thật.

Vừa rồi khi nghe thấy hai chữ “tách ra”, tôi còn tưởng mình không hề có cảm giác gì.

Hóa ra cũng không phải.

Chỉ là phản ứng của tôi chậm.

Điện thoại vang lên một tiếng.

Nguyễn Mạn hỏi tôi:

“Đến khách sạn chưa?”

Tôi nhìn tin nhắn một lúc.

Bỗng nhớ tới kịch bản cách đây không lâu bị tôi đè dưới góc bàn.

Bùi Chiếu đóng nam chính.

Đạo diễn đã tìm tôi ba lần.

Chu Hoài Tự đọc xong chỉ nói một câu.

“Không hợp với em.”

Thế là tôi vẫn chưa trả lời.

Tôi mở khung trò chuyện với Nguyễn Mạn.

Gõ chữ.

“Bộ phim lần trước của Bùi Chiếu, vai đó còn không?”

Nguyễn Mạn gần như trả lời ngay lập tức.

“Còn.”

Ngay sau đó lại thêm một tin.

“Không phải cô nói không nhận à?”

Tôi nhìn dãy đèn trắng bệch ngoài cửa kính xe.

Rất lâu sau mới trả lời cô ấy.

“Bây giờ tôi muốn thử.”

Nguyễn Mạn đến khách sạn thì đã một giờ sáng.

Cô ấy đẩy cửa bước vào, câu đầu tiên đã hỏi:

“Cô cãi nhau với Chu Hoài Tự à?”

Tôi đang tẩy trang.

“Coi như vậy.”

“Cái gì gọi là coi như vậy?”

“Anh ấy nói tách ra một thời gian, tôi nói được.”

Nguyễn Mạn đứng ở cửa nhìn tôi vài giây.

“Chỉ thế?”

“Không thì sao?”

Cô ấy ném túi lên sofa.

“Ôn Lam hai người kết hôn tám năm, không phải hợp tác tám năm.”

“Tôi biết.”

“Biết mà cô còn bình tĩnh thế?”

Tôi dùng bông tẩy trang lau nốt đường kẻ mắt cuối cùng.

Người phụ nữ trong gương ba mươi hai tuổi.

Trạng thái thật ra vẫn ổn.

Không có nếp nhăn, cũng không có kiểu “lão hóa đột ngột” mà truyền thông ngày nào cũng viết.

Chỉ là đôi mắt hơi mệt mỏi.

Tôi nói:

“Không bình tĩnh thì có thể làm gì?”

Nguyễn Mạn không nói nữa.

Một lúc sau, cô ấy đi tới, ném một xấp giấy xuống trước mặt tôi.

Kịch bản bộ phim của Bùi Chiếu.

Trường Dạ.

Một bộ phim đề tài hiện thực kinh phí thấp.

Nữ chính ba mươi lăm tuổi, từng ly hôn, hiện đang làm việc tại một xưởng sửa xe khác sắp phá sản.

Không xinh đẹp.

Không được yêu thích.

Cũng không trẻ.

Lần đầu Chu Hoài Tự đọc xong kịch bản đã nói:

“Không hợp với em.”

Tôi hỏi:

“Không hợp ở đâu?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)