Chương 3 - Những Bình Luận Bí Ẩn Từ Cuộc Hôn Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【Phe nữ chính vĩnh viễn không khuất phục!】

Sau khi kéo khóa váy lên giúp tôi, đầu ngón tay Giang Kỳ Diễn khẽ chạm vào sau gáy tôi.

“Xong rồi.”

Tôi nhìn anh, nhưng anh không hề có ý định đi ra ngoài.

“Giang Kỳ Diễn?”

“Hửm?”

“Anh ra ngoài đi.”

Anh hoàn hồn, cùng tôi bước ra khỏi phòng thay đồ.

Ngày diễn ra buổi tiệc, lúc tôi khoác tay Giang Kỳ Diễn bước vào, không ít người quay sang nhìn.

“Tổng giám đốc Giang! Chị dâu!”

Một vị tổng giám đốc mập mạp lập tức bước tới, trên mặt là nụ cười nịnh nọt.

“Hôm nay chị dâu thật sự rất xinh đẹp. Tổng giám đốc Giang đúng là có phúc.”

Giang Kỳ Diễn chỉ thản nhiên gật đầu, không tiếp lời.

Tôi cố nặn ra một nụ cười, nói vài câu khách sáo.

Người kia biết điều rời đi.

Khi buổi tiệc diễn ra được một nửa, Giang Kỳ Diễn bị vài vị tổng giám đốc kéo đi bàn chuyện.

Trước khi rời đi, anh nhìn tôi:

“Đừng chạy lung tung.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Duy trì thể diện của một cuộc hôn nhân liên kết gia tộc thật sự rất mệt mỏi.

Bình thường Giang Kỳ Diễn cũng nghĩ như vậy phải không?

【Lúc nam chính đi bàn công việc sẽ gặp được nữ chính của chúng ta.】

【Nữ phụ vẫn ngốc nghếch đứng đây chờ nam chính, đến bao giờ mới nhận ra mình chỉ là thế thân?】

【Sắp rồi, lát nữa nam phụ sẽ xuất hiện, nữ phụ sẽ biết được sự thật.】

【Nhớ ra rồi, nam phụ cũng xuất hiện vào lúc này, chính là em họ của nam chính.】

Tôi ngẩng đầu, đảo mắt nhìn một vòng quanh đại sảnh.

Quả nhiên, giữa đám đông xuất hiện một gương mặt quen thuộc.

Giang Lâm Dư cầm ly rượu, đang đi về phía này.

Anh ta mặc một bộ vest trắng, khi cười trông giống như một con hồ ly.

“Như Tinh, em ở đây một mình à?”

Anh ta đứng trước mặt tôi, nở nụ cười ôn hòa.

“Anh họ anh đi bàn công việc rồi.”

Anh ta gật đầu, ánh mắt dừng trên người tôi, từ gương mặt lướt xuống xương quai xanh rồi mới thu lại.

“Hôm nay em đặc biệt xinh đẹp.”

“Cảm ơn.”

Anh ta cầm ly rượu, không có ý định rời đi.

Im lặng hai giây, anh ta đột nhiên hạ thấp giọng:

“Như Tinh, có một chuyện anh không biết có nên nói hay không.”

“Vậy thì đừng nói.”

“Em vẫn thú vị như trước.”

Anh ta cố tỏ ra thoải mái:

“Anh chỉ muốn hỏi, gần đây em và anh họ anh vẫn ổn chứ?”

Tôi trái lương tâm đáp:

“Rất ổn.”

Giang Lâm Dư khẽ lắc ly rượu, hờ hững nói:

“Vậy em có biết ban đầu người được sắp xếp kết hôn với em vốn là anh không?”

Chuyện này tôi biết.

Trong giới cũng không phải bí mật gì.

Trước khi kết hôn, tôi từng nghe người trong nhà nhắc đến.

Ban đầu nhà họ Giang định đẩy Giang Lâm Dư ra liên hôn, nhưng sau đó không hiểu vì lý do gì lại đổi thành Giang Kỳ Diễn.

“Biết, có chuyện gì sao?”

Anh ta mỉm cười, ghé sát bên tai tôi rồi hỏi:

“Vậy em đã từng nghĩ tại sao lại đổi người chưa?”

Tay tôi khựng lại.

Nếu không có gì ngoài dự đoán, chắc hẳn là vì tôi có gương mặt giống ánh trăng sáng của Giang Kỳ Diễn.

“Anh họ anh là người có tâm tư rất sâu.”

Anh ta nói:

“Không ai biết anh ấy đang nghĩ gì. Anh chỉ hơi lo lắng cho em…”

“Lo lắng chuyện gì?”

Anh ta lắc đầu, lùi lại một bước, trên mặt lại xuất hiện nụ cười ôn hòa:

“Không có gì, em đừng nghĩ nhiều. Nếu sau này cần người tâm sự, em có thể tìm anh.”

Nói xong, anh ta nâng ly rượu rồi quay người rời đi.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng anh ta.

【Xong rồi, cốt truyện lại thay đổi. Tại sao nam phụ không nói ra?】

【Gấp chết mất! Mau quay lại nói cho cô ấy biết đi! Nói rằng cô ấy có gương mặt giống ánh trăng sáng!】

【Bên phía nam chính cũng không gặp nữ chính! Thật sự loạn hết rồi!】

【Người đọc nguyên tác sắp vỡ vụn rồi…】

“Đang nghĩ gì vậy?”

Phía sau vang lên một giọng nói.

Không biết Giang Kỳ Diễn đã trở lại từ lúc nào.

Tôi lắc đầu.

“Giang Lâm Dư đến tìm em nói chuyện?”

“Sao anh biết?”

Anh không trả lời, chỉ đưa tay ra:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)