Chương 2 - Những Bình Luận Bí Ẩn Từ Cuộc Hôn Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【Người phía trước không nhớ nhầm đâu, nhưng chút thay đổi nhỏ này không ảnh hưởng đến cốt truyện phía sau.】

Giang Kỳ Diễn không có thói quen ăn sáng.

Sau khi làm bữa sáng cho tôi, anh liền chuẩn bị đến công ty.

Tôi từng yêu cầu trước khi đến công ty, anh nhất định phải hôn tôi.

Mỗi lần, anh đều giống như đang hoàn thành nhiệm vụ, chỉ khẽ chạm môi một cái.

Sau khi hôn xong, nhìn mặt tôi, anh lúc nào cũng nhíu chặt mày.

Có lẽ anh rất ghét chuyện này…

Hôm nay, lúc anh chuẩn bị hôn, tôi nghiêng đầu tránh đi.

Anh cau mày:

“Sao vậy?”

“Hôm nay không hôn nữa, anh đến công ty đi.”

“Chỉ hôm nay không hôn, hay sau này đều không hôn nữa?”

Giọng anh hơi run.

“Sau này đều không hôn nữa.”

Tôi nói.

Giang Kỳ Diễn không biểu cảm, không biết đang nghĩ gì.

Sau đó, anh quay người rời đi mà không hề ngoảnh lại.

Cuối tuần, tôi cuộn mình trên sofa lướt điện thoại, nhưng xem thứ gì cũng không vào đầu.

Trước kia vào những ngày thế này, tôi đã sớm hẹn đám chị em ra ngoài mua sắm.

Nhưng hiện tại tôi không muốn gặp bất kỳ ai.

Tôi cảm thấy bọn họ lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng để xem trò cười của mình.

Hôm nay Giang Kỳ Diễn cũng ở nhà.

Anh làm việc trong phòng sách.

Nhưng chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, anh đã đi xuống tầng không dưới mười lần.

Lúc thì rót nước, lúc thì lấy tài liệu, lúc lại nghe điện thoại.

Mỗi lần đi ngang phòng khách, anh đều nhìn tôi một cái nhưng không nói gì.

Ngay cả những dòng bình luận cũng không hiểu nổi.

【Nam chính đang làm gì thế?】

【Không biết, nhưng anh ấy đã đi ngang qua đây hơn mười lần rồi.】

【Sao tôi cảm thấy nam chính đang muốn thu hút sự chú ý của nữ phụ vậy?】

【Ý gì đây? Tự nhiên cảm thấy cặp này hơi đáng để đẩy thuyền.】

Ban đêm, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bị gõ hai tiếng.

Là Giang Kỳ Diễn.

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi ngửi thấy mùi sữa tắm trên người anh, có lẽ anh vừa tắm xong.

“Có cần anh ở bên em không?”

Giọng anh hơi khàn.

Tim tôi hẫng mất một nhịp.

Kết hôn ba năm, những chuyện như thế này từ trước đến nay đều do tôi chủ động đề nghị.

Anh không bao giờ chủ động, nhưng cũng chưa từng từ chối.

Thế nhưng hôm nay, tôi nhận ra trong đôi mắt đen thẳm của anh đang cuộn trào một thứ cảm xúc nào đó.

【Có đúng không vậy? Đã nói là sẽ lạnh nhạt cơ mà? Sao nam chính còn chủ động thế?】

【Có lẽ vẫn không thể từ bỏ gương mặt của nữ phụ.】

【Đợi nữ chính của chúng ta xuất hiện, nữ phụ sẽ không còn đất diễn nữa.】

“Không cần!”

Tôi vội vàng từ chối.

Anh khẽ chạm vào tay tôi.

“Có phải anh đã làm gì không tốt không?”

“Không có.”

“Mấy ngày nay em không yêu cầu anh làm bất cứ việc gì.”

“Những chuyện em có thể tự làm thì không muốn làm phiền anh nữa.”

Anh muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ khẽ đáp một tiếng:

“Được.”

Hai ngày sau có một buổi tiệc thương mại.

Khi đứng trước tủ quần áo đầy ắp, tôi buột miệng nói:

“Những bộ này đều không đẹp.”

Đến khi hoàn hồn, tôi đã bị Giang Kỳ Diễn đưa ra ngoài mua quần áo.

Tôi chọn được một chiếc váy dạ hội màu champagne.

Khi thử đồ trong phòng thay đồ, khóa kéo lại vô tình bị kẹt.

Tôi thử vài lần, đến mức ngón tay cũng mỏi nhừ, nhưng khóa kéo vẫn không hề nhúc nhích.

Do dự hai giây, tôi gõ nhẹ lên cửa phòng thay đồ.

Tôi hạ thấp giọng:

“Giang Kỳ Diễn, khóa kéo của em bị kẹt rồi.”

Bên ngoài im lặng một giây.

“Mở cửa.”

Anh nói.

Tôi lùi lại một bước, hé cửa ra một khe nhỏ.

Ánh mắt anh rời khỏi mặt tôi rồi rơi xuống bờ vai.

“Quay lưng lại.”

Hơi thở của anh phả lên sau gáy khiến cả người tôi cứng đờ, da nổi một lớp gai ốc.

【Khoan, khoan đã, hai người này mờ ám quá!】

【Sao tôi không nhớ có đoạn này trong cốt truyện nhỉ? Hướng phát triển càng lúc càng kỳ quái rồi đấy!】

【Thật ra tôi cũng cảm thấy nữ phụ khá tốt.】

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)