Chương 4 - Những Bảng Kê Cảm Xúc
Tôi nghe thấy tiếng chiếc tivi cũ, nghe thấy tiếng gió thổi cánh cổng ngoài sân.
Cuối cùng, bà nội lên tiếng.
“Vậy thì đừng viết.”
“Con người sống trên đời không phải để chứng minh với bố ruột rằng mình xứng đáng được ăn cơm.”
Tôi khóc đến mức không thể ngẩng đầu.
Tối hôm ấy, bà nội chuyển cho tôi hai nghìn tệ.
Ghi chú chỉ có bốn chữ:
Ăn uống đầy đủ.
Nhìn bốn chữ ấy, nước mắt tôi rơi từng giọt xuống màn hình.
Bố chuyển tiền cho tôi, ghi chú là tạm duyệt, chờ duyệt, xem biểu hiện.
Bà nội chuyển tiền cho tôi, chỉ sợ tôi đói.
Tôi trả lại tiền, sau đó chụp một bức ảnh đồ ăn trong căng tin gửi cho bà.
Một bát cơm, một chiếc đùi gà và một phần rau xanh.
“Bà nội, cháu ăn rất ngon, bà giữ tiền mua thuốc đi.”
Bà gửi lại một tin nhắn thoại.
“Sau này ngày nào cũng chụp cho bà xem.”
Ngừng một lát, bà lại nói:
“Bà không xét duyệt cháu.”
“Bà chỉ muốn biết cháu có ăn uống đầy đủ hay không.”
Tôi nghe đi nghe lại đoạn tin nhắn ấy rất nhiều lần.
Thì ra cùng là xem tôi ăn gì.
Có người sợ tôi tiêu nhiều.
Có người lại sợ tôi ăn ít.
Bố cho rằng tôi không thể chống đỡ được bao lâu.
Cuối tháng, ông gửi tin nhắn:
“Hết tiền thì lên tiếng, đừng cố giữ thể diện.”
Tôi không trả lời.
Ban ngày tôi lên lớp, buổi tối trực ở thư viện.
Cuối tuần, tôi dạy kèm cho học sinh trung học cơ sở.
Sau khi khoản vay sinh viên và trợ cấp khó khăn được phê duyệt, tôi trả tiền cho bạn cùng phòng trước.
Số còn lại, tôi mua đai bảo vệ đầu gối gửi cho bà nội.
Sau khi nhận được, bà chụp một bức ảnh gửi cho tôi.
Bà ngồi trong sân, ống quần xắn lên, đeo đai bảo vệ đầu gối ngay ngắn.
Cười đến mức hai mắt híp lại.
“Đồ Hạ Hạ mua ấm thật đấy.”
Tôi lưu bức ảnh lại, xem đi xem lại rất nhiều lần.
Sự yên lòng ấy là thứ tôi chưa từng có được khi nhận tiền sinh hoạt trước đây.
Cuối cùng, tôi không cần tự hỏi mình sau mỗi bữa ăn:
Hôm nay có vượt định mức không?
Hôm nay mình có tư cách ăn no không?
Ngày bố đến trường, đúng lúc khoa đang dán danh sách ứng viên nhận học bổng.
Tên tôi nằm ở dòng đầu tiên.
Ông đứng trước bảng thông báo nhìn rất lâu, sắc mặt vô cùng khó coi.
Dì Chu cũng đứng bên cạnh, trên tay xách túi hoa quả.
Nhìn thấy tôi, bà ta lập tức nở nụ cười.
“Tri Hạ, cháu xem, bố cháu vẫn quan tâm đến cháu.”
Tôi nhìn túi hoa quả ấy.
Bên trong có vài quả táo và một hộp sữa giảm giá.
Giống như tình thương muộn màng của bố.
Không đáng bao nhiêu tiền, nhưng lại yêu cầu tôi phải biết ơn.
Bố lên tiếng:
“Ra ngoài với bố.”
Tôi không nhúc nhích.
“Con còn phải đến văn phòng nộp tài liệu.”
Sắc mặt ông sa sầm.
“Bây giờ con giúp ai cũng được, chỉ riêng lời bố là không nghe phải không?”
Dì Chu nhẹ giọng nói:
“Tri Hạ, đừng khiến mọi chuyện quá khó coi. Mấy hôm nay bố cháu ngủ không ngon.”
Tôi nhìn bà ta.
“Ông ấy ngủ không ngon thì liên quan gì đến tôi?”
Nụ cười trên mặt bà ta cứng lại.
Bố bước nhanh tới, đưa tay định kéo tôi.
Tôi lùi lại một bước.
“Nếu ông còn chạm vào tôi, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Không ít sinh viên ngoài hành lang quay lại nhìn.
Tay bố cứng đờ giữa không trung.
Ông cố nén giận:
“Bố là bố của con.”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì sao?”
“Vì là bố nên ông có thể gọi cho cố vấn, nói tôi lừa tiền sao?”
“Vì là bố nên ông có thể để Lâm Duyệt đăng bảng kê của tôi lên mạng sao?”
“Vì là bố nên ông có thể đọc khoản tiền mua đồ dùng vệ sinh của tôi trước mặt họ hàng sao?”
Sắc mặt ông lúc xanh lúc trắng.
“Bố làm vậy là để quản con!”
Tôi hỏi:
“Vậy ông đã từng quản Lâm Viễn chưa?”
“Anh ta mua giày năm nghìn tệ, ông từng hỏi có cần thiết không?”
“Lâm Duyệt mua áo sáu nghìn tệ, ông từng hỏi có cần thiết không?”
“Nó uống một cốc trà sữa hai mươi tám tệ, ông từng hỏi nó có hư vinh hay không?”
Ông không thể trả lời.
Dì Chu tiếp lời:
“Anh trai và em gái cháu lớn lên ở thành phố, môi trường giao tiếp không giống nhau.”
Tôi bật cười.
“Vậy vì môi trường của tôi thấp kém nên tôi đáng bị xét duyệt sao?”
Sắc mặt bà ta cuối cùng cũng thay đổi.
Cố vấn học tập bước ra khỏi văn phòng.
“Ông Lâm thành tích của sinh viên Lâm Tri Hạ rất tốt, em ấy cũng vô cùng tiết kiệm. Em ấy chưa từng gây phiền phức cho nhà trường.”
“Nếu ông đến để quan tâm em ấy, chúng tôi hoan nghênh.”
“Nếu ông đến để làm nhục em ấy, xin hãy rời đi.”
Bố giống như vừa bị tát trước mặt mọi người.
Ông chỉ vào tôi, rất lâu sau mới nặn ra được một câu:
“Được.”
“Nếu con có bản lĩnh thì cả đời đừng về nhà.”
Tôi nhìn ông.
Giọng nói vô cùng bình thản.
“Vốn dĩ tôi cũng không có nhà.”
Nghe xong câu ấy, ông bỗng sững sờ.
Tôi không nhìn ông thêm nữa.
Tôi xoay người bước vào văn phòng.
Trước khi cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy dì Chu nhỏ giọng nói:
“Đứa trẻ này đúng là nuôi không thân.”
Tôi cúi đầu đặt tài liệu lên bàn.
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy câu ấy cũng không còn đau đớn đến thế.
Một người chưa từng được nuôi dưỡng tử tế, dựa vào đâu mà nhất định phải thân thiết với họ?
Học kỳ hai năm ba, tôi giành được học bổng quốc gia.
Cố vấn yêu cầu tôi phát biểu với tư cách đại diện sinh viên.