Chương 5 - Nhật Ký Khiếm Thính

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đồ của tôi đã thu dọn gần xong, tôi đang ngồi xổm dưới đất dán băng keo niêm phong thùng.

Chu Dương đứng ở cửa, ánh mắt tan vỡ, bỗng quỳ xuống trước mặt tôi.

“Hảo Hảo, đừng đi.”

“Em đánh anh, mắng anh thế nào cũng được, chỉ cần đừng rời khỏi anh.”

“Anh không chịu nổi cuộc sống không có em.”

“Anh sai rồi, anh biết mình sai rồi, em cho anh một cơ hội được không?”

Hạ Ngọc từ bên cạnh xông tới mắng anh mặt dày.

“Làm sai rồi quỳ xuống giữ người thì cần cảnh sát để làm gì?”

Chu Dương và Hạ Ngọc cãi nhau, giọng càng lúc càng lớn.

“Cậu là cái thá gì, cậu xứng đứng bên cạnh cô ấy sao!”

“Tôi có xứng hay không thì không biết, nhưng anh chắc chắn không xứng, quỳ cũng không xứng!”

“Tôi sạch sẽ, anh bẩn thỉu, anh mới là người không xứng đứng trước mặt chị ấy nhất!”

“Cô ấy không thích người nhỏ tuổi hơn đâu, cậu tính sai rồi!”

Tôi bị họ cãi đến đau đầu, cuối cùng không nhịn nổi.

“Đủ rồi!”

Hai người lập tức im bặt.

Tôi nhìn Chu Dương, trong mắt chỉ còn mệt mỏi.

“Chu Dương, tôi không còn bất kỳ mong đợi nào ở anh nữa, chỉ muốn chia tay.”

Vừa dứt lời, ngoài cửa truyền đến một tiếng kêu khẽ.

Tạ Vi đứng ngoài cửa, che miệng, lộ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Cô ta mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, tóc được uốn cẩn thận, trang điểm tinh xảo như sắp đi hẹn hò.

Chu Dương đột nhiên quay đầu: “Sao cô lại đến đây?”

“Hảo Hảo, anh tuyệt đối không đưa địa chỉ cho cô ấy!”

Tạ Vi cắn môi, giọng nhỏ nhẹ.

“Trước đây tôi từng đặt trà sữa cho cậu mà, trên đơn hàng có địa chỉ…”

Hạ Ngọc lập tức bắt được cơ hội, lạnh lùng châm chọc.

“Ồ, đối tượng mới đuổi đến tận nhà luôn à?”

Tạ Vi lộ vẻ ngượng ngùng, giải thích với tôi.

“Hảo Hảo, tôi chỉ nhờ Chu Dương giả làm bạn trai để qua mặt bố mẹ tôi thôi, cậu đừng vì chuyện này mà giận dỗi với anh ấy.”

Chương 9

9

Tôi ngắt lời cô ta.

“Tôi và Chu Dương đã chia tay rồi, chuyện của hai người tự giải quyết, đừng kéo tôi vào.”

“Dù sao tôi cũng không dám đảm bảo sau khi bị chọc giận mình sẽ làm ra chuyện gì. Cho dù trong mắt đám bạn của hai người, hai người có xứng đôi đến mức nào thì cũng không thể phủ nhận rằng một người là đàn ông tồi, một người là kẻ thứ ba.”

Tạ Vi bị chặn họng đến sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, trong mắt dâng đầy nước, quay sang nhìn Chu Dương.

Chu Dương không nhìn cô ta.

Tôi đi phía trước, Hạ Ngọc xách vali đi phía sau.

Tôi tìm một căn nhà mới.

Cách công ty chỉ mười phút đi bộ.

Tôi xin đi công tác một tháng ở thành phố phía Nam.

Kết quả trong thời gian công tác.

Tôi lại ký được một đơn hàng trị giá hàng triệu.

Đồng nghiệp nói chia tay rồi sự nghiệp lập tức phất lên, trước đây chắc chắn là bạn trai cũ khắc tôi.

Cô gái lễ tân nói với tôi rằng Chu Dương đã đến công ty tìm tôi mấy lần.

Mỗi lần ngồi là ngồi cả ngày, mọi người bị anh hỏi đến phát phiền.

Tôi liên tục xin lỗi, mời hai người uống trà sữa.

Sau khi về công ty được vài ngày, Chu Dương xuất hiện dưới lầu.

Vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức bước tới.

“Hảo Hảo…”

Khoảng thời gian này có lẽ anh sống rất tệ, gầy đi hẳn một vòng, cằm cũng nhọn ra, quần áo mặc trên người rộng thùng thình.

Nhưng nhìn thấy anh, tôi không hề có cảm giác đau lòng, chỉ thấy phiền.

Tôi thậm chí bắt đầu nghi ngờ mắt nhìn của mình, trước đây sao lại có thể thích Chu Dương được.

Tôi ngắt lời anh trước khi anh nói tiếp.

“Có lẽ vì trước đây tôi không làm gì, khiến anh cảm thấy tôi vẫn còn mềm lòng.”

“Bây giờ để tôi giải quyết tất cả.”

Tôi lấy điện thoại ra.

Gửi ảnh chụp những bài đăng trước đây của Chu Dương vào nhóm cấp ba.

【Tôi và Chu Dương đã chia tay, tất cả chuyện giữa anh ta và Tạ Vi không liên quan đến tôi.】

Tin nhắn trong nhóm lập tức nhảy lên 99+.

Tất cả mọi người đều hóng chuyện.

Còn có người tag tôi, muốn biết thêm chi tiết.

Gửi xong tin nhắn.

Tôi xoay người rời đi.

Chu Dương không đuổi theo nữa.

Sau lần đó.

Chu Dương rời nhóm, Tạ Vi vẫn chưa rời.

Cô ta tuyên bố với bên ngoài rằng mình vô tội, bị lừa.

Cô ta nói lúc Chu Dương qua lại với cô ta, anh đã nói rằng hai chúng tôi chia tay rồi.

Cô ta vẫn hoạt động trong nhóm, nhưng người để ý đến chẳng có mấy.

Ba tháng sau, tôi và Hạ Ngọc có tiến triển mới, tôi và cậu ấy ở bên nhau.

Bởi vì cậu ấy nấu ăn ngon, lại thích làm việc nhà.

Ai hiểu được cảm giác này chứ.

Mỗi lần về nhà, trong nhà luôn sạch sẽ gọn gàng, trên bàn là cơm canh nóng hổi.

Tôi không ngừng cảm thán trong lòng, hóa ra trước đây Chu Dương đã sống những ngày tháng sung sướng như thế này.

Một năm sau, tài khoản của tôi bỗng có thêm ba trăm nghìn tệ, phần ghi chú là trả nợ.

Tài khoản im lặng từ lâu của Chu Dương gửi cho tôi một tin nhắn.

【Xin lỗi, tôi chỉ kiếm được từng này, đừng chê.】

Lúc màn hình điện thoại sáng lên.

Hạ Ngọc đang gác đầu lên vai tôi.

Cậu ấy lúc nào cũng giống một con chó lớn, thích dính cả người lên tôi.

Tôi dịch sang bên cạnh một chút, cậu ấy cũng dịch theo, cằm lại chính xác rơi vào hõm vai tôi.

Nhìn thấy tin nhắn Chu Dương gửi, cả người Hạ Ngọc cứng lại.

Giọng buồn bực từ phía trên vai truyền xuống.

“Anh ta lại đến quấy rầy chị à?”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng