Chương 4 - Nhật Ký Khiếm Thính

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tuy tôi bỏ tiền thuê cậu, nhưng tôi không thích bóc lột người khác, nên nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi.”

Hạ Ngọc đặt áo khoác trước mặt tôi.

“Em thấy chị lạnh nên tự nhiên cởi ra thôi, không phải cố ý diễn đâu.”

Tôi nghe mà nổi da gà, chỉ vào phòng khách tầng một.

“Áo khoác của tôi ở trên sofa, giúp tôi lấy qua đây.”

Hạ Ngọc không hề miễn cưỡng, vui vẻ chạy đi, rồi lại vui vẻ chạy về.

“Chị ơi, đêm gió lớn, mau mặc vào đi.”

Tôi nhận lấy áo, nhìn gương mặt trẻ trung non mịn của Hạ Ngọc.

Bỗng nhớ đến chuyện hồ đồ mình đã làm vào đêm công ty tụ tập.

Chương 7

7

Tối hôm đó, vì chuyện Chu Dương và Tạ Vi, tôi rời buổi liên hoan sớm.

Bên ngoài mưa như trút nước.

Tôi không cầm ô, cũng không gọi xe, cứ thế đi trong mưa.

Rồi gặp Hạ Ngọc đang bị một bà cụ ăn vạ.

Lúc ấy cậu ấy cũng ướt sũng toàn thân.

Trên lưng đeo ba lô, bị bà cụ áp đảo đến mức nói năng cũng không trôi chảy.

Có lẽ tôi bị chuyện Chu Dương làm tức đến mất lý trí.

Hoặc cũng có thể vì rượu khiến đầu óc tôi nhất thời hỏng mất.

Tôi lại trực tiếp xông lên bênh vực cậu ấy.

Bà cụ bỏ đi.

Tôi cũng mơ mơ hồ hồ kết bạn WeChat với Hạ Ngọc.

Chuyện này vốn nên kết thúc ở đó.

Nhưng tôi lại nhìn thấy Hạ Ngọc than thở trên vòng bạn bè rằng bố mẹ không cho tiền sinh hoạt.

Sau đó như ma xui quỷ khiến, tôi nhắn tin nhờ cậu ấy giả làm bạn trai, cùng tôi về nhà gặp bố mẹ.

Bây giờ xem ra, vụ giao dịch này khá lời.

Hạ Ngọc đẹp trai, nói chuyện cũng dễ nghe, dỗ bố mẹ tôi vui đến mức không biết trời đất gì nữa.

Trưa hôm sau.

Tôi ngồi trong sân hóng mát, Hạ Ngọc ở bên cạnh ân cần gọt lê cho tôi.

Lúc Chu Dương được người trong làng dẫn đến trước cửa nhà tôi.

Tôi đang nghiêng đầu ăn miếng trái cây Hạ Ngọc đưa đến.

“Tần Hảo Hảo…”

Tôi nghe thấy giọng Chu Dương quen thuộc nhưng có phần khàn đặc, còn tưởng mình nghe nhầm.

Kết quả vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Chu Dương đứng ngoài cửa, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Sắc mặt anh xám trắng, mắt đầy tia máu, áo sơ mi nhăn nhúm.

Trông như đã lái xe suốt một ngày một đêm.

Tôi phủi quần áo, phủi sạch vụn bánh trung thu rồi mới lên tiếng hỏi.

“Anh đến đây làm gì?”

“Em vì người đàn ông này mà phản bội anh?”

Giọng Chu Dương khàn khàn, vành mắt đỏ bừng.

Hạ Ngọc đặt mạnh chiếc nĩa xuống đĩa định bước lên, nhưng bị tôi giơ tay ngăn lại.

Cậu ấy nhìn tôi đầy tủi thân, nhưng vẫn ngoan ngoãn lùi về phía sau, đứng thẳng người.

Tôi đi đến trước mặt Chu Dương, giọng không có quá nhiều dao động.

“Anh chắc muốn tôi công khai những chuyện anh đã làm ngay tại đây sao?”

Chu Dương như nắm được thóp của tôi, giọng càng lớn hơn.

Khiến mấy người trong làng thò đầu ra nhìn, bàn tán xôn xao.

“Tần Hảo Hảo, em chột dạ đúng không!”

“Em với hắn chắc chắn đã qua lại từ lâu, nếu không sao chẳng nói một câu đã dẫn hắn về gặp bố mẹ!”

Tôi không nhịn nữa, lấy điện thoại trong túi ra, mở những bài đăng kia.

“Tôi đi mua rau, chỉ vì mặc cả hai tệ với người bán mà anh thấy tôi mất mặt.”

“Bệnh viện quy định tái khám trong vòng bảy mươi hai tiếng được miễn phí đăng ký, tôi bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, anh lại nói tôi làm anh mất mặt.”

“Họp lớp, tôi phản kích kẻ bắt nạt anh, anh nói tôi thô lỗ. Trên đường về tôi còn phải dỗ anh, anh lại đập máy trợ thính để trút giận.”

“Ở bên nhau bảy năm, mỗi bữa ăn anh đều phải chia đĩa riêng với tôi. Tôi thử anh một lần, anh lại nói ăn phải nước bọt của tôi khiến anh buồn nôn.”

Tôi nói thêm một câu, sắc mặt Chu Dương lại trắng thêm một phần.

Tôi đưa thẳng điện thoại đến trước mặt anh.

Để anh nhìn rõ từng lời mình từng nói.

“Chu Dương.”

“Tôi cứ tưởng một người đã ghét bỏ nửa kia đến mức này thì chính là đang muốn chia tay.”

Chương 8

8

Chu Dương há miệng, không nói được một câu.

Anh bước lên một bước, định kéo tay tôi.

Hạ Ngọc lập tức chắn trước mặt tôi, đẩy anh ra.

“Này này, anh bạn trai cũ, vừa phải thôi.”

“Nếu tôi mà làm ra chuyện lấy oán báo ơn thế này, chắc tôi tự cắt cổ luôn rồi.”

Chu Dương không chịu đi.

Anh ở trong làng canh suốt hai ngày.

Ban ngày ngồi xổm bên cạnh xe, ban đêm co ro trong xe.

Bố mẹ biết chuyện, bảo người trong làng đuổi Chu Dương ra ngoài cổng làng.

Mẹ véo tai tôi cảnh cáo.

“Lần sau mở to mắt ra mà nhìn người! Nếu con nhìn không rõ thì đưa về cho bố mẹ nhìn!”

Tôi liên tục đảm bảo.

Ngày thứ ba, kỳ nghỉ kết thúc, tôi rời nhà lên đường.

Nhìn thấy Chu Dương tựa vào cửa xe, môi khô nứt, mắt sưng lên, quanh cằm mọc một vòng râu xanh.

Anh nhìn thấy tôi, hé miệng, giọng khàn đến gần như không nghe rõ:

“Hảo Hảo…”

Tôi không để ý, trực tiếp lên xe của hàng xóm đi vào thành phố.

Chu Dương lái xe theo phía sau, cứ thế theo chúng tôi về tận thành phố.

Đến căn nhà thuê, Hạ Ngọc vẫn không chịu đi.

“Chị ơi, để em giúp chị chuyển nhà trước nhé. Em khỏe, lại là đàn ông, nếu anh bạn trai cũ làm chuyện gì gây tổn thương chị thì em còn có thể giúp.”

Tôi không tranh được với cậu ấy, nghĩ lại cũng thấy có lý nên đồng ý.

Chu Dương không biết chúng tôi mua chuyến nào, đến muộn hơn chúng tôi hai tiếng.

Lúc anh trở về.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng