Chương 2 - Nhặt Được Một Đứa Trẻ Trên Đường Cao Tốc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Lúc đó ông ta đã ký giấy từ bỏ rồi.”

Luật sư Giang gật đầu: “Theo quy định của pháp luật, cha mẹ ruột có thể nộp đơn xin khôi phục quyền giám hộ sau khi điều kiện sống được cải thiện. Hiện tại anh Lâm có chỗ ở và thu nhập ổn định, hoàn toàn đủ điều kiện nuôi dưỡng.”

Tôi nói: “Tôi cũng đủ điều kiện.”

Luật sư Giang liếc nhìn tôi. Ánh mắt đó tôi quá quen, mấy người họ hàng ở quê nhìn tôi cũng bằng ánh mắt này.

“Cô Lâm tôi hiểu cô có tình cảm với cháu bé. Nhưng nói một cách khách quan, anh Lâm tốt nghiệp trường danh tiếng, hiện đang làm quản lý cấp cao cho một công ty, thu nhập của anh ấy gấp…” cô ta ngừng lại một nhịp, “rất nhiều lần cô. Anh ấy có thể cho cháu những tài nguyên giáo dục và môi trường phát triển tốt hơn.”

Tôi nắm chặt chén trà, không nói gì.

Cô ta nói đúng sự thật. Tôi chỉ là một nhân viên phân loại bưu kiện, lương tháng năm ngàn tệ, có thể cho đứa trẻ này được cái gì?

Lâm Minh Triết vẫn nhìn chằm chằm Lâm Nhất Hàng, nước mắt bắt đầu rơi: “Nhất Hàng, ba sai rồi. Lúc đó ba có nỗi khổ tâm, không ngày nào ba không nhớ con —”

“Đủ rồi.”

Lâm Nhất Hàng lên tiếng.

Nó nhảy từ trên ghế xuống. Ghế trong quán trà khá cao, lúc nhảy xuống quai cặp bị vướng một chút, nó giật mạnh ra, đứng vững lại.

“Lâm Minh Triết,” nó gọi thẳng họ tên, không gọi là ba, “Đêm hôm đó ở trạm dừng nghỉ, ông nói với tôi là ông vào trong mua chai nước, bảo tôi đứng đợi.”

Nước mắt của Lâm Minh Triết ngừng rơi trong một giây.

“Tôi đợi tròn một tiếng đồng hồ. Người ở cửa hàng tiện lợi bảo tôi, ông đi ra bằng cửa sau. Ông căn bản không hề mua nước.”

Cả phòng bao chìm vào im lặng.

Lâm Nhất Hàng mở cặp, rút ra một cuốn sổ tay. Không phải cuốn dùng để ghi chép chi tiêu, mà là một cuốn khác, bìa đã cũ, các góc sờn rách.

“Ông và bà vợ hiện tại kết hôn vào tháng Mười năm ngoái. Nhà bà ta có hai đứa con, đều lớn hơn tôi. Bố vợ ông không muốn nuôi thêm một cục nợ nữa. Thế nên ông vứt tôi đi, ngày hôm sau liền đi tổ chức hôn lễ.”

Mặt Lâm Minh Triết thoắt cái trắng bệch.

“Mấy chuyện này sao mày —”

“Tôi bảy tuổi, không phải bảy tháng. Tôi biết điều tra, biết ghi chép. Vòng bạn bè trên WeChat của ông ngày 12 tháng 10 đăng ảnh cưới, định vị ở Tam Á. Ông vứt tôi ở trạm dừng nghỉ là ngày 10 tháng 10.”

Luật sư Giang hắng giọng: “Bạn nhỏ họ Lâm này, mấy chuyện đó và trình tự pháp luật —”

“Cô đừng ngắt lời tôi.” Lâm Nhất Hàng nhìn cô ta, “Trước khi nhận vụ án này cô đã điều tra xem tại sao ông ta từ bỏ quyền giám hộ chưa? Cô đã xem camera ở trạm dừng nghỉ chưa? Một người cha lừa đứa con trai bảy tuổi đến trạm dừng nghỉ để vứt bỏ, rồi quay lưng đi lấy vợ. Cô nghĩ tòa án sẽ phán quyết giao con cho ông ta sao?”

Luật sư Giang không nói gì nữa.

Lâm Minh Triết bắt đầu khóc.

Lâm Nhất Hàng quay sang nhìn tôi. Đôi mắt đó khác hẳn với lúc uống sữa chua tối qua bên trong chứa đựng một thứ gì đó mà tôi không diễn tả thành lời.

04

Nó bước tới cạnh tôi, đưa tay kéo nhẹ vạt áo tôi.

“Chị Lâm đi thôi.”

Tôi đứng dậy.

Lâm Minh Triết đột ngột cất cao giọng: “Nhất Hàng! Con theo cô ta thì có tương lai gì? Con có biết một tháng cô ta kiếm được bao nhiêu tiền không? Đến bản thân cô ta còn lo chưa xong —”

Lâm Nhất Hàng dừng bước.

Nó không quay đầu lại.

“Năm ngàn tệ.” Nó nói, “Lương tháng của chị ấy là năm ngàn tệ. Nhưng chị ấy đã đợi tôi hai tiếng ở trạm dừng nghỉ. Còn ông, một phút cũng không.”

Nó đẩy cửa phòng bao, bước ra ngoài.

Tôi đi theo sau. Lúc bước tới cửa, tôi nghe thấy Lâm Minh Triết gào lên ở phía sau: Lâm Tâm Bình, chuyện này chưa xong đâu.”

Tôi không quay đầu.

Ánh nắng bên ngoài rất gắt, Lâm Nhất Hàng đứng dưới bậc thềm, đeo cặp sách, ngửa đầu nhìn tôi.

“Chị lái xe yếu lắm, đi về nhớ đi chậm thôi.”

“Ừ.”

Tôi lên xe máy điện, nó nhảy lên ghế sau.

Đi được khoảng một trăm mét, tôi thấy eo mình thắt lại. Nó vòng hai tay từ phía sau, ôm chặt lấy tôi.

Rất chặt.

Đứa trẻ bảy tuổi, sức không lớn, nhưng tôi có thể cảm nhận được.

Nó không nói gì, vùi mặt vào lưng tôi.

Về đến phòng trọ, Lâm Nhất Hàng vừa vào cửa đã chui ngay vào nhà vệ sinh, tiếng vòi nước chảy rất lâu.

Tôi ngồi trên sô pha hút thuốc — thuốc mới mua, hôm nay phá lệ.

Lúc nó bước ra, mắt vẫn còn đỏ, nhưng mặt đã rửa sạch sẽ.

“Chị Lâm.”

“Ừ.”

“Ông ta sẽ không từ bỏ đâu.”

“Chị biết.”

“Thứ ông ta cần không phải là em.”

Tôi dụi điếu thuốc: “Vậy là cái gì?”

Lâm Nhất Hàng trèo lên sô pha, ngồi cạnh tôi, chân lơ lửng không chạm đất.

“Lúc em hai tuổi, trường mẫu giáo từng đo IQ cho em. 152. Tờ giấy báo cáo đó vẫn đang nằm trong tay ông ta.”

Tôi không hiểu.

“Chị Lâm chị không hiểu đâu.” Nó thở dài, tiếng thở dài chẳng giống một đứa trẻ bảy tuổi chút nào, “Bây giờ trên mạng có một thứ gọi là dự án đào tạo trẻ em thiên tài. Có những công ty chuyên tìm kiếm những đứa trẻ như vậy, ký hợp đồng, đóng gói hình ảnh, cho lên các chương trình truyền hình. Một đứa trẻ một năm có thể mang về cho người giám hộ hàng trăm ngàn tệ.”

“Ông ta…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)