Chương 2 - Nguyên Tắc Sắt Của Thủ Trưởng
“Em đến lấy máu còn sợ, thật sự để em tận mắt nhìn thấy thì e rằng cả đời này em cũng không bước ra nổi.”
Tấm thẻ vẫn còn hơi ấm của anh, nóng đến mức đầu ngón tay tôi từng cơn tê dại.
“Tôi có quyền tự quyết định mình có chịu nổi hay không.”
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng mang theo sự dứt khoát không cho phép phản bác.
“Lúc ấy em còn chẳng mở nổi mắt. Anh không quyết định thay em thì chẳng lẽ bắt tất cả mọi người đứng đó đợi em tỉnh?”
Lục Chiến Đình nắm tay tôi, giọng thậm chí còn có mấy phần tủi thân.
“A Diên, anh đã thay em đưa ra lựa chọn khó khăn nhất.”
“Em có thể trách anh, nhưng em không thể nói rằng trong lòng anh không thương em.”
Cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra.
Lâm Mạt ngồi trên xe lăn, cổ chân quấn một lớp băng mỏng.
Mắt cô ta lập tức đỏ lên.
“Chị A Diên, em xin lỗi. Lúc bệnh viện gọi điện, anh Chiến Đình đang đi cùng em gặp chuyên gia.”
Tôi ngẩng đầu nhìn Lục Chiến Đình, yên lặng chờ lời giải thích.
Lục Chiến Đình cau mày.
“Chuyên gia chỉ ở trong nước nửa ngày. Lúc đó em đang hôn mê, chân của Lâm Mạt không thể chậm trễ.”
“Anh chỉ có thể quyết định thay em.”
Giọng điệu của anh đương nhiên như thể đó chính là lựa chọn đúng đắn nhất.
Móng tay tôi bấm sâu vào tấm thẻ dấu chân.
Mép giấy cứa rách lòng bàn tay, rỉ ra những giọt máu mà tôi cũng không nhận ra.
“Vậy là anh chọn cô ấy.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nói rõ từng chữ.
“Anh chọn chuyện không thể trì hoãn hơn.”
Anh thở dài, đưa tay định ôm tôi.
“A Diên, không phải anh mặc kệ em. Mỗi loại thuốc em dùng sau khi tỉnh lại, mỗi lần hội chẩn đều là do anh sắp xếp.”
“Nỗi đau của em, anh có thể dùng cả đời từ từ bù đắp.”
“Thời kỳ vàng để Lâm Mạt hoạt động trong lực lượng đặc chiến chỉ có vài năm này. Bỏ lỡ một lần, giấc mơ của cô ấy có thể sẽ không thực hiện được.”
Anh nhìn tôi, giọng dịu dàng đến gần như tàn nhẫn.
“Em thì khác, em vẫn còn anh.”
Lâm Mạt khẽ hít một hơi.
Lục Chiến Đình lập tức quay sang:
“Đau chân à?”
Cô ta cắn môi lắc đầu.
“Em chỉ cảm thấy chị A Diên đáng thương quá.”
Y tá bước vào thay thuốc cho tôi.
Lớp băng được tháo ra, để lộ vết thương dữ tợn kéo ngang bụng dưới.
Sắc mặt Lục Chiến Đình lập tức thay đổi, theo bản năng bước về phía tôi.
Nhưng Lâm Mạt lại nhỏ giọng nói:
“Anh Chiến Đình, chân em tê rồi.”
Bước chân vừa nhấc lên của anh dừng lại.
Chỉ do dự một giây, anh đã cúi xuống bế ngang cô ta lên.
“Tối anh mang bánh nhân táo đỏ cho em, đừng khóc.”
Anh quay đầu nói với tôi một câu rồi bế người đi ra ngoài.
Cửa phòng bệnh khép lại.
Y tá nhìn theo hướng hai người rời đi, tức đến đỏ cả mắt.
“Chân cô ta còn chẳng sưng, còn vết thương của cô mà rách thêm lần nữa thì có thể mất mạng đấy.”
Chiều tối, bánh được đưa đến phòng bệnh.
Trên hộp in ảnh quảng bá Lâm Mạt giành chức vô địch.
Một góc bánh bị khuyết mất.
Trợ lý ngượng ngùng giải thích:
“Cô Lâm nếm một miếng, nói ngọt quá.”
“Thủ trưởng nói cô thích ăn đồ ngọt, bỏ đi thì phí nên đặc biệt bảo tôi mang cho cô.”
Tôi nhìn chằm chằm chỗ bánh bị khoét mất, không ăn một miếng, mặc kệ nó nằm trên tủ đầu giường.
Bốn tuần sau phẫu thuật, tôi làm thủ tục xuất viện.
Hộp bánh nhân táo đỏ ấy vẫn đặt trên bậu cửa sổ, từ lâu đã mốc meo.
Tôi trở về căn nhà trong khu gia đình quân nhân, đẩy cửa phòng em bé ra, bên trong đã biến thành phòng chứa trang thiết bị chiến thuật của Lâm Mạt.
Căn phòng vốn đặt nôi em bé, tủ quần áo nhỏ và đèn hình ngôi sao, bây giờ chỉ còn hai dãy giá thiết bị chiến thuật cùng một chiếc gương toàn thân.
Những bức tranh thai giáo dán trên tường đã bị xé xuống.
Trong gương phản chiếu khuôn mặt tái nhợt, gầy gò của tôi.
Lâm Mạt đang ép chân trước gương, thấy tôi bước vào liền mỉm cười chào hỏi.
“Chị A Diên, cảm ơn chị đã cho em mượn phòng.”
Tôi không nhìn cô ta, giọng lạnh như băng.
“Ai cho cô động vào căn phòng này?”
“Để trống cũng lãng phí.”
Lục Chiến Đình bưng một cốc sữa ấm bước vào, lòng bàn tay hờ hững đỡ bên eo tôi.
“Vết thương còn đau không?”
Giọng anh vẫn mang vẻ dịu dàng quen thuộc, đưa tay định chạm vào bụng dưới của tôi.
Tôi nghiêng người tránh đi.
Bàn tay anh dừng giữa không trung, nụ cười trên mặt nhạt đi mấy phần.
“Vẫn trách anh không đến đón em à? Tài xế đưa với anh đưa thì khác gì nhau?”
Tôi nhìn chiếc đèn hình ngôi sao bị vứt cạnh thùng rác, nói từng chữ:
“Đây là phòng của con.”
“Con đã mất rồi.”
Anh buột miệng nói ra, sau đó nhận ra sắc mặt tôi không ổn nên đưa tay xoa đầu tôi.
“Anh không cố ý nhắc lại. Sau này chúng ta nhận nuôi một đứa rồi trang trí lại là được.”
Lâm Mạt đỏ mắt lên tiếng:
“Anh Chiến Đình, hay là em vẫn chuyển ra ngoài đi.”
Bàn tay Lục Chiến Đình đang đưa về phía bụng tôi vẫn còn dừng giữa không trung, nhưng tay còn lại đã nắm lấy cánh tay Lâm Mạt trước.
“Em sắp đi lưu diễn ở biên giới rồi, đừng chuyển tới chuyển lui nữa. Ở đây tiện chăm sóc.”
Bụng dưới vốn đã trống rỗng bỗng co rút một cái.
Đau đến mức các đầu ngón tay tôi cuộn chặt lại.
Lục Chiến Đình quay sang nhìn tôi, giọng mang ý dỗ dành.
“A Diên, chúng ta có thể nhận con nuôi.”