Năm năm trước, có ông thầy bói phán rằng người chồng làm đội trưởng đội cứu hỏa của tôi sẽ qua đời vì tai nạn sau 5 năm nữa. Tôi tức giận đạp tung cái sạp của ông ta.
“Nói xằng nói bậy, chồng bà đây cứu người vô số, làm sao mà gặp tai nạn được!”
Suốt bốn năm sau đó, tôi luôn nơm nớp lo sợ. Hễ có buổi diễn tập cứu hộ nào nguy hiểm là tôi lại chủ động xin đi theo đội y tế, cốt để bảo vệ chồng mình ở phía sau.
Cho đến đúng ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, cô nhân viên truyền thông mới tới của đội đỏ hoe mắt tỏ tình với anh ta, đe dọa rằng nếu anh không đồng ý thì cô ta sẽ nhảy lầu tự tử.
Ngày hôm sau, chồng tôi chủ động xin đi chi viện cho vụ cháy nhà máy hóa chất ở phía Tây thành phố, và dắt theo luôn cả cô cấp dưới vừa tỏ tình với mình hôm qua.
Ba ngày sau, tin chồng tôi tử nạn truyền đến.
Và đi cùng với tin báo tử là một gói bưu kiện.
Bên trong là một bức ảnh. Trong ảnh là chồng tôi và cô nhân viên truyền thông kia, hai người ôm nhau trên giường khách sạn, hôn nhau đắm đuối.
*[Chị dâu, Thẩm đội trưởng không tiếc giả chết cũng phải ở bên em.]*
*[Chị chiếm đoạt anh ấy bao nhiêu năm nay, giờ anh ấy là của em rồi.]*
Dưới đáy hộp, còn vứt mười mấy cái bao cao su đã qua sử dụng.
Đọc xong, tôi ngồi thẫn thờ trên sô pha ngoài phòng khách suốt ba tiếng đồng hồ.
Tôi không đến linh đường để khóc lóc tiếc thương.
Thay vào đó, tôi in sẵn giấy tờ, chuẩn bị đến chi đội cứu hỏa để xin cấp giấy chứng tử.
Bất kể thế nào, về mặt pháp lý, cái sự “góa chồng” này, hôm nay tôi phải chốt hạ cho bằng được.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận