Chương 2 - Người Trở Về Từ Cổ Mộ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhà đã bị lục sạch, tôi cùng đường, chỉ còn cách đi cầu xin Lý Kiến Quốc, mong ông ta phát trước khoản trợ cấp cho hộ nghèo để cứu lấy bà.

Hôm đó, Lý Kiến Quốc đang đánh bài dưới gốc cây hoè đầu làng.

Ông ta vắt chân chữ ngũ, ngậm điếu thuốc, nheo mắt nhìn tôi như nhìn một con chó đang quẫy đuôi van xin.

“Muốn tiền à?” – ông ta cười khinh bỉ – “Cũng được thôi.”

Ông ta chỉ xuống đất, nói:

“Quỳ xuống, học chó sủa ba tiếng. Sủa giống, thì tao cân nhắc.”

Dân làng xung quanh phá lên cười.

Chị Thúy cười đến gập người, đập đùi nói:

“Kiến Quốc, ông làm khó người ta rồi đấy! Người ta là sinh viên mà, trí thức, sao lại đi sủa như chó được!”

Năm đó, tôi mười tám tuổi.

Tôi cảm thấy nhân phẩm mình bị giẫm dưới chân họ, nghiền thành tro bụi.

Nhưng vì bà, tôi nguyện làm bất cứ điều gì.

Đầu gối tôi, từ từ khuỵu xuống.

Ngay khoảnh khắc tôi sắp quỳ, bà nội không biết từ đâu lao đến.

Bà gầy guộc như chiếc lá khô, nhưng dốc hết sức lực, kéo tôi lại.

“Tiểu Chu, ta không cầu nữa! Chúng ta về nhà!”

“Bà không chữa nữa! Mình về nhà!”

Giọng bà khản đặc nhưng đầy quyết tuyệt.

Đêm đó, bà ho ra máu không ngừng, đỏ cả nửa chiếc gối.

Vài hôm sau, bà ra đi.

Lúc lâm chung, bà nắm chặt tay tôi, ánh mắt mờ đục đẫm đầy nước.

“Tiểu Chu, đừng hận, mình đi rồi thì đừng quay lại nữa.”

Tôi đã hứa với bà.

Tôi tưởng mình có thể giữ lời.

Nhưng đến ngày đưa tang, Lý Kiến Quốc lại xuất hiện.

Ông ta dẫn người chặn ở cổng làng, viện cớ “xúi quẩy”, không cho quan tài bà tôi đi qua con đường bê tông duy nhất của làng.

“Người ngoài tộc, chết rồi còn muốn đi đường nhà họ Lý? Không đời nào!”

Ông ta chỉ vào con mương bẩn thỉu, đầy rác ở rìa làng:

“Vòng qua đó!”

Hôm ấy mưa lất phất.

Tôi một mình, lội qua bùn sâu đến mắt cá, khiêng quan tài bà leo dốc về núi sau làng.

Nước bùn trộn nước mưa ngập giày, lạnh buốt đến tận xương.

Nước mắt tôi hoà với mưa, làm nhòe cả tầm nhìn.

Tôi không thấy rõ con đường phía trước, chỉ cảm giác mỗi bước đi như giẫm trên lưỡi dao.

Khoảnh khắc đó, một phần trong tôi, chết hẳn.

Bà ơi, con xin lỗi.

Tôi gập lại sổ tay của ông nội, ánh mắt lạnh như băng.

Tôi không hận họ.

Vì hận, là còn quá nhẹ.

Tôi chỉ muốn họ, vì những việc họ đã làm trong quá khứ, phải trả giá tương xứng.

Tôi muốn họ – sống không bằng chết.

03.

Cuộc sống của tôi ở thành phố nhanh chóng đi vào quỹ đạo.

Tôi dùng 610 ngàn mua đứt căn hộ cao cấp trong trung tâm thành phố, đứng tên tôi.

300 ngàn còn lại, tôi không gửi ngân hàng, cũng không phung phí.

Dựa vào những dự đoán mơ hồ trong ghi chép của ông tôi về xu thế kinh tế vài chục năm tới, cộng với kiến thức tài chính tôi học được ở đại học, tôi đã phân tán đầu tư vào một số lĩnh vực công nghệ mới nổi khi ấy còn rất ít người để ý nhưng đầy tiềm năng.

Tôi đăng ký học thêm vài khóa về quản trị kinh doanh và đầu tư tài chính, mỗi ngày đều ngập trong học hành, luyện tập và phân tích thị trường.

Tôi như miếng bọt biển khô, điên cuồng hấp thu kiến thức và sức mạnh.

Trong thời gian đó, Lý Hạo – bạn thân duy nhất của tôi – lén dùng tài khoản phụ trên WeChat liên lạc.

Cậu ấy bảo, tình hình làng không ổn.

Nhà đầu tư bị dân làng đòi hỏi vô lý (mỗi hộ một biệt thự kèm một trăm vạn), sau vài lần thương lượng thất bại đã hoàn toàn mất kiên nhẫn.

Họ rút hết nhân viên, ngừng mọi đầu tư ban đầu vào làng, kể cả hệ thống nước điện tạm mà họ từng hứa.

Dân làng dựng lều ở đầu làng để “đấu tranh đến cùng”, ăn ngủ luôn ở đó.

Giờ thì lạnh và đói, muỗi mòng đầy, nhiều người đổ bệnh.

Mọi người bắt đầu oán trách lẫn nhau.

Chị Thúy ngày nào cũng gào vào loa phát thanh làng, đổ cho tôi là “sao chổi”, là “đồ phản trắc” làm hỏng phong thủy, khiến cả làng không lấy được tiền, nguyền rủa tôi bị trời đánh, chết không toàn thây.

Tôi nhìn những bức ảnh Lý Hạo gửi – những người từng hống hách kia, giờ ai nấy gầy gò, đầy lo âu và oán hận.

Tôi chỉ nhắn lại nhạt nhẽo một câu: “Biết rồi.”

Rồi tiếp tục xem báo cáo tài chính.

Cuộc sống yên bình bị phá vỡ vào một buổi chiều cuối tuần.

Con trai trưởng thôn – Lý Hổ – từ nhỏ đã là tên lưu manh chuyên bắt nạt làng xóm, dẫn theo vài tên cùng dạng, chặn tôi trước cổng khu nhà.

Lý Hổ nhuộm tóc vàng, mặc áo thun bó và quần jeans rách, ngậm điếu thuốc, vẻ mặt đầy hung hăng.

Thấy tôi, hắn ném đầu thuốc xuống đất, nghiến mạnh chân lên.

“Thẩm Chu, mày cũng giỏi đấy, trốn lên thành phố hưởng thụ à?”

Hắn rướn cổ, bước từng bước lại gần tôi:

“Dân làng người ta chịu gió chịu lạnh ngoài kia, mày thì ở nhà cao cửa rộng, mày còn là người à?”

Tôi bình thản nhìn hắn: “Có chuyện gì?”

“Có chuyện?” – Lý Hổ phá lên cười như nghe được chuyện buồn cười nhất trần đời – “Tao đến đây là để GÂY CHUYỆN đấy!”

Chưa dứt lời, hắn đã vung tay đấm thẳng vào mặt tôi.

Tôi không né.

Ngay lúc nắm đấm hắn còn chưa tới, tôi thuận thế ngã ra sau, nặng nề đập xuống đất.

Cùng lúc đó, chiếc camera thể thao đeo ở cổ tay tôi đang quay đúng vào hắn, đèn đỏ báo ghi hình nhấp nháy dưới ánh nắng.

Lý Hổ khựng lại một chút, rồi giận dữ xông tới, đạp lên ngực tôi, giật lấy ví tiền.

Hắn rút ra mấy tờ trăm tệ, đập vào mặt tôi:

“Nghe nói mày lấy ba trăm mấy chục vạn? Biết điều thì ‘quyên góp’ chút cho dân làng đi! Bằng không, mỗi lần tao gặp mày, là tao đập mày một trận!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)