Chương 1 - Người Trở Về Từ Cổ Mộ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cả làng cười nhạo tôi ngu ngốc, vì ba triệu mà từ bỏ hàng trăm triệu, còn tôi thì cười họ bị chôn vùi cùng cổ mộ.

Làng định xây sân bay, tôi không nói hai lời, cầm lấy 3 triệu 610 ngàn tiền đền bù, là người đầu tiên ký tên rời đi.

Vợ trưởng thôn đứng ở đầu làng chỉ vào tôi mà mắng: “Đồ vô tích sự, chút tiền này mà cũng bị dụ đi!”

Cả làng cười nhạo tôi ngu, cùng nhau yêu cầu mỗi hộ phải được đền bù một căn biệt thự cộng thêm một trăm triệu tiền mặt.

Tôi dọn vào căn hộ cao cấp trong thành phố, còn họ thì dựng lều bạt ở làng, chuẩn bị cố thủ lâu dài.

Một năm sau, tin tức đưa tin, vị trí xây sân bay phát hiện cụm cổ mộ lớn, dự án bị hoãn vô thời hạn, mà làng tôi thì bị quy hoạch thành khu bảo tồn vĩnh viễn.

01.

Căn hộ rộng 270 mét vuông, bên ngoài cửa sổ sát đất là ánh đèn rực rỡ của thành phố, dòng xe cộ như mắc cửi, tạo thành những dải sáng lung linh.

Tôi chân trần bước trên sàn gỗ ấm áp, tay lắc ly rượu vang Lafite năm 1982, chất lỏng đỏ thẫm tạo nên những vòng cung tuyệt đẹp trên thành ly pha lê.

Màn hình điện thoại sáng lên, nhóm WeChat của làng “Lý Gia Thôn Phát Tài Liên Minh” đang nhấp nháy điên cuồng.

Ai đó đã ghép ảnh thẻ thời đại học của tôi thành ảnh thờ đen trắng, kèm dòng chữ: “Kẻ ăn cháo đá bát, đã đi thì đừng có quay về!”

Bên dưới là một loạt biểu cảm vỗ tay và hoan hô.

Trưởng thôn Lý Kiến Quốc gửi một đoạn ghi âm, giọng vang dội, khí thế mười phần:

“Mọi người yên tâm! Có tôi, Lý Kiến Quốc ở đây, tuyệt đối không để bọn nhà đầu tư chiếm một xu của chúng ta! Không như một số kẻ trắng mắt, vì ba trăm mấy chục vạn mà bán đứng đất tổ!”

Cả nhóm lại sôi trào những lời tán thưởng.

Tôi lặng lẽ nhìn, nhấp một ngụm rượu vang, vị cay nồng theo cổ họng trượt xuống, thiêu đốt thực quản, nhưng không át nổi cơn lạnh lẽo cuộn trào trong tim.

Ký ức lại tràn về cái trưa nóng nực và nhục nhã của một tháng trước.

Sân trụ sở thôn chật ních người.

Đại diện nhà đầu tư mồ hôi nhễ nhại giải thích chính sách bồi thường – ba triệu sáu trăm mười ngàn, là mức cao nhất từ trước tới nay, toàn thành phố cũng chưa từng có tiền lệ.

Bà nội tôi mới mất, hộ khẩu chỉ còn một mình tôi, theo chính sách thì tôi được nhận toàn bộ.

Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi ngột ngạt này càng nhanh càng tốt.

Vì vậy, tôi đứng dậy, nói với người đại diện:

“Tôi ký.”

Hai chữ như viên đá rơi vào nồi dầu sôi, cả sân lập tức nổ tung.

“Thẩm Chu! Mày điên rồi à?”

“Ba triệu mấy là xong chuyện? Mày còn mặt mũi nhìn tổ tiên nhà họ Lý không?”

“Đồ hèn! Đồ mềm xương!”

Trưởng thôn Lý Kiến Quốc đập bàn đứng phắt dậy, chỉ vào mặt tôi mà chửi:

“Mày tưởng học mấy năm đại học thì giỏi lắm à? Tao nói cho mày biết, hôm nay mày dám ký, mày chính là phản đồ của làng họ Lý!”

Ông ta tiện tay chộp lấy cái ly sắt tráng men trên bàn, đập mạnh xuống chân tôi.

“Choang!” – chiếc ly vỡ tan, nước trà nóng hổi bắn tung tóe lên ống quần tôi.

Tôi không nhúc nhích, thậm chí mí mắt cũng không chớp.

Vợ Lý Kiến Quốc, chị Thúy – nổi tiếng dữ dằn và lắm lời – là người đầu tiên lao lên.

Bà ta vớ lấy rổ rau hỏng ở góc tường, quăng cả đống lá úa vào mặt tôi.

“Tao khinh! Thằng ăn cháo đá bát! Bà mày còn chưa nguội đất, mày đã vội bán đất tổ! Ăn cơm đoạn hậu, sống cũng vô hậu!”

Rau thối dính lên mặt, tóc tôi, mùi chua thối xộc lên nồng nặc.

Tiếp theo là bùn đất, đá, thậm chí cả nước bọt – như mưa rơi xuống người tôi.

Người bạn thân duy nhất – Lý Hạo – định đến kéo tôi dậy, thì bị bố cậu ta, em trai Lý Kiến Quốc, tát cho một cái.

“Mày cút về ngay! Không được dây dưa với thứ phản bội này! Làng họ Lý không có loại cặn bã như nó!”

Lý Hạo ôm mặt, mắt đỏ hoe nhìn tôi, đầy áy náy và bất lực.

Đại diện nhà đầu tư định can thiệp, lập tức bị mấy gã cao to chặn lại, hung hăng xô đẩy.

Không biết ai đó còn lén đâm thủng lốp xe họ.

“Hôm nay đừng hòng ai rời khỏi đây! Không thỏa thuận xong điều kiện, không ai được ra khỏi làng!”

Cả thế giới tràn ngập ác ý và ồn ào.

Tôi đứng giữa cơn hỗn loạn, như một hòn đảo cô độc.

Tôi không nói một lời, gạt đám người ra, đi đến bàn, cầm lấy cây bút.

Khoảnh khắc ngòi bút chạm vào giấy, phía sau vang lên tiếng gào độc địa hơn của chị Thúy:

“Nó ký rồi! Tên đồ tể này! Nó chặt đứt con đường phát tài của cả làng ta!”

Vài gã trai trẻ lập tức lao đến, cố tình đụng mạnh vào tôi.

Tôi loạng choạng ngã ngửa ra sau.

Thứ tôi ôm trong lòng rơi ra ngoài.

Đó là bức ảnh thờ phóng to của bà nội tôi, tôi vừa mới lấy về từ tiệm ảnh.

Kính ảnh “choang” một tiếng vỡ nát, trán tôi đập mạnh xuống nền xi măng, dòng chất lỏng ấm nóng trào ra theo chân mày, che lấp tầm nhìn.

Qua màn đỏ máu, tôi thấy gương mặt hiền từ đầy nếp nhăn của bà, bị kính vỡ rạch nát tan tành.

Xung quanh vang lên một tràng cười lớn.

“Ha ha ha, thấy chưa! Báo ứng rồi kìa!”

“Đáng đời! Ông trời cũng không chịu nổi nữa rồi!”

Tôi không cảm thấy đau ở trán, chỉ thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nghiền nát.

Tôi chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng nhặt lại ảnh bà, dùng tay áo lau sạch bụi và mảnh kính bám trên đó.

Sau đó, tôi quay lại bàn, dưới ánh nhìn chằm chằm của mọi người, dùng ngón tay dính máu, bình tĩnh điểm xuống một dấu vân tay đỏ tươi ở cuối bản hợp đồng.

Tôi cầm bản hợp đồng của mình và tấm séc 3 triệu 610 ngàn, không ngoái đầu, bước ra khỏi sân trụ sở làng.

Phía sau là tiếng chửi rủa và cười nhạo vang trời.

“Thằng ngốc trúng số rồi! Ha ha ha!”

“Đợi mà xem, có tiền mà không có mạng tiêu!”

“Xem nó đắc ý được bao lâu! Không còn làng, nó chỉ là một con quỷ hoang không gốc rễ!”

Ngày chuyển nhà, không một chiếc xe nào trong làng chịu chở tôi.

Tôi dùng một chiếc xe kéo cũ nát, từng bước một, chở tro cốt bà nội và mấy thùng sách cũ ông nội để lại, rời khỏi nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng tôi – cũng chính là nơi làm tôi tổn thương sâu sắc nhất.

Tôi đứng trước cửa sổ sát đất trong căn hộ cao cấp, uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly.

Trên màn hình điện thoại, tấm ảnh đen trắng bị ghép của tôi vẫn cười rạng rỡ như trước.

Tôi nhìn bức ảnh đó, chậm rãi nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lẽo.

Cứ đợi đi.

Trò chơi, mới chỉ bắt đầu.

02.

Phòng làm việc trong nhà mới rất rộng, tôi cẩn thận dỡ những thùng sách cũ ông nội để lại ra, lần lượt phân loại sắp xếp.

Phần lớn trong số đó là sách cổ và bản chép tay về phong thủy, lịch sử địa phương, giấy đã ngả vàng, toát lên mùi ẩm mốc cũ kỹ.

Bà nội kể, sinh thời ông tôi là một thầy phong thủy, tiếc là mất sớm, chẳng để lại được gì, chỉ còn mấy quyển sách rách nát này.

Tôi mở chiếc hòm gỗ tử đàn đã phủ bụi từ lâu – đây là nơi cất giữ những ghi chép quý giá nhất của ông nội.

Tôi thành thạo lật đến một cuốn trong số đó, bìa sách mòn đến mức không còn nhìn rõ chữ.

Bên trong là bản vẽ địa hình làng họ Lý của chúng tôi bằng mực chu sa, chính giữa làng bị khoanh tròn bằng một vòng đỏ rất to.

Bên cạnh là dòng ghi chú nét bút như rồng bay phượng múa của ông nội:

“Lăng đế vương, long mạch địa, tàng phong tụ khí, tướng đại quý. Nhưng, long mạch tuyệt đối không được động, hễ động thổ ắt gặp đại họa, vạ lây con cháu.”

Chính điều này mới là chỗ dựa thực sự khiến tôi dám là người đầu tiên ký tên.

Cả làng đều tưởng tôi đang đánh cược – cược rằng chủ đầu tư không đủ kiên nhẫn và sẽ chấp nhận nhượng bộ.

Chỉ có tôi biết, thứ tôi đánh cược, là bí mật nghìn năm chôn dưới mảnh đất này.

Ngón tay khẽ vuốt theo nét chữ cứng cáp của ông nội, tâm trí tôi lại trôi dạt về những ký ức không muốn nhớ.

Tôi nhớ đến bà nội.

Bà không phải người gốc làng họ Lý, là dân chạy nạn năm xưa, bế theo cha tôi khi còn đỏ hỏn, được ông nội cưu mang.

Sau khi ông mất, một mình bà, thân đàn bà yếu ớt, nhặt ve chai mà nuôi tôi khôn lớn, cho tôi ăn học thành người.

Trong mắt dân làng, bà mãi mãi là người ngoài, là “mụ ăn mày già”.

Từ đường làng nguy nga tráng lệ, mỗi năm tế tổ đều rộn ràng đông đúc.

Thế nhưng bà, cả đời này chưa từng được bước chân vào một lần.

Lý Kiến Quốc từng nói: Bà họ Thẩm, không phải họ Lý, nếu vào từ đường sẽ làm tổ tiên họ Lý nổi giận.

Năm tôi đỗ đại học, Lý Kiến Quốc muốn chiếm đất nhà tôi làm nền cưới cho con trai ông ta – Lý Hổ.

Nhà ông ta mất gà, không cần nghĩ ngợi, liền vu cho bà tôi ăn trộm.

Ông ta dẫn theo một đám người, như giặc cướp xông vào nhà, lục tung mọi thứ.

Cuối cùng, họ tìm thấy mấy ngàn tệ mà bà tôi chắt chiu bao năm, giấu trong một hộp sắt dưới gầm giường.

Đó là học phí và sinh hoạt phí học kỳ mới của tôi.

“Thấy chưa! Bằng chứng rành rành!” – Lý Kiến Quốc giơ cao chiếc hộp sắt, hét lên với dân làng đang đứng xem.

“Tiền này là do bà ta bán gà trộm mà có! Con mụ già mất nết này!”

Chị Thúy đứng bên phụ họa, nước bọt suýt văng vào mặt bà tôi:

“Tôi đã bảo mà, cái loại nhặt ve chai, tiền đâu mà nuôi cháu học đại học? Thì ra là đi ăn trộm!”

Bà tôi tức đến toàn thân run rẩy, môi mấp máy mãi mà không thốt nên lời.

Tôi lao lên giành lại hộp tiền, nhưng bị hai gã vạm vỡ đè xuống đất.

Mấy ngàn tệ ấy, bị Lý Kiến Quốc thản nhiên đút từng tờ vào túi trước mặt tôi.

Ông ta bảo, đó là “tiền bồi thường”.

Tôi mãi mãi không quên ngày hôm đó, bà nội tôi chỉ sau một đêm đã bạc trắng đầu.

Bà ngã bệnh, rất nặng, bác sĩ nói phải có một khoản tiền lớn để phẫu thuật.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)