Chương 11 - Người Phụ Nữ Từ Bỏ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một buổi tối, ta đang xem sổ sách dưới ánh đèn — phụ thân giao cho ta mấy cửa hiệu và trang viên đó, dù sao cũng phải tự mình cai quản — An An chạy vào, trèo lên ghế, bò ra bàn nhìn ta.

“Người đang làm gì vậy?”

“Xem sổ sách.”

“Sổ sách là gì?”

“Tức là tính tiền.”

“Ồ.” Con bé ngẫm nghĩ một lúc, “Đường… Ôn dì bảo, con gái không cần học tính tiền.”

Ta bỏ bút xuống.

“Ai nói vậy? Con gái cái gì cũng phải học. Tính tiền, biết chữ, cưỡi ngựa, trồng hoa, thích học cái gì thì học cái đó.”

Nó nghiêng đầu nhìn ta, đôi mắt sáng lấp lánh.

“Vậy… người dạy con nhé?”

“Dạy.”

Con bé cười.

Nụ cười đó rất nhỏ, rất nhẹ, khóe miệng chỉ hơi cong lên một chút. Nhưng khi ta nhìn nụ cười ấy, trong ngực như có thứ gì đó nứt ra một kẽ hở, một dòng chảy nóng hổi tuôn trào.

Ta đưa tay ra, bế con bé lên đùi.

Con bé hơi cứng người lại, rồi từ từ, mang theo sự dè dặt mà tựa sát vào. Trán nhỏ dựa vào ngực ta, đôi bàn tay bé xíu bám lên cánh tay ta.

“Nương.”

Giọng nói cực kỳ nhỏ. Nhỏ đến mức ta tưởng mình nghe nhầm.

“Con nói gì cơ?”

Con bé vùi mặt vào áo ta.

“Nương.”

Lần này ta nghe rõ rồi.

Không phải là “nữ nhân kia”.

Không phải là “nương thân”.

Là “Nương”.

Ta cúi đầu, cằm tì lên đỉnh đầu con bé, nhắm mắt lại.

Không nói lời nào.

Không dám nói.

Sợ vừa mở miệng, giọng nói sẽ vỡ òa.

Mười Lăm

Mùng ba tháng Năm.

Hai ngày trước Tết Đoan Ngọ.

Ta dạy An An viết chữ trong đình nghỉ mát ở hậu hoa viên.

Tư thế cầm bút của con bé vẫn chưa chuẩn, cả bàn tay nắm chặt lấy thân bút, nét chữ viết ra méo xẹo. Nhưng nó viết rất nghiêm túc, đầu lưỡi đẩy môi trên, lông mày cau lại, nắn nót từng nét một.

“Chữ này đọc là gì ạ?” Nó chỉ vào chữ mẫu ta viết trên giấy.

“Đọc là ‘Gia’, nghĩa là nhà.”

“Gia.” Nó lặp lại một lần. Rồi ngẩng đầu nhìn ta, “Nhà hiện tại của chúng ta là ở đây phải không ạ?”

“Phải.”

“Vậy… cha thì sao?”

Ta khựng lại một nhịp.

“Cha ở nhà của cha.”

“Nhà của cha không giống nhà của chúng ta sao?”

“Không giống.”

Con bé cúi đầu xuống, lại tiếp tục viết chữ. Viết được một chữ “Gia”, tuy méo xệch, nhưng nét bút nào ra nét bút nấy, không sai chữ nào.

“Nương.”

“Hửm?”

“Cha có đến thăm con không?”

“… Có.”

“Nương có giận cha không?”

“Không giận nữa.”

“Thật không ạ?”

“Thật.”

Con bé nhìn ta một lúc, rồi lại cúi đầu viết chữ.

“Con phải viết đẹp hơn một chút.” Con bé nói, “Khi nào cha đến sẽ cho cha xem.”

Ta xoa đầu con bé.

Bàn tay nán lại trên đỉnh đầu con bé một lúc.

Bên ngoài đình, hoa dành dành nở trắng một góc. Gió lướt qua vài cánh hoa trắng muốt rụng xuống, rơi trên mặt nước, chầm chậm xoay tròn.

“Đại tiểu thư.” Thanh Hòa vội vã bước tới, sắc mặt có phần kỳ lạ.

“Có chuyện gì vậy?”

“Bên ngoài cổng —” Nàng ấy hạ giọng, “Cố công tử đến rồi. Còn có… Cố lão phu nhân.”

Tay ta rút khỏi đầu An An.

“Mấy người?”

“Chỉ hai người họ. Không mang tùy tùng. Cố lão phu nhân —” Thanh Hòa ngập ngừng, “Đang quỳ trước cổng.”

An An ngẩng đầu lên.

“Cha đến rồi ạ?”

Ta đứng dậy.

“An An, con ở đây đợi nhé, viết chữ cùng dì Thanh Hòa. Nương ra trước xem sao.”

“Vâng ạ.”

Lúc đi ra đến tiền viện, cổng lớn đang mở toang.

Cố mẫu quỳ dưới bậc thềm trước cổng phủ Thừa tướng.

Cái nắng đầu tháng Năm đã bắt đầu oi bức, mặt trời rọi thẳng xuống, bà ta quỳ trên phiến đá, mồ hôi ướt đẫm trán. Chiếc áo màu đỏ sẫm bị mồ hôi thấm ướt sũng, dán chặt vào lưng.

Cố Diễn Chu đứng bên cạnh, hơi cúi lưng, đang nói gì đó với bà ta.

Cố mẫu gạt tay hắn ra.

“Ta quỳ.” Bà ta nói, “Ta phải quỳ đến khi nào Thẩm Đại tiểu thư chịu gặp ta mới thôi.”

Ta bước ra khỏi cổng.

Cố Diễn Chu nhìn thấy ta trước.

Trong ánh mắt hắn chứa đựng quá nhiều thứ.

Nghe thấy tiếng bước chân, Cố mẫu ngẩng đầu lên.

Phấn trên mặt bà ta sớm đã trôi lem nhem, mồ hôi và nước mắt quyện vào nhau, chảy thành từng vệt trắng bệch. Đôi môi bà ta run lẩy bẩy.

“Thẩm — Đại tiểu thư.” Bà ta gọi ta.

Ba năm trước, bà ta gọi ta là “Nha đầu chi thứ Thẩm gia”. Sau đó gọi là “Thẩm thị”. Lúc ra đi gọi ta là “Cô”. Bây giờ lại gọi “Đại tiểu thư”.

“Lão phu nhân, đứng lên rồi nói.”

“Ta không đứng lên.” Giọng bà ta khàn đặc, “Ta không xứng để đứng lên.”

“Dưới đất lạnh lắm.”

“Ta chịu được.” Bà ta hít một hơi sâu, cố kìm nén sự run rẩy, “Đại tiểu thư, hôm nay lão thân đến đây, không phải vì Cố gia, không phải vì Diễn Chu. Mà là vì An An.”

Ta nhìn bà ta.

“Ta có lỗi với An An.” Giọng bà ta cuối cùng cũng vỡ òa, tiếng nấc nghẹn ngào tuôn ra, “Ta nghe lời Ôn Nhược Đường, bế An An rời khỏi cô. Ta cứ tưởng — ta cứ tưởng nha đầu đó thật lòng đối tốt với An An. Ta mù rồi — đôi mắt này của ta mù thật rồi —”

“Lão phu nhân.”

“Đại tiểu thư, ta không cầu xin cô tha thứ cho ta. Ta chỉ cầu xin cô một việc thôi.”

Bà ta vươn thẳng người từ dưới đất, chắp hai tay lại, đưa lên quá đỉnh đầu.

“An An là cháu gái ruột của ta. Ta cầu xin cô — cho phép ta sau này vẫn được gặp con bé. Dù chỉ một tháng một lần. Dù chỉ là nhìn qua khe cửa một cái thôi. Ta…”

Bà ta không thể nói tiếp được nữa.

Cả người phủ phục xuống đất, đôi vai run lên bần bật.

Ta ngồi xổm xuống.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)