Chương 1 - Người Phụ Nữ Trả Đũa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh chồng dùng thẻ phụ tôi đưa cho chồng để mời khách, tiêu tiền của tôi mà còn dám ra oai lập quy củ với tôi ngay trên bàn tiệc.

“Đàn bà mà, chỉ nên ở nhà chăm chồng dạy con, đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chạy rông ra ngoài, còn ra thể thống gì nữa.” Anh ta lớn tiếng dạy dỗ tôi trước mặt bao nhiêu họ hàng, còn chồng tôi thì ngồi im như thóc, không dám ho he một tiếng.

Tôi gật đầu, đứng dậy bảo đi gọi điện thoại.

Mười lăm phút sau tôi quay lại chỗ ngồi, nhìn anh ta cao giọng gọi phục vụ đến thanh toán.

Tôi muốn xem thử, với một chiếc thẻ có hạn mức chỉ còn đúng 1 xu, anh ta làm cách nào để trả tờ hóa đơn ba vạn tệ này.

**01**

Bữa tiệc gia đình tối nay được tổ chức ở phòng Đế Vương của khách sạn Kim Hải Thiên. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê sáng đến chói mắt.

Anh trai của chồng tôi, Chu Văn Hải, đang ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa. Hôm nay anh ta mời khách để ăn mừng con trai đỗ vào trường cấp hai trọng điểm.

Và tiền mời khách, là tiền của tôi.

Chiếc thẻ tín dụng phụ mà chồng tôi – Chu Văn Bân đang cầm, là do tôi đưa. Thẻ chính do tôi giữ, liên kết trực tiếp với tài khoản nhận lương của tôi.

Chu Văn Hải vung tay một cái, gọi toàn tôm hùm và bào ngư loại đắt nhất. Họ hàng ngồi quây quần quanh bàn, tươi cười hớn hở, những lời tâng bốc nịnh nọt cứ tuôn ra như không cần tiền mua.

“Vẫn là Đại Hải giỏi giang, con trai cũng ngoan ngoãn làm rạng rỡ tổ tông.”

“Đúng thế, sau này chắc chắn còn tiền đồ hơn nữa.”

Chu Văn Hải rất đắc ý, uống một ngụm rượu, hai má ửng đỏ. Anh ta chuyển ánh mắt sang tôi, mang theo ý tứ dò xét.

“Em dâu này.” Anh ta vừa cất lời, tất cả mọi người đều im lặng. “Gần đây thím lại đang làm trò gì với cái công ty rách đó thế?”

Trong lòng tôi cười lạnh, nhưng mặt không biến sắc: “anh cả, chỉ là làm chút chuyện nhỏ thôi.”

“Chuyện nhỏ gì chứ!” Chu Văn Hải đặt mạnh ly rượu xuống bàn, cao giọng quát. “Đàn bà mà, chỉ nên ở nhà chăm chồng dạy con, đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chạy rông ra ngoài, còn ra thể thống gì nữa.”

Anh ta vừa dứt lời, mấy người họ hàng lớn tuổi lập tức gật gù hùa theo.

“Văn Hải nói đúng đấy.”

“Đàn bà con gái, cần gì phải ham hố sự nghiệp thế làm gì.”

Mẹ chồng tôi, bà Lưu Ngọc Mai, thậm chí còn huých cùi chỏ vào Chu Văn Bân: “Văn Bân, con phải quản lại vợ con đi.”

Chu Văn Bân rụt cổ lại, ánh mắt né tránh, không dám nhìn tôi. Môi anh ta mấp máy, nhưng cuối cùng chẳng rặn ra được chữ nào.

Nhìn bộ dạng hèn nhát này của anh ta, trái tim tôi cứ thế chìm dần xuống đáy. Kết hôn năm năm, tôi đáng ra phải quen với việc này từ lâu rồi. Trong cái nhà này, tôi chỉ là người ngoài, là một công cụ kiếm tiền không hơn không kém.

Thấy tôi không nói gì, Chu Văn Hải tưởng tôi sợ, lại càng được nước lấn tới. Anh ta hắng giọng, làm ra vẻ trưởng bối bắt đầu huấn thị.

“Đàn bà nhà họ Chu chúng ta, phải tuân theo quy củ nhà họ Chu. Thứ nhất, không được suốt ngày vác mặt ra ngoài, phải lấy gia đình làm trọng. Thứ hai, tiền kiếm được phải giao cho đàn ông quản lý, thế mới gọi là thuận vợ thuận chồng. Thứ ba, người lớn nói phải nghe, không được cãi lại.”

Anh ta nói một câu, họ hàng hùa theo một câu. Cả căn phòng bao tràn ngập những lời giáo huấn râm ran. Tôi có cảm giác mình giống như một phạm nhân đang bị đưa ra xét xử công khai. Còn chồng tôi, ngồi ngay bên cạnh tôi, câm như hến.

Tôi không khóc cũng chẳng làm ầm lên. Tôi chỉ lẳng lặng ngồi nghe. Đợi Chu Văn Hải nói xong, tất cả mọi người đều nhìn tôi, chờ tôi bày tỏ thái độ.

Tôi nhếch khóe môi, nở một nụ cười phục tùng: “anh cả nói đúng lắm.” Tôi gật đầu, “Em nhớ rồi.”

Chu Văn Hải hài lòng hừ một tiếng, nâng ly rượu lên: “Thế mới phải chứ.”

Tôi đứng dậy: “Mọi người cứ ăn đi, em ra ngoài gọi điện thoại một lát.”

Chu Văn Bân kéo tôi lại, thì thầm: “Đừng có giở chứng đấy.”

Tôi hất tay anh ta ra, vẫn giữ nụ cười: “Yên tâm, không giở chứng.”

Tôi bước ra khỏi phòng, âm thanh ồn ào bị cánh cửa gỗ dày nặng cách tuyệt. Hành lang bên ngoài rất yên tĩnh.

Tôi lấy điện thoại ra nhưng không bấm số gọi ai. Tôi mở app ngân hàng, thành thạo nhập mật khẩu đăng nhập. Dưới tài khoản của tôi, thông tin chiếc thẻ tín dụng chính màu đen hiện lên rất rõ ràng. Ngay bên dưới là chiếc thẻ phụ đang nằm trong tay Chu Văn Bân.

Tôi nhấp vào đó, tìm đến mục “Điều chỉnh hạn mức”. Tôi nhập hạn mức mới: 0.30.

Ba hào.

Hệ thống yêu cầu nhập mật khẩu thanh toán để xác nhận. Tôi bấm sáu con số. Trên màn hình hiện ra một dấu tích màu xanh lá cây.

“Điều chỉnh hạn mức thành công, có hiệu lực ngay lập tức.”

Tôi cất điện thoại, hít một hơi thật sâu. Đứng trước chiếc gương toàn thân ngoài hành lang, tôi chỉnh lại quần áo và tóc tai. Người phụ nữ trong gương có nét mặt bình thản, ánh mắt lạnh lẽo.

Mười lăm phút sau, tôi quay lại chỗ ngồi. Bữa tiệc đã đến hồi kết, Chu Văn Hải uống đến đỏ mặt tía tai, đang ba hoa chuyện tháng sau sẽ đi du lịch châu Âu. Đám họ hàng nghe mà mặt đầy ngưỡng mộ.

Tôi ngồi im lặng, nhấp một ngụm nước ép trái cây trước mặt.

Ngọt thật.

Tôi muốn xem thử, với cái thẻ hạn mức chỉ còn vài hào, anh ta làm cách nào để thanh toán tờ hóa đơn ba vạn tệ này.

**02**

Cuối cùng, Chu Văn Hải vỗ đùi cái đét: “Thôi, hôm nay đến đây thôi!” Anh ta đứng dậy, hào sảng hét lớn ra ngoài cửa: “Phục vụ, thanh toán!”

Nhân viên phục vụ nhanh chóng cầm hóa đơn và máy quẹt thẻ bước vào: “Chào anh, tổng cộng là 32.888 tệ ạ.”

Chu Văn Hải không chớp mắt lấy chiếc thẻ phụ màu đen từ trong ví ra. Anh ta cố tình khua khua trước mặt tôi: “Quẹt thẻ.”

Anh ta đưa thẻ cho nhân viên, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt. Tôi nâng ly nước ép lên, uống một ngụm.

Nhân viên nhận thẻ, mỉm cười lịch sự: “Vâng, thưa anh.” Cô ấy thao tác nhập số tiền trên máy POS. Sau đó, quẹt thẻ.

Máy POS phát ra một tiếng “tít” lanh lảnh. Ngay sau đó là một tràng âm thanh báo lỗi dồn dập.

Cô nhân viên khựng lại. Cô lấy thẻ ra, quẹt lại lần nữa. Vẫn là tiếng báo lỗi.

“Anh ơi, xin lỗi anh, thẻ này của anh hình như không quẹt được ạ.”

Nụ cười của Chu Văn Hải cứng đờ trên mặt: “Sao có thể chứ?” Anh ta giật lấy chiếc thẻ, đưa lên sát mắt nhìn: “Có phải máy của cô bị hỏng rồi không? Đây là thẻ VIP của ngân hàng đấy, hạn mức vô cực!”

Nhân viên tỏ vẻ khó xử: “Anh ơi, máy của bọn em mới đổi, chắc chắn không có vấn đề gì đâu ạ.”

Bầu không khí trên bàn tiệc phút chốc trở nên gượng gạo. Tiếng trò chuyện của họ hàng im bặt. Ánh mắt mọi người đều dồn cả vào chiếc thẻ đen nhỏ xíu đó.

Mặt Chu Văn Hải đỏ bừng. Anh ta nhét lại thẻ vào tay nhân viên, giọng bực bội: “Quẹt lại đi! Quẹt mạnh tay vào!”

Cô nhân viên đành làm thử lần nữa. Kết quả vẫn vậy. Nhưng lần này, trên màn hình máy POS hiện ra một dòng chữ nhỏ.

“Số dư không đủ”.

Cô phục vụ còn trẻ, chưa có kinh nghiệm, theo phản xạ đọc to lên: “Anh ơi, máy báo số dư không đủ ạ.”

Sáu chữ này, chẳng khác nào hai cái tát giáng mạnh vào mặt Chu Văn Hải. Cả căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc. Thẻ VIP hạn mức vô cực mà lại không đủ số dư? Chuyện này còn khó coi hơn cả việc chửi thẳng vào mặt anh ta là đồ lừa đảo.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)