Chương 1 - Người Phụ Nữ Bên Bếp Cũ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi tôi tiếp quản tiệm ăn sáng đó, ngay cả cái tên cũng không đổi.

Tấm biển cũ vẫn ghi “Lão Hà Tảo Điểm”, dòng chữ nhỏ phía dưới đã phai màu, không đọc rõ nữa.

Ban đầu tôi định tháo biển xuống thay cái mới, sau hỏi giá xong thì thôi.

Lúc không có tiền, con người ít khi còn quan tâm đến thể diện.

Môi giới họ Chu, người cao gầy, lắm mồm, nhưng lúc thu tiền thì nhanh gọn.

Dẫn tôi đi xem tiệm, vừa kéo cửa cuốn vừa nói:

“Rẻ thì đúng là rẻ, vị trí cũng ổn, bên cạnh có công trường, có trường trung học, đi thêm chút nữa còn có tiệm sửa xe. Chỉ là bà chủ trước ch//ết không được đẹp, nhiều người kiêng kỵ.”

Tôi hỏi: “Ch//ết thế nào?”

Anh Chu nói nhẹ tênh: “Nghe nói bếp sau cháy, bà chủ không chạy ra được. Sau lại có người bảo không chỉ một mình bà ta… nói chung lời đồn loạn lắm. Tiệm cứ để trống mãi. Nếu cô không dám thuê thì tôi dẫn người khác đến xem.”

Tôi không đáp, chỉ hỏi tiền thuê.

Anh ta vừa báo giá, trong lòng tôi đã quyết.

Giá này, đừng nói ch//ết người, cho dù trong bếp treo cái quan tài, tôi cũng phải xem có nhận được không.

Lúc ký hợp đồng, tay tôi hơi run.

Không phải vì sợ.

Là vì đói.

Hôm đó tôi chỉ ăn đúng một cái bánh mì, còn là loại sắp hết hạn giảm giá ở cửa hàng tiện lợi.

Anh Chu đưa chìa khóa cho tôi, dặn thêm mấy câu, bảo buổi tối đừng tùy tiện động vào cái bếp cũ phía sau.

Nói là bếp đó quá lâu năm, gas với điện đã làm lại, nhưng bản thân bệ bếp thì chưa tháo.

Tôi ừ một tiếng, chẳng để tâm.

Đêm đó, một mình tôi chuyển bột mì, thịt, nấm hương, hành gừng và đậu vào tiệm, mệt đến không thẳng nổi lưng.

Trên lầu có một căn phòng nhỏ, đặt tạm cái giường gỗ cũ, miễn cưỡng ngủ được.

Tôi định ở tạm một thời gian, đợi tiệm có lời rồi tính tiếp.

Đang chuẩn bị nguyên liệu dở, cái ống nước cũ trong bếp bắt đầu kêu.

Ban đầu là “cộc” một tiếng, như có người gõ trong tường.

Một lúc sau biến thành “rầm rầm rầm”, cả gian bếp rung theo.

Tôi tắt cầu dao chính — vô dụng.

Vặn từng cái van — cũng vô dụng.

Cuối cùng buồn ngủ quá chịu không nổi, tôi chửi vào trong bếp:

“Mày còn kêu nữa, mai tao tháo mày ra bán sắt vụn luôn!”

Âm thanh lập tức dừng lại.

Sự yên tĩnh đến đột ngột.

Tôi cầm cờ lê đứng tại chỗ, da đầu bắt đầu tê dại.

Gió lùa qua khe cửa, mang theo một mùi tro nhè nhẹ, giống như bếp vừa tắt lửa.

Tôi đứng một lúc, rồi vẫn cố ép cảm giác bất thường đó xuống.

Khi con người nghèo, lá gan tự nhiên sẽ lớn hơn một chút.

Không phải tôi không sợ.

Mà là tôi không có tư cách để sợ.

Tôi lên lầu ngủ được hai tiếng, bốn giờ đúng tỉnh dậy, rửa mặt, chuẩn bị xuống nhà ủ bột.

Rồi tôi nhìn thấy cả bếp đầy bánh bao đó.

2

Tôi đi kiểm tra tủ lạnh trước.

Nhân nấm thịt đã vơi mất quá nửa, hộp thịt heo gần như trống sạch, hành hoa cũng được thái sẵn, để trong thau inox.

Xửng hấp xếp tầng trên bếp, hơi nước bốc lên, nước đọng nhỏ giọt dọc theo nắp.

Thùng sữa đậu đặt trên bàn, tôi sờ thử — vẫn còn ấm.

Lúc đó tôi chưa kịp sợ, mà tiếc tiền trước.

Đó là số thịt tôi cắn răng mới mua được.

Tôi vớ lấy cây cán bột, đứng giữa bếp, giọng gần như vỡ ra:

“Mày hấp bánh thì hấp, ai cho mày dùng nhiều nhân của tao thế hả? Một cân thịt tao mua bao nhiêu tiền mày biết không? Nấm cũng là tiền, gas cũng là tiền! Mày tưởng tao mở từ thiện à?”

Không ai trả lời.

Chỉ có một làn hơi trắng bên bếp cũ chậm rãi bay lên.

Tôi chửi thêm một lúc, trút hết uất ức mấy tháng gần đây.

Từ bị sa thải đến bị đòi nợ, từ tiền nhà đến giá cả, cuối cùng còn chửi cả chính mình.

Tôi nói tôi kiếm chẳng được bao nhiêu, vừa nhận tiệm chưa kịp mở cửa đã gặp ngay con ma phá của, đúng là xui tận mạng.

Chửi xong, tôi thở dốc đi ra phía trước, chuẩn bị mở cửa bán hàng.

Đi được hai bước lại dừng.

Quầy thu ngân đã được lau sạch, kính sáng bóng.

Sổ ghi chép tôi tiện tay vứt hôm qua được xếp lại ngay ngắn, bên cạnh còn đặt một cây bút.

Trên sàn bếp có một chuỗi dấu chân ướt, từ bồn rửa kéo dài đến bếp cũ.

Dấu chân không lớn — giống của phụ nữ.

Tôi chậm rãi quay đầu, nhìn cái bếp đen sì đó.

Bếp vốn là bếp đất cải tạo, nối thêm gas, mặt bàn trát xi măng, các góc cạnh đều ám đen, như nhiều năm chưa được rửa sạch.

Trong góc còn đặt một cái xửng tre cũ, nan tre vài chỗ đã cong vênh.

Tôi nuốt nước bọt, siết chặt cán bột hơn.

Một lúc lâu sau, tôi mới lẩm bẩm:

“Ma biết làm việc… còn hơn ma chỉ biết quậy.”

Bếp sau vẫn im lặng.

Tôi thử cầm một cái bánh bao lên, cân thử, nếp gấp kín chặt, đẹp hơn tôi gói nhiều.

Tôi cắn răng hấp mẻ đầu, không dám ăn, mang ra bán trước.

Không ngờ trời vừa sáng, mấy công nhân bên công trường đã đến, mỗi người mua bốn năm cái, vừa ăn vừa khen hôm nay ngon hơn cả tiệm trước.

Tôi không nói gì, nhưng ánh mắt cứ liếc về phía bếp sau.

Sáng hôm đó, bánh bán rất chạy.

Đến gần chín giờ, số bánh hấp từ đêm trước gần như bán hết sạch.

Tôi đứng trước những xửng trống, có chút thất thần.

Trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ — Nếu con ma này ngày nào cũng giúp tôi gói bánh… thì có khi tôi còn sống thêm được một thời gian nữa.

3

Đêm hôm đó, tôi không dám ngủ say.

Tôi kéo chiếc ghế xếp ra cửa bếp, tay cầm điện thoại giả vờ xem danh sách nhập hàng, thực chất tai vẫn dỏng lên nghe ngóng.

Cả cửa tiệm yên tĩnh lạ thường, thỉnh thoảng có chiếc xe điện đi ngang qua cửa cuốn, cán qua vũng nước tạo nên tiếng nước bắn xì xào.

Đến nửa đêm, tôi thực sự chịu không nổi, lên lầu nằm một lát.

Không biết đã ngủ bao lâu, tôi bỗng cảm thấy ngực trĩu xuống.

Như có thứ gì đó đè lên.

Tôi giật mình mở mắt, trong phòng không bật đèn, rèm cửa cũng không kéo kín, ánh đèn đường bên ngoài lọt qua khe hở tạo thành một vệt sáng trắng đục mờ ảo.

Vệt sáng đó rất yếu, nhưng tôi vẫn nhìn thấy.

Bên giường có một người phụ nữ đang đứng.

Không đúng, chính xác mà nói, là thứ đang đè trên người tôi đang từ từ hiện ra hình dáng con người.

Cô ta ở rất gần tôi, gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi tro bếp nhạt nhòa, cùng luồng khí lạnh lẽo áp sát vào mặt mình.

Gáy tôi bị một bàn tay lạnh ngắt ấn xuống.

Tôi muốn cử động nhưng không được.

Tay chân như bị thứ gì đó ghì chặt, đến thở cũng không thông.

Tim đập rất nhanh, nhanh đến mức trong tai toàn là tiếng máu chảy của chính mình.

Cô ta cúi người, giọng nói vang lên sát bên tai tôi.

“Tại sao cô lại quay về?”

Giọng nói đó không nhọn, cũng không bay bổng, ngược lại trầm xuống như chứa đựng những tâm sự từ rất lâu chưa được nói ra.

Trong phòng rõ ràng rất lạnh, nhưng trán tôi lập tức đổ mồ hôii.

Cổ họng tôi nghẹn lại, nhưng miệng vẫn cứng: “Vì rẻ, cô có ý kiến gì không?”

Bàn tay đang ấn trên gáy tôi khựng lại một chút.

Tôi không nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt cô ta, chỉ thấy một đôi mắt đen sâu thẳm, khi nhìn tôi chẳng giống người sống chút nào.

Vài giây sau, cô ta lại lên tiếng: “Đây không phải nơi cô nên đến.”

Lòng tôi sởn gai ốc, miệng lại đáp: “Thế thì cô trả lại tiền thuê nhà cho tôi đi.”

Sau khi câu này thốt ra, áp lực trên người tôi bỗng nhiên nới lỏng.

Cô ta giống như không ngờ tôi lại đáp trả như vậy, cả người sững lại đó.

Tôi tranh thủ lúc này hít một hơi thật sâu, lưng áo đã ướt đẫm.

Người phụ nữ đó nhìn tôi hồi lâu, rồi từ từ lùi ra xa một chút, đường nét trong bóng tối cũng trở nên mờ nhạt.

Tôi chống tay ngồi dậy, giọng vẫn còn hơi run: “Cô rốt cuộc là ai?”

Cô ta không đáp.

Mùi tro trong phòng nhạt dần, người cũng từ từ biến mất.

Tôi ngồi trên giường, cho đến khi trời sáng cũng không tài nào ngủ tiếp được.

Sáng hôm sau, tôi vác đôi mắt thâm quầng xuống nhà mở cửa, thấy trên bàn bếp đặt một bát cháo kê đã nấu chín, bên cạnh còn bày hai cái bánh bao nóng hổi.

Trên thớt lại có một hàng chữ.

Không ăn sáng, hỏng dạ dày.

Tôi đứng ngẩn ra nhìn hồi lâu, cuối cùng vẫn bưng bát cháo đó lên uống cạn.

4

Đã không tránh được thì tôi định bụng dẫn dụ cô ta lộ diện.

Thay vì mỗi ngày bị một thứ không nhìn thấy nhìn chằm chằm, thà rằng mặt đối mặt nói cho rõ ràng.

Tôi từ nhỏ đã vậy, sợ thì có sợ, nhưng nếu thực sự bị dồn vào đường cùng, tôi lại chẳng muốn trốn nữa.

Đêm đó, tôi đóng chặt cửa tiệm, tắt hết đèn ngoài sảnh, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ trong bếp sau.

Tôi bê chiếc ghế xếp ngồi trước bếp cũ, trên bàn đặt nửa đĩa bánh bao sống cùng một bát nhân thịt đã trộn sẵn.

Tôi nhìn chằm chằm cái bếp cũ đó, cố tình nói: “Hôm nay nếu cô không ra đây, tôi sẽ đập cái bếp này.”

Bếp sau vẫn im lìm.

Tôi đợi nửa tiếng đồng hồ, ngồi đến tê cả chân, đang nghi ngờ có phải mình bị hâm không thì trong bếp cũ bỗng lóe lên một đốm lửa.

Rất nhỏ, rất tối, nhưng rất ổn định.

Tôi lập tức ngồi thẳng dậy.

Tiếp đó, làn hơi trắng bên cạnh miệng bếp từ từ bốc lên, giống như có người vừa nhóm lại lửa bên trong.

Mùi tro bếp nồng hơn bình thường một chút, không khí cũng trở nên lạnh lẽo.

Tôi nhìn thấy khối hơi trắng đó từ từ tụ lại trước bếp, ban đầu là một bóng người mờ ảo, rồi bả vai, tóc, tay, tất cả hiện ra từng chút một.

Cuối cùng, một người phụ nữ đứng bên cạnh bếp.

Cô ta mặc bộ đồ sẫm màu kiểu cũ, cổ tay áo thắt rất chặt, tóc rất dài, xõa sau vai.

Gương mặt rất trắng, cái trắng của người lâu ngày không thấy ánh mặt trời.

Đuôi mắt cô ta có chút lạnh lùng, đôi môi không chút sắc máu.

Thế nhưng khi một tay cô ta vịn vào bệ bếp, tay kia chạm vào nắp xửng hấp, lại có một sự thành thục kỳ lạ.

Giống như cô ta vốn dĩ nên đứng ở đây, vốn dĩ nên trông nom nước trong nồi và lửa trong bếp.

Tôi nhìn chằm chằm cô ta, cô ta cũng nhìn chằm chằm tôi.

Hồi lâu sau, cô ta lên tiếng trước: “Cô gầy đi rồi.”

Tôi ngẩn người.

Câu nói này thốt ra quá tự nhiên, tự nhiên đến mức như thể chúng tôi đã quen biết từ lâu, như thể cô ta đã dõi theo tôi rất nhiều năm rồi.

Tôi nhíu mày: “Cô nhận nhầm người rồi chứ? Tôi không quen cô.”

Cô ta không lập tức phản bác, chỉ nhìn tôi, ánh mắt có chút mông lung như đang nghĩ ngợi điều gì.

Một lát sau, cô ta mới nói: “Tôi không nhớ rõ nữa.”

Tôi đứng dậy, tiến lại gần bệ bếp thêm một bước: “Cô tên gì?”

“Văn Thê.”

“Tại sao cô lại ở đây?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)