Chương 2 - Người Mẹ Kỳ Lạ Của Tứ Hoàng Tử
Bùi Trinh thấy ta tới đón hắn, đôi mắt lập tức ngập nước, nhào thẳng vào lòng ta.
Đứa trẻ năm sáu tuổi, thân thể bé xíu, ôm vào lòng mềm mềm, ấm áp.
Mùa thu kinh thành vốn tiêu điều, nhưng hôm nay lại tràn ngập hỷ khí.
Ta nắm tay Bùi Trinh, trên đường trở về cung tình cờ gặp quý phi đang ngồi trên loan giá.
Trong lòng nàng ôm Lục hoàng tử.
“Mẫu phi, người nhìn kìa, trong cung có một tên ăn mày.”
Quý phi vênh váo nhìn chúng ta.
“Ồ, bổn cung còn tưởng là ai?”
Bùi Trinh nhìn thấy quý phi, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết thành nắm đấm.
Ta thấy Bùi Trinh căng khuôn mặt nhỏ, vội che hắn sau lưng rồi hành lễ với quý phi.
Tiêu quý phi chống cằm, cụp mắt khinh thường nhìn ta.
“Ôn phi, Tạ Chiêu chết rồi mà ngươi vẫn trung thành như vậy, thật khiến người ta cảm động.”
“Ngươi nói xem nếu nàng ta biến thành quỷ, có phải cũng phải quay về khen ngươi vài câu không?”
Ta dù ngốc cũng nghe hiểu nàng đang châm chọc mình.
Khẽ nhíu mày, trên mặt lại nở nụ cười ngốc nghếch ấy.
“Tiên hoàng hậu trong lòng nương nương quả thật rất quan trọng, đã mấy tháng rồi mà người vẫn còn nhớ nàng.”
“Nếu tiên hoàng hậu thật sự báo mộng cho thần thiếp, thần thiếp nhất định sẽ chuyển lời nhớ nhung của nương nương đến nàng.”
Quý phi tức đến bật cười, lời lẽ vẫn sắc bén.
“Ngươi cho rằng mình có thể bảo vệ đứa trẻ này được bao lâu? Đúng là thứ chẳng có đầu óc.”
“Nếu năm xưa bổn cung không thèm chấp ngươi, ngươi tưởng bây giờ còn có thể đứng đây nói chuyện với bổn cung sao?”
Ta mỉm cười.
“Hả? Đây là hoàng cung của bệ hạ, tại sao thần thiếp lại không thể đứng ở đây?”
Ta lại giả vờ khổ sở suy nghĩ.
“Nếu vì thần thiếp đứng ở đây khiến nương nương không vui, vậy hôm khác thần thiếp hỏi bệ hạ xem sau này còn có thể đi con đường này nữa không nhé.”
Nghe vậy, quý phi giống như một quyền đánh vào bông, giận cũng không được mà không giận cũng chẳng xong.
Nàng trợn trắng mắt, phất tay rồi rời đi.
Suốt dọc đường, Bùi Trinh đều nhăn khuôn mặt nhỏ.
Hắn kéo vạt váy ta, nhỏ giọng nói xin lỗi.
Ta khó hiểu nghiêng đầu.
Hắn lại nhìn ta:
“Nếu không phải vì A Trinh, Ôn nương nương đã không bị quý phi nhằm vào.”
Ta xoa đầu hắn, lại vỗ vỗ đầu hắn.
Cười hì hì dỗ dành:
“Không sao, Ôn nương nương cũng siêu lợi hại đấy nhé. Quý phi bị ta chọc tức đến trợn trắng mắt luôn.”
“Ôn nương nương ta đây mới không bị người khác bắt nạt. Đương nhiên, có ta ở đây, người cũng sẽ không bị ai bắt nạt.”
Bùi Trinh rưng rưng nước mắt, nhào vào lòng ta.
“Ôn nương nương tốt quá.”
“Sau này A Trinh cũng sẽ bảo vệ Ôn nương nương.”
Sau khi trở về, ta bảo ma ma tắm rửa cho Bùi Trinh thật sạch sẽ thơm tho.
Khó khăn lắm mới được ăn một bữa nóng hổi.
Đứa trẻ nhỏ cũng không còn giữ lễ như trước, ăn ngấu nghiến liền hai bát cháo.
Sợ hắn lần đầu đến Vĩnh Hoa Cung không quen, ta còn đặc biệt ngủ cùng hắn một đêm.
Nhưng tiểu gia hỏa bên cạnh lại trằn trọc mãi không ngủ được.
Ta hỏi hắn làm sao, hắn nhìn trăng ngoài cửa sổ, hàng mi dài rủ xuống.
Hắn buồn bã lắc đầu, lén lau nước mắt.
Ta không biết dỗ người, đành nhẹ nhàng ôm hắn vào lòng, hết lần này đến lần khác vỗ lưng hắn.
Nửa canh giờ sau, tiểu gia hỏa bên cạnh đã truyền đến tiếng thở đều đều.
Ta nhìn hàng mi ướt sũng của hắn, đau lòng lau đi.
5
Bùi Trinh là một đứa trẻ rất ngoan, chuyện đọc sách học hành chưa bao giờ cần người thúc giục.
Nhưng có một ngày, quý phi lại hùng hổ kéo Lục hoàng tử tới tận cửa.
“Ngươi xem đứa con ngoan ngươi dạy đi, đánh Lục hoàng tử của bổn cung thành bộ dạng gì rồi!”
Ta bước tới nhìn kỹ, giả ngu chớp mắt.
“Không nhìn ra bị đánh thành bộ dạng gì cả?”
Nói rồi ta còn dụi mắt:
“Ta già rồi sao? Hoa mắt rồi à?”
Quý phi tức muốn nổ phổi, chỉ vào trán Lục hoàng tử:
“Ngươi nhìn đi, đỏ thành thế nào rồi!”
Lúc này ta mới nhìn thấy cái trán hơi đỏ của Lục hoàng tử.
May mà tới kịp, nếu chậm thêm một lát nữa chắc đỏ cũng hết mất.
Khóe miệng ta giật giật, vẫn nói:
“Không nhìn thấy.”
Quý phi cau mày, giây tiếp theo đã định mắng người.
Nhưng phía sau lại truyền tới tiếng thái giám gọi.
“Quý phi nương nương, bệ hạ đến Chiêu Hoa Cung rồi, mau về đi ạ.”
Quý phi tức giận phất tay áo, hung hăng bỏ lại một câu:
“Ngươi cứ chờ đấy cho bổn cung.”
Nói xong xoay người rời đi.
Ta sợ Bùi Trinh chịu ấm ức, nên người vừa đi liền vội phái người đi tìm hắn.
Nhưng tìm rất lâu cũng không thấy.
Đến khi trời dần tối, Bùi Trinh mới khập khiễng trở về.
Vừa nhìn thấy vết bầm tím trên mặt hắn, nước mắt ta lập tức trào ra.
“Sao người lại bị người ta bắt nạt thành thế này?”
“Người có biết Ôn nương nương tìm người rất lâu không? Bị bắt nạt thì phải về nhà chứ, Ôn nương nương có thể bảo vệ người mà.”
Ta mếu máo, rưng rưng nước mắt bôi thuốc cho hắn.
Hắn lại im lặng mím môi.
Rất lâu sau mới thốt ra một câu:
“Ôn nương nương, xin lỗi, con lại gây phiền phức cho người rồi.”
Nhìn dáng vẻ hiểu chuyện của hắn, lòng ta chua xót vô cùng.
“Không có. Nhưng lần sau nếu người bị bắt nạt mà còn lén trốn một mình, Ôn nương nương thật sự sẽ tức giận đấy.”